QUYỂN 22 - CHƯƠNG 10: THẮNG BẠI ĐÃ ĐỊNH, BỮA KHUYA ẤM ÁP
Hứa Bân ngồi xuống hơn một tiếng đồng hồ này, hắn vẫn luôn rất không thuận, qua mười hai giờ một chút dấu hiệu gỡ vốn cũng không có.
Quá trình ở giữa những người khác đều là thua thua thắng thắng, chỉ có tên này bị Hứa Bân ghê tởm vài lần xong tâm thái rất không tốt, xui xẻo thấu đỉnh liên tiếp đụng phải hai ván bài thua thảm.
Một ván đụng rất ghê tởm, kim hoa đối kim hoa (liêng đồng chất) chỉ thua có một chút xíu.
Ván thứ hai là đụng phải gã béo đang đỏ vận, đều là sảnh 9 10 J, dựa theo quy tắc bản địa bài giống nhau lớn thì ai mở bài trước người đó thua.
Gã béo thắng cả buổi tối tự tin tâm mười phần, Trương Tân Khai vừa đụng một ván kim hoa bị ăn nên tâm thái không tốt, ném vài tay tiền xong liền chột dạ dẫn đầu mở bài.
Mọi người đều ồ lên chỉ có mình gã sắc mặt đen sì, bởi vì xác suất bài giống nhau cũng là cực thấp.
Nếu là bài lẻ thì còn đỡ, nhưng sảnh, đôi thì hầu như rất ít nhìn thấy đụng bài như vậy, càng đừng nhắc tới kim hoa hoặc là thùng phá sảnh các loại, xác suất so với 2 3 5 bài nhỏ nhất ăn cứng thùng phá sảnh còn thấp hơn.
Chơi hơn một tiếng đồng hồ này, Trương Tân Khai thua hơn ba vạn rồi, cộng thêm hơn hai vạn trước đó, cả buổi tối này thua chừng 6 vạn.
Tuy nói bọn họ là lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, nhưng vận may cứ đen đủi mãi khẳng định không Cam tâm.
Gã béo thắng nhiều nhất, những người khác cũng là tình huống ít có thu vào, lúc này Diêu Hân đếm tiền xong một bộ giọng điệu lòng còn sợ hãi nói: “May quá may quá, chúng ta còn thắng hai trăm nè.”
“Ha ha, không thua là tốt rồi!”
Hứa Bân cũng đi theo cười rộ lên.
Lần này Trương Tân Khai càng khó chịu, bằng với toàn trường đều là gã đang làm cống hiến, làm đông gia hôm nay lại bị người ta huyết tẩy, gã buồn bực đến cực điểm.
Gã béo thu dọn đồ vật, nói: “Tôi phải về ngủ đây ngày mai còn phải đi làm, lần sau lại cho cậu cơ hội báo thù.”
Những người khác cũng là biết điểm dừng, chỉ có một người thắng nhỏ hơn một ngàn dường như không Cam tâm, nói một câu: “Hiện tại muốn tiếp tục đánh không có người a.”
“Đơn giản, chúng ta đi đầu thôn kia đánh, buổi tối thông tiêu.”
Trương Tân Khai bỏ mấy ngàn còn lại vào túi, còn nhìn Hứa Bân có chút hận sắc nói: “Cậu thì sao, dám đi không.”
“Không dám không dám, hôm nay xem ra không có mệnh thắng tiền, hôm khác đi.”
Trương Tân Khai hừ một tiếng không màng cha mẹ gọi liền đi rồi, cái bộ dạng khí thế hung hăng đó xác thực là con bạc già rồi, lúc này một lòng muốn tìm người khác gỡ vốn cũng lười so đo với Hứa Bân.
Bên Trương Đức Thuận bài cục sớm đã dừng, mạt chược cũng vừa vặn kết thúc.
Lúc Hứa Bân trở về Trương Đức Thuận, Trương Tân Đạt và nhạc phụ Diêu Bách Xuyên đã chuẩn bị xong dạ tiêu.
Nữ chủ nhân Lâm Tuyết Nguyệt nói đầu choáng đi nghỉ ngơi rồi, muội muội Lâm Tuyết Giai là mang theo con đến, bên này tuy rằng có phòng khách bất quá không chuẩn bị chu đáo như vậy, vừa rồi ăn xong đã lái xe về rồi.
“Con rể hai, con dâu hai, qua đây uống một ly.”
Trương Đức Thuận sắc mặt hồng nhuận rất là nhiệt tình chào hỏi, Hứa Bân và Diêu Hân cũng là bụng đói rồi liền cầm bát đũa ngồi xuống.
Hứa Bân ngồi ở bên cạnh nhạc mẫu đại nhân, Thẩm Như Ngọc lập tức bưng tới một bát tương ớt, cười ha hả nói: “Con rể cái này con thử xem, mẹ ăn một miếng đặc biệt thơm, khẳng định hợp khẩu vị của con.”
“Là không tồi!”
Hứa Bân dùng đũa chấm một chút, hương vị cay nồng rất không tồi.
Trương Đức Thuận lập tức cười nói: “Thơm chứ, tương ớt tự chế của nhà này nhưng là chiêu bài, thích thì ăn nhiều chút, nào nào đều động đũa đi, hiện tại đều là người nhà mình cả đều thoải mái một chút.”
Diêu Hân ghen tị nói: “Mẹ, mẹ không lấy cho con lại lấy cho cậu ta, rốt cuộc ai mới là con ruột.”
“Yêu yêu, cái này còn bắt bẻ mẹ, mẹ thấy con là quá lâu không bị đòn ngứa da rồi phải không!”
Thẩm Như Ngọc trực tiếp cho nàng một cái trợn mắt.
Tiệc rượu ăn là cá lớn thịt lớn, dạ tiêu thì không muốn ăn ngấy như vậy nữa, Trương Đức Thuận lão ma men này đối với phương diện ăn uống rất giảng cứu cũng rất có phẩm vị.
Buổi tối đồ ăn thừa không nhiều, dựa theo tập tục bản địa đều là để đầu bếp quê mang về cho thể diện một chút, ở những nơi khác không ít đều là chủ nhà giữ lại.
Cuộc sống về đêm ở thị trấn nhỏ cũng rất phát triển, Trương Đức Thuận bảo quán cơm nhỏ đầu thôn làm một bàn món xào nhỏ, hơn nữa đều là đồ vật chuẩn bị trước.
“Đây là rau dã tử, sơn hoa hoa, đều là rau dại bản địa chúng ta, cơ bản trên thành phố là không nhìn thấy, xào với thịt khô gọi là tuyệt a.”
“Đây là tôm sông đều là tôm hoang dã, rang dầu lên ngọt lắm!”
“Thông gia, bà thông gia hai người thử một miếng này, cố ý bảo nó đi kiếm thịt heo mọi, xào tùy tiện với ớt thơm lắm.”
Đầy một bàn món xào nhỏ, chưa nói cái khác cho dù là hẹ vàng xào trứng gà, cái mùi thơm của trứng gà ta cũng khiến người ta rất là dư vị.
Canh là vịt già hầm bí đao cũng đặc biệt tươi ngọt, nhìn ra được Trương Đức Thuận rất là coi trọng, dù sao hôm nay thỏi vàng trị giá 20 vạn kia khiến ông ta đặc biệt có mặt mũi.
Hứa Bân chính là vì ở trên người chị vợ quẹt thêm chút tiền, cũng không phải thật sự muốn nịnh nọt ông ta cái gì, Trương Đức Thuận cũng rất thức thời đưa thỏi vàng cho Diêu Hân cô con dâu này bảo quản.
Món xào vừa ăn rượu vừa uống, kỳ thực bận rộn cả ngày cũng đều có chút mệt mỏi.
Ăn được một nửa, Diêu Hân liền đưa nhạc mẫu đại nhân lên lầu trước, sắp xếp căn phòng thuận tiện tắm rửa trước một cái.
Bốn người đàn ông ăn uống đến hơn một giờ, lại mỗi người uống hơn nửa cân rượu tây trở lên, đều có chút say mắt mông lung mới mỗi người về phòng ngủ.
Hai phòng ngủ chính ở lầu hai một cái là chuẩn bị cho vợ chồng Trương Tân Đạt, cái khác buổi tối sắp xếp nhạc phụ nhạc mẫu cùng nhau ở, Hứa Bân thì bị sắp xếp đến một trong những phòng khách ở lầu ba.
Bất quá phòng nhạc mẫu kia đã khóa lại, vợ chồng ở riêng lâu dài không thể nào ngủ cùng một chỗ.
Diêu Hân dường như sớm biết suy nghĩ của mẹ, đưa Diêu Bách Xuyên đến một phòng khách ở lầu ba an đốn.
Hứa Bân cũng có vài phần men say rồi, buổi tối liền không muốn vật lộn thành thật ngủ một giấc, giữa trưa ngày hôm sau cả nhà liền lái xe đi trước.
Cuối tuần này thê tử Diêu Nam và Từ Ngọc Yến cùng đi Tỉnh Thành rồi, nhạc mẫu vừa về nhà liền trực tiếp sát phạt sang bên trà lâu, Hứa Bân ở nhà nghỉ ngơi thật tốt một chút tiếp tục trêu chọc Tiểu Dì tử.
Cơn ghen của con bé này đã tốt hơn nhiều rồi, thứ bảy tuần này nó vẫn là muốn đi Tiêu Diệu Diệu bên kia qua đêm.