Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 652: Quyển 22 - Chương 21: Tư Thế Sandwich, Khoái Cảm Ngập Tràn

QUYỂN 22 - CHƯƠNG 21: TƯ THẾ SANDWICH, KHOÁI CẢM NGẬP TRÀN

“A... Cha nuôi!!”

Bị đỉnh đến cổ tử cung kiều nộn, Tiêu Diệu Diệu từng ngụm lớn thở dốc, một lúc lâu mới vịn vào lồng ngực Hứa Bân, bắt đầu vặn vẹo thân hình nhỏ nhắn lại tràn đầy cảm giác nhục cảm của nàng.

Tiếng rên rỉ động tình của nàng khiến người ta càng thêm xúc động, Hứa Bân một phen bế mông Tiểu Dì tử lên để nàng ngồi lên mặt mình.

“Tỷ phu... thế này, xấu hổ quá!!”

Diêu Nhạc Nhi xấu hổ nỉ non, tư thế ngồi trên mặt tỷ phu cứ như bài tiết vậy, đem nơi xấu hổ và hoa cúc triệt để bại lộ ra.

“A...”

Tiểu Dì tử không khống chế được kêu ra tiếng, tỷ phu lần nữa hôn lên bạch hổ nộn huyệt của nàng, như là hôn môi say mê nếm lấy hương thơm của vùng đất trinh nữ.

“Khiêu Khiêu...”

Lúc này Tiêu Diệu Diệu cũng cảm giác Toàn thân tô nhuyễn, nhịn không được ôm lấy tiểu Diêu Nhạc Nhi đối diện, có chút động tình hôn qua.

Hai con tiểu la lỵ lần nữa trầm luân nhiệt hôn, bộ ngực đầy đặn vì ôm nhau mà dán vào một chỗ, đầu vú ngẫu nhiên ma sát mang lại khoái cảm càng là một loại gia trì.

Lúc này ba người trình một hình tam giác, Tiêu Diệu Diệu trước sau vặn vẹo thân hình tô nhuyễn, dùng tiểu huyệt phấn nộn chặt chẽ sáo lộng côn thịt của người đàn ông.

Tiểu Dì tử thì ngồi trên mặt tỷ phu, hưởng thụ cái lưỡi linh hoạt của tỷ phu xâm phạm xử nữ nộn huyệt mang lại sự xung kích kịch liệt.

Hứa Bân tuy rằng không nhìn thấy nhưng cũng biết bọn họ đang nhiệt hôn, một cái kích động đôi tay tề xuất đi tới trước ngực bọn họ, mỗi tay nắm lấy một bầu vú đầy đặn của bọn họ tứ vô kỵ đạn xoa nắn.

Tiếng rên rỉ hàm hồ kiều đà của bọn họ, tiếng thở dốc dồn dập là chủ giai điệu duy nhất, trong phòng tràn ngập hơi thở hương hãn của bọn họ khiến người ta cảm giác được sự phong cuồng triệt để.

Dưới sự kích thích dâm loạn như vậy, Tiêu Diệu Diệu là người đầu tiên không chịu nổi.

Ngoại quải Nhật cửu sinh tình khiến thân thể nàng mẫn cảm gấp mấy lần, chưa vặn vẹo được mấy cái liền phát ra tiếng kêu như khóc, gắt gao ôm lấy Tiểu Dì tử tăng nhanh tốc độ sáo lộng.

“Tỷ phu... a, đừng...”

Lúc này tiểu xử nữ Diêu Nhạc Nhi cũng bị khiêu khích đến không chịu nổi, cho dù chưa từng phát động ngoại quải, nhưng cũng chịu ảnh hưởng của sự điều chỉnh gen khoái cảm như thủy triều.

Cao Trào tiêu lạc (vui vẻ tột độ) ập đến vô cùng mãnh liệt, nhưng khi nàng hơi khôi phục chút ý thức, một loại cảm giác cực kỳ hạnh phúc bao bọc mà đến, khiến thân thể hơi co giật của nàng trong nháy mắt mềm nhũn.

Nàng nằm trong lòng Hứa Bân, người đàn ông hôn nàng vội vàng cho nàng sự âu yếm mỹ diệu.

Tiểu Dì tử Diêu Nhạc Nhi thì bò sau lưng hắn, vuốt ve thân thể hắn hôn lên cổ hắn, vụng về nhưng sự ôn nhu giống nhau khiến người ta cảm giác rất là thoải mái.

“Tỷ phu... Nhạc Nhi, hai người thật tốt!!”

Nàng hạnh phúc nỉ non, cảm giác cả người gần như muốn say rồi.

Tuy rằng quá trình rất là ôn tồn tịnh không mãnh liệt, nhưng tất cả những điều này vẫn cứ rất là điên cuồng khiến người ta trầm luân.

Hứa Bân thể thiếp cười một tiếng lấy nước khoáng, bọn họ ra nhiều mồ hôi như vậy cũng mệt mỏi rồi, lúc này đều cầm nước lên uống.

Tự mình bổ sung một chút lượng nước, Hứa Bân thấy bọn họ nghỉ ngơi xấp xỉ rồi lại ôm bọn họ vào lòng, trái phải hôn một hồi.

Tiêu Diệu Diệu là thể thiếp ngoan ngoãn nhất, có kinh nghiệm tình dục nàng giọng nói dịu dàng nói: “Tỷ phu còn chưa bắn đâu, con nhỏ Khiêu Khiêu cậu đúng là heo lười, chỉ biết mình hưởng thụ, thấy tỷ phu khó chịu cậu cũng không thể chủ động một chút sao.”

Sự Nũng nịu này của nàng khiến Diêu Nhạc Nhi có chút ngại ngùng, so với Tiêu Diệu Diệu lạc lạc hào phóng dám yêu dám hận, nàng xác thực cũng cảm thấy mình có chút kiêu tình quá mức rồi.

Nghĩ lại thời gian này... mình dường như bị tỷ phu sủng ra bệnh công chúa rồi.

Cho dù là yêu đương bình thường, hoặc là vợ chồng bình thường cũng chưa thấy người đàn ông nào ôn nhu thể thiếp, vô vi bất chí như vậy.

Mình hưởng thụ cũng trầm luân, lại vẫn luôn cảm thấy là đương nhiên không nói, cứ cho tỷ phu sắc mặt xem còn nữu niết như vậy, đúng là cái ý vị tiện nhân kiêu tình rồi.

“Khiêu Khiêu, giúp tỷ phu liếm một chút đi!”

Lần này Tiểu Dì tử cũng không nữu niết nữa, Tiêu Diệu Diệu vừa kéo nàng liền cùng nhau quỳ ở giữa đôi chân người đàn ông, hơi do dự liền mở ra miệng anh đào nhỏ nhắn, ngậm lấy côn thịt của tỷ phu bắt đầu ôn nhu nuốt nhả.

Tiêu Diệu Diệu hài lòng cười một tiếng, bò lên ngực Hứa Bân bắt đầu liếm đầu vú của người đàn ông, trong mắt toàn là sự đắc ý ngạo kiều dường như là đứa trẻ đang chờ được khen thưởng vậy.

Lúc này trên côn thịt nhưng đầy là dịch yêu Cao Trào của Tiêu Diệu Diệu, Tiểu Dì tử hào không ghét bỏ cứ thế khẩu giao, điểm này khiến hắn ít nhiều có chút cảm động.

Nhưng Hứa Bân rõ ràng Tiểu Dì tử căn bản không thể nào ghét bỏ, làm tiểu lạp lạp (les) nguyên sinh thái nhất trong nhà, nam nữ thông ăn nàng sớm đã nổi lòng ham muốn đối với Tiêu Diệu Diệu không ngừng thăm dò.

Cho dù đối với một xử nữ mà nói cái này có chút hoang dâm, nhưng cũng là sở hảo trong lòng Tiểu Dì tử, nàng làm sao có thể ghét bỏ chứ.

Tiêu Diệu Diệu là bạn gái của nàng... lời này nghe tựa như nói đùa, nhưng càng giống nguyện vọng phác tố thành khẩn của Tiểu Dì tử.

Hứa Bân vuốt ve đầu nàng, nhẹ nhàng đẩy một cái nàng liền hội ý, thẹn thùng vặn vẹo thân hình đi tới bên cạnh Tiểu Dì tử.

Khuôn mặt tươi cười của bọn họ hầu như dán vào nhau, Tiêu Diệu Diệu vừa cúi đầu liền liếm lên tinh hoàn của người đàn ông, sách sách hữu thanh thập phần say mê.

Nhìn hai khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thuần xinh đẹp này, giờ phút này đung đưa cự nhũ trước ngực cùng nhau khẩu giao cho ngươi dưới háng, giờ khắc này trong lòng Hứa Bân đã Hưng phấn đến mức bút mực khó tả.

Lý trí duy nhất chính là còn nhớ nội dung nhiệm vụ, Hứa Bân cắn răng khàn khàn nói: “Chúng ta đổi tư thế, Diệu Diệu giúp tỷ phu liếm phía sau một chút được không??”

“Được!!”

Hứa Bân cứng ngắc thân thể đứng lên, đẩy Tiểu Dì tử đã triệt để động tình một cái, để nàng gối lên gối nằm xuống tìm góc độ thích hợp, trực tiếp cưỡi lên mặt nàng.

Diêu Nhạc Nhi đã là mặt đầy xuân tình rồi, buổi tối tất cả bao gồm cồn khiến thân thể xử nữ nhỏ bé táo nhiệt không chịu nổi, lúc này tràn đầy tình yêu đã không kháng cự được bất kỳ yêu cầu nào của tỷ phu.

“Nhạc Nhi, thè lưỡi ra!”

Giọng nói của Hứa Bân bởi vì Hưng Phấn, đã khàn khàn uyển như dã thú phát tình.

Côn thịt ma sát trên khuôn mặt tươi cười xinh đẹp của Tiểu Dì tử, ma sát làn da thổi qua liền phá của nàng, hưởng thụ sự tà ác thỏa mãn khi khinh nhờn nàng giờ khắc này.

Tiểu Dì tử khẽ thở gấp, mắt hàm mê ly nhìn cự vật trước mắt này, ngoan ngoãn thè ra chiếc lưỡi thơm phấn nộn.

“Ngoan lắm, tỷ phu yêu chết em rồi!!”

Hứa Bân mô phỏng hình ảnh trên phim AV, dùng quy đầu ma sát gõ vào lưỡi non màu hồng phấn của Tiểu Dì tử, lúc này Hưng Phấn đến mức đầu óc gần như muốn sung huyết.

Trước kia rất không hiểu cảm thấy hành vi như vậy rất trung nhị (trẻ trâu) rất không não, nhưng hiện tại Hứa Bân hoàn toàn thể hội được sự mỹ diệu của giờ khắc này.

Dùng tính khí của ngươi đi khinh nhờn dung nhan như thiên sứ này, nhìn bộ dạng nàng tâm Cam tình nguyện bị ngươi khinh nhờn, cái loại cảm giác chinh phục đó vô cùng mỹ diệu.

Hưởng thụ một hồi, Hứa Bân chậm rãi cắm côn thịt vào trong miệng nhỏ của nàng, Diêu Nhạc Nhi nhẹ nhàng ngậm lấy tiếp tục dùng lưỡi liếm, ánh mắt lại là phân thần nhìn trộm một hướng khác.

Hứa Bân nắm lấy đầu giường ra sức mở rộng đôi chân, chính là để Tiểu Dì tử nhìn cho rõ ràng, để cho nàng càng nhiều kích thích.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!