QUYỂN 22 - CHƯƠNG 28: SÁNG SỚM TINH MƠ, MƯỢN XE ĐI HỌC
Hứa Bân lập tức trả lời tin nhắn: Không cần, ta phụ trách đưa nó về trường.
Bên Tiêu Lôi không có động tĩnh nữa, lúc này bọn họ cũng nhìn thấy thời gian đã sắp ba giờ rưỡi rồi, a kêu một tiếng có chút hoảng loạn, lập tức đẩy Hứa Bân nhanh chóng đi rửa mặt một chút.
Thời gian đến trường chủ nhật của trường Nhất Trung là sáu giờ, còn hai tiếng rưỡi kỳ thực rất dư dả, bất quá còn phải về nhà thu dọn đồ vật còn phải ăn cơm tối thì không kịp.
Hứa Bân cũng nắm rõ quy luật, tối chủ nhật nhà ăn không cung cấp đồ ăn, sở dĩ phải ăn xong trước còn phải có thời gian mua chút đồ ăn vặt gì đó mang về.
Về phần uyên ương hí thủy, bầu không khí tối qua đều không có cửa, càng đừng nhắc tới là hiện tại tỉnh rượu rồi.
Hứa Bân đơn giản đánh răng rửa mặt đi ra, hai đứa nó trực tiếp lao vào phòng vệ sinh cửa đóng lại liền luống cuống tay chân bận rộn lên, Hứa Bân châm Điếu thuốc nhìn thời gian cầm điện thoại lên.
“Khách quý a!”
“Em lại không tiếp khách, nói thế này rất dễ khiến anh hiểu lầm.”
Trêu chọc một câu, Hứa Bân mới chính sắc hỏi: “Hôm nay em có ở khách sạn không??”
“Có a, sao thế, tối qua anh không thuê phòng ở bên này a, anh ở Hải Dương Thế Giới sao?”
Trực giác của Lạc Tử Nhan chính là chuẩn.
“Ân, mượn xe em dùng một chút.”
Hứa Bân cũng là không có cách nào, tối qua cũng không lái xe ra a.
Trong nhà hiện tại chiếc Mercedes G đời mới là xe chuyên dụng của chị vợ, trừ mình ra nàng ngay cả Trương Tân Đạt thèm chảy Nước miếng cũng không cho lái, càng đừng nhắc tới là người khác.
Chiếc Mercedes C mới kia hiện tại là bà xã lái đi làm, vì an toàn của bà bầu nhỏ mà suy nghĩ, lái cái bọc sắt này khẳng định mạnh hơn xe điện nhỏ, Hứa Bân cũng khắc chế tận lượng không cần tìm nàng lấy chìa khóa.
Hiện tại vừa thấy còn phải mua chiếc xe, không phải mình lái thì nhạc mẫu cũng phải lái, nhưng vẫn luôn không rút ra được thời gian đó.
“Chiếc Ferrari kia của em à, hôm nay đưa đi bảo dưỡng rồi, hôm nay vừa vặn Ny Na giúp em đi Tỉnh Thành một chuyến, em lái một chiếc Porsche 911 qua đây là xe của Ny Na, anh muốn lái không?”
Lời này nói ra, thậm chí có vài phần cẩn thận từng li từng tí, Hứa Bân nghe xong suýt nữa thì muốn rơi nước mắt rồi.
Tác phong con nhà nghèo trăm năm, mình ngay cả Ferrari của nàng là model gì cũng không biết, cư nhiên hiện tại hỏi mình có chê 911 hay không.
Được rồi, thật sự chê... cho dù là thợ sửa xe xuất thân, nhưng lý thuyết suông không có thực tiễn còn thật sự chưa từng lái qua, đụng hỏng thì không cần mình đền tiền, chỉ sợ mình lái không quen xảy ra sự cố gì thì chịu tội.
“Có cái khác không, anh ghét lái xe thể thao.”
Hứa Bân hữu khí vô lực nói một câu, sự thật thì thợ sửa xe nhỏ này cũng có nguyên tắc, đưa cái xe bánh mì cho anh lái ra cảm giác Ferrari hoàn toàn không thành vấn đề.
Xe sang chân chính này anh cũng tiếp xúc không tới, lại một cái chính là người ta cho dù đến sửa, anh cũng là không dám sửa, chuyện phiền phức thực sự quá nhiều.
Lại một cái nội thất gì đó coi như xong, cho dù nhân viên chuyên nghiệp cũng xem không hiểu ký hiệu tiếng Anh bên trên khác với xe thường, đến lúc đó lái quá kỳ quặc hoàn toàn là đang mất mặt xấu hổ.
“Nga nga, đợi một chút, em hỏi xem.”
Chỉ nghe nàng trong trạng thái cuộc gọi dường như bấm điện thoại trên bàn làm việc, hỏi một câu: “Liễu phó tổng, hôm nay cô có lái xe đi làm không.”
“Nga nga, được rồi.”
Lạc Tử Nhan lập tức nói: “Đây có chiếc Beetle, tổng sẽ không quá trương dương đi.”
Lời này vừa nói Hứa Bân liền biết nàng hiểu lầm rồi, còn tưởng là mình gia giáo nghiêm, không dám lái những chiếc xe sang kia gì đó.
Bất quá Hứa Bân cũng sẽ không Giải thích, lập tức nói: “Đem xe ra cửa, chìa khóa để quầy lễ tân, số phòng của anh là... lát nữa anh xuống lấy, buổi tối lái về trả em.”
“Được!!”
Lạc Tử Nhan cũng là phong hành lôi lệ (tác phong nhanh nhẹn), trực tiếp cúp điện thoại.
Hứa Bân vươn cái vai lười lại uống nửa chai nước khoáng, đợi một lát nhịn không được lại châm Điếu thuốc, lúc này vừa khéo Tiêu Diệu Diệu tắm xong vừa lau thân thể vừa đi ra.
Hai đêm quan hệ tình dục, đã là vợ chồng già rồi, nàng liền không nữu niết như vậy quấn cái gì khăn tắm, đi ra còn đang lải nhải Diêu Nhạc Nhi tắm rửa chính là rất phiền phức gì đó.
Lau khô thân thể nàng bắt đầu tìm y phục, Hứa Bân là linh cơ nhất động hút thuốc vẫy tay với nàng, nói: “Bảo bối, qua đây!”
Tiêu Diệu Diệu cũng là rất ngoan ngoãn liền đi tới.
Hứa Bân dâm tiếu chỉ vào côn thịt ngủ dậy một trụ kình thiên, tiểu bảo bối lần đầu tiên lộ ra nụ cười không vui lòng: “Tỷ phu... tuần sau lại nói được không, đây là mấy giờ rồi.”
Không thể không nói bé ngoan vẫn là bé ngoan, đừng nói làm hư rồi ngay cả xin nghỉ cũng không nghĩ tới, dù sao trong ý thức tuần quy đạo củ của bọn họ, xin nghỉ chỉ để làm tình là chuyện đại nghịch bất đạo.
Huống chi tối qua nàng thỏa mãn đến phiêu phiêu dục tiên, đi đường đã hơi lảo đảo, so với đêm phá thân chỉ tốt hơn một chút.
“Bảo bối, giúp anh liếm một lát trước là được, đợi Khiêu Khiêu tắm xong thì không liếm nữa!!”
“Ngoan... Cha nuôi khó chịu mà, miệng nhỏ của bảo bảo thoải mái nhất.”
Hứa Bân vừa dỗ dành thì Tiêu Diệu Diệu liền chịu không nổi, tình đầu sơ khai của mối tình đầu chính là như vậy, huống chi tính cách nàng bản thân đã rất đáng yêu, còn gặp phải Hứa Bân cầm thú như vậy.
Tiêu Diệu Diệu ăn mặc chỉnh tề liền quỳ trên mặt đất, Hứa Bân đứng trước mặt nàng vừa nghịch điện thoại vừa hưởng thụ tiểu la lỵ miệng anh đào nhỏ nhắn mở ra, liếm lên côn thịt mang lại cảm giác mỹ diệu.
“Bảo bảo, trên côn thịt đầy là mùi vị dịch yêu Cao Trào của em nha.”
“Liếm thật tốt, lần sau vẫn là thử nhũ giao nhiều chút...”
“Tối qua Cao Trào bao nhiêu lần, chắc là không chỉ năm lần đi...”
Dâm thanh lãng ngữ không ngừng, Tiêu Diệu Diệu đã tỉnh rượu xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu, hồn nhiên không biết cầm thú trước mắt này dùng video rõ nét vô cùng ghi lại tất cả những điều này.
Sau đó còn gửi cho mẹ nàng, quan trọng nhất là Hứa Bân còn bồi thêm một câu, chiến thì thầm: “Bảo bảo còn có không gian tiến bộ nha, khẩu hoạt của mẹ em nhưng là rất lợi hại.”
Một câu nói này có thể kích thích đến nàng, cũng có thể kích thích đến Tiêu Lôi, quả nhiên bên người làm mẹ kia bất kỳ hồi ứng nào cũng không có.
“Này, đi thôi!”
Tỉnh rượu xong, Tiểu Dì tử là nữu niết quấn khăn tắm đi ra, nhìn một màn trước mắt này Đỏ mặt ngạo kiều thúc giục một tiếng.
Hứa Bân hắc hắc cười một tiếng cũng không miễn cưỡng, ôn nhu sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Diệu Diệu, sau đó để nàng đi mặc y phục.
Thu dọn thỏa đáng đi tới quầy lễ tân của Hải Dương Thế Giới, hai đứa nhỏ đã xấu hổ đi ra ngoài cửa đợi rồi, Hứa Bân thanh toán xong liền báo số phòng lấy chìa khóa xe.