Hứa Bân đôi tay cùng xuất trảo lấy bầu vú đầy đặn của cô, vừa liếm vừa mút lấy đầu vú màu hồng phấn, hưng phấn thở hổn hển: "Mẹ nó, lúc này còn muốn so sánh, lát nữa xem ông đây địt chết em không."
"Sao lại thô như vậy... dài như vậy..."
"Còn chưa tới đáy a!!"
Tiến vào bảy thành trái phải, quy đầu liền chạm vào cổ tử cung.
Tuyết Nhi run rẩy, đôi tay vịn lấy vai Hứa Bân, nũng nịu hừ một tiếng: "Phiền chết đi được... bạn trai em, chưa từng đỉnh sâu như vậy."
Nói xong cô cắn răng ngà, dâm mị ngồi xuống một cái, Hứa Bân và cô đồng thời phát ra một trận tiếng kêu cuồng loạn.
Quy đầu phá khai sự bảo vệ của hoa tâm, lần đầu tiên tiến vào tử cung chưa từng bị chỉ nhiễm, côn thịt triệt để vào tận gốc khiến cơ thể dâm lãng này cũng không kìm được mà run rẩy.
Tư thế lão thụ bàn căn, ra sức uốn éo thân hình gợi cảm đến lần cao trào đầu tiên.
Tuyết Nhi sướng đến mức vẻ mặt si nữ dâm đãng, lên giường với người phụ nữ phóng tùng như vậy cũng là một chuyện quá đã.
Hứa Bân liếm môi kéo cô xuống xe, hiện tại là ban ngày ban mặt ngay tại dã ngoại, hoàn cảnh như vậy khiến người ta cảm giác càng thêm kích thích.
Mở ra đôi chân dài trắng như tuyết đỡ lên nắp capo, Hứa Bân ôm eo cô trong tiếng rên rỉ thỏa mãn của cô từ phía sau cắm vào, lần nữa hưởng thụ tư vị mê người của cơ thể này.
Một trận doggy địt Tuyết Nhi không kìm được kêu lên, trong rừng cây vang vọng tiếng kêu giường dâm đãng của cô làm Hứa Bân cũng có chút căng thẳng.
Địt một lúc mắt thấy cô lần nữa cao trào, liền kéo cô về trong xe, cửa xe ghế sau mở toang.
Cô quỳ sấp trên ghế, chỉ còn cái mông nhỏ cao cao chổng lên ở ngoài xe, nhìn dây đai nhỏ của quần lót chữ T triệt để bị dâm dịch thấm ướt.
Nhẹ nhàng gạt sang một bên, Hứa Bân lần nữa ưỡn người đi vào, hưởng thụ sự tuyệt diệu mà cơ thể xa lạ lại xinh đẹp này mang lại.
Xe cộ tại chỗ lắc lư vượt quá nửa giờ, đợi đến khi loại lắc lư kịch liệt này dừng lại, cửa sổ xe vừa mở một luồng khí tức giao hợp mới tràn ra.
Hứa Bân hút điếu thuốc sau khi làm, đắc ý nhìn Tuyết Nhi dưới thân bị mình địt hỏng.
Lên đỉnh liên tục quên mất năm lần hay sáu lần rồi, liên tục cao trào khiến cô gần như phát điên.
Chưa từng nghĩ tới tình dục sẽ kịch liệt như vậy, chưa từng gặp qua người đàn ông cường tráng như vậy, tâm huyết lai triều lần diễm ngộ này hoàn toàn điên đảo nhận thức của cô.
Cô cứ như con thú cái hèn mọn vậy, bị tứ vô kỵ đạn chà đạp cũng bị triệt để chinh phục.
Thời khắc cuối cùng, sợ xuất hiện ngoài ý muốn Hứa Bân kéo cô dậy ấn xuống háng, trực tiếp địt cái miệng nhỏ của cô.
"Đừng..."
Rõ ràng không có kinh nghiệm bị khẩu bạo, sở dĩ cô vô lực hừ hừ, tuy không đề kháng nhưng rõ ràng không biết phối hợp thế nào.
Phát hiện này khiến Hứa Bân rất vui vẻ, hẳn là nói là một đặc tính của quần thể này.
Nhan sắc và dáng người đều rất tốt, từng người đều tâm cao khí ngạo như khổng tước vậy, cho dù là tìm kim chủ đó cũng là quyến rũ chờ kim chủ chủ động tới theo đuổi.
Trong quan hệ nam nữ luôn là bên hưởng thụ, cho dù là trên giường chiếu cũng là cùng một đức hạnh, cái gọi là treo khẩu vị của anh chính là sáo lộ này.
Muốn chơi khẩu giao, muốn khẩu bạo... phải mua trang sức, mua túi xách các kiểu dỗ họ vui vẻ mới được nha.
Không cho chỗ tốt thì, tuyệt đối không hầu hạ anh, có thể nói đây là bệnh chung hầu như rồi.
Hứa Bân cũng sẽ không chiều cái tật xấu này, nắm lấy cái đầu nhỏ đem cái miệng nhỏ của cô chính là một trận địt, cho dù biết cô chưa từng bị khẩu bạo đó cũng là một chút cũng không do dự.
"Nuốt xuống!"
Ngoài ý muốn là đối với tinh dịch cô biểu hiện có chút ghê tởm phản cảm, nhưng Hứa Bân khàn giọng nói xong cô vẫn là ngoan ngoãn nuốt xuống tinh dịch.
"Liếm sạch sẽ cho anh."
Hứa Bân khàn giọng nói, hút điếu thuốc sau khi làm, Tuyết Nhi cũng ngoan ngoãn ngậm côn thịt vừa từ trong cơ thể cô ra mút mát.
Đợi cô liếm xong, Hứa Bân liền lái xe xuống núi, cô ở ghế sau vừa chỉnh lý quần áo buộc lại mái tóc tán loạn.
Vừa mị nhãn như tơ ho khan nói: "Khốn nạn, nhìn anh rất tư văn, không ngờ làm tình như dã thú vậy."
"Bất quá rất sướng, lạc lạc, làm vợ anh không có một cơ thể tốt thì không được..."
Nhìn con đĩ này giữa lông mày toàn là dư vị thỏa mãn, mà là dường như có chút khuynh hướng chịu ngược, thô bạo một chút cô ngược lại rất thích cũng là say rồi.
Đánh xong một phát pháo hữu nghị này Hứa Bân cũng rất hài lòng, đưa cô về cửa hàng 4S lúc chia tay cũng là thơm một cái, đương nhiên Hứa Bân không quên chuyển cho cô hai vạn khối tiền.
Tuyết Nhi cũng là hân nhiên nhận lấy, còn trả lời một câu: Sau này muốn thì tới tìm em nha, không cần đưa tiền nữa, chỉ cần đừng quản em đòi phí vất vả là được rồi.
Hứa Bân là dở khóc dở cười, không thể không nói con hàng lãng mạn này còn khá thảo người thích.
Về đến thành phố Quảng xấp xỉ năm giờ rồi, đi đến cổng khu dân cư nhà dì nhỏ đón Tiểu Di tử đáng yêu.
Mùa hè nóng bức, cô bé mặc đồng phục học sinh dáng vẻ thanh thuần lại đáng yêu, đường cong phồng lên trước ngực vẫn là thứ thu hút ánh mắt người ta nhất.
Mái tóc xinh đẹp buộc đuôi ngựa, nhìn thì cổ linh tinh quái rất là đáng yêu, bàn chân ngọc linh lung cộng thêm đôi dép xăng đan màu tím nhìn thế nào cũng đáng yêu.
Cô bé vừa lên xe, động động cái mũi nhỏ, lông mày phấn thậm chí nghi hoặc nhíu lại.
Hứa Bân sờ đùi trơn bóng của cô bé một cái, dâm tiếu nói: "Bảo bối, em thuyết phục Tiêu Diệu Diệu hôm nay ngoan ngoãn ở nhà thế nào vậy??"
Diêu Nhạc Nhi đỏ mặt, nói: "Đâu có, mẹ cậu ấy nói tối nay phải ăn cơm với họ hàng, cái gì gọi là em thuyết phục."
Vừa nghe thấy cô em họ muốn tới, cô bé là ân thiết muốn chạy về nhà rồi, từ thái độ này không khó nhìn ra hệ thống phân tích rất đúng.
Đối tượng tiềm thức muốn thân mật nhất của Tiểu Di tử, là cô em họ phấn phấn nộn nộn lại ngạo kiều lại hung dữ kia.
Thực ra từ lần Tạ Tiểu Quả đối mặt với A Kiều kia mà xem, cô bé cũng không phải ngoan ngoãn như bề ngoài, chính là phong cách của em gái nhỏ nông thôn.
Trước kia dì nhỏ Thẩm Nguyệt Thần còn nói cô bé hồi nhỏ hay đánh nhau, hiện tại lên trung học rồi còn biết cầm chổi đánh con trai.
Nhìn Tạ Tiểu Quả gầy gầy nhỏ nhỏ, lại ngoan ngoãn thanh thuần Hứa Bân lúc đầu không tin, hiện tại xem ra người vẫn là không thể xem tướng mạo.
Ít nhất nhìn thái độ này của Tiểu Di tử, hẳn là bị cô bé thu thập qua rồi không dám trêu chọc cô bé.
Hôm nay thứ bảy, Tạ Tiểu Quả đương nhiên sẽ không ngoan ngoãn ở nhà rồi, nghe nói cứ nghỉ là cô bé không ở nhà chạy loạn khắp nơi.
Cũng chỉ hiện tại để tóc dài, trước kia lúc cắt đầu búp bê, đều trêu chọc cô bé chính là một thằng con trai giả, khỉ hoang còn hoang dã hơn con trai.
Tuần trước cô bé bị bắt đến trà lâu giúp đỡ, lúc đó thiếu nhân thủ, hiện tại nhân viên đổi ca đã đâu vào đấy rồi.
Bất quá sợ cô bé chạy loạn dì nhỏ Thẩm Nguyệt Thần vẫn gọi cô bé qua, vừa nãy Hứa Bân nhắn tin hỏi, cô bé ở bên trà lâu giúp đỡ bưng trà rót nước lúc này chán chết rồi.
Chủ yếu mẹ cũng không trả lương, đại di và mẹ cùng nhau phát dâm uy, ở thành phố lại không có bạn bè không biết đi đâu chơi đặc biệt uất ức.
"Được được, vậy hôm nay anh rể đưa các em đi chơi thật vui được không."
Hứa Bân lái xe, tay không khách khí sờ lên đùi trắng nõn của cô bé.