Tiểu Di tử khóc một lúc lâu, liền đấm mấy cái rồi trở tay ôm lấy Hứa Bân, khóc thương tâm như thất tình vậy.
Bản thân tuổi dậy thì đã mẫn cảm lại mông lung, mạc danh kỳ diệu bị anh rể chiếm tiện nghi, quan hệ thân mật đến mức đó khiến cô bé tràn đầy áy náy với chị gái mình.
Cô bé cảm giác cuộc sống của mình đột nhiên trở nên thật loạn a...
Vốn dĩ vấn đề tính hướng đã khiến cô bé rất phiền não, sợ bị người ta phát hiện sợ bị mắng biến thái, sợ bị mẹ biết thì sẽ đánh chết cô bé.
Cũng sợ bị bạn học biết sẽ bị cười nhạo, vẫn là cô bé con áp lực bản thân đã rất lớn, loại áp lực này còn không thể nói với người khác.
Bạn gái của mình, bạn thân mình thật vất vả coi là chí đồng đạo hợp, nguyện ý sủng cô bé nguyện ý bao dung cô bé, bạn thân chung quy tính hướng là bình thường.
Cô ấy có nguyện ý bồi mình làm loạn nữa, khi nhìn thấy cô ấy và anh rể ở bên nhau, Diêu Nhạc Nhi liền biết cô ấy thực ra thích đàn ông hơn một chút.
Lúc đó liền ghen không chịu được, nhìn anh rể phá trinh cho cô gái mình thích nhất, trong lòng đặc biệt đau, dường như mất đi đồ vật quý giá nhất vậy.
Nhưng vì duy trì mối quan hệ này, cô bé không để mình đa sầu đa cảm...
Nhưng hiện tại, anh rể sắc lang còn chưa thỏa mãn, thế mà phụ giúp về phía cô em họ rồi.
Đó chính là mối tình đầu của cô bé, là bạch nguyệt quang khiến cô bé thức tỉnh thuộc tính lạp lạp, là bạch nguyệt quang thánh khiết mê người nhất trong lòng cô bé.
Diêu Nhạc Nhi cảm giác mình sắp sụp đổ rồi, thích phụ nữ thì vì sao còn có thể chấp nhận anh rể.
Tiểu Di tử oa oa khóc, dường như là đang tuyên tiết áp lực thời gian qua, giống như đà điểu triệt để co rúc trong lòng anh rể khóc gọi là lê hoa đái vũ.
Hứa Bân cũng không nói chuyện nữa, cứ ôn nhu hôn cô bé.
Hôn đi nước mắt của cô bé, nói thật đối với Tiểu Di tử đó tuyệt đối là tràn đầy lòng ham muốn, nhưng ôm khoảnh khắc này lại có thể cảm đồng thân thụ sự đáng thương và vô trợ của cô bé lúc này.
Cô bé rốt cuộc tuổi còn quá nhỏ, hoặc là nói cho dù là người trưởng thành cũng chưa chắc có thể bình tĩnh được vào lúc này.
Cô bé quá mê mang rồi, đối với đối tượng tình cảm của mình, đối với tính hướng của mình, đã là một mớ hỗn độn hoàn toàn không thể phân biệt rồi.
Chủ yếu nhất đây không phải là yêu sớm bình thường, mỗi một khả năng mang lại áp lực đều vô cùng to lớn, quan hệ của mỗi một người đều phải đối mặt với áp lực thế tục to lớn.
Tiểu Di tử luôn áp lực, xác thực không có dũng khí cũng không có năng lực đối mặt với mỗi một vấn đề có thể phát sinh.
Khóc lóc khóc lóc, mệt rồi, đợi cô bé triệt để tuyên tiết xong nước mắt.
Mê hồ lại có ý thức thì có chút hoảng hốt, không biết từ lúc nào, cô bé đã bị anh rể bế đến ghế sau.
Nằm thoải mái hơn rồi, anh rể cứ ôm cô bé không có động tác hạ lưu nào khác, vẫn luôn hôn mặt cô bé, chuồn chuồn lướt nước mỗi một nụ hôn đều ôn nhu tràn đầy thương yêu như vậy.
Ngừng khóc, chỉ có tiếng nức nở nhàn nhạt.
Hứa Bân lúc này mới ôm chặt lấy cô bé, than thở nói: "Xin lỗi Nhạc Nhi, anh rể không biết áp lực cho em lớn như vậy."
Lúc đầu tâm loạn như ma, nhưng khóc xong tuyên tiết rồi, Diêu Nhạc Nhi phảng phất như con mèo nhỏ lau nước mắt, lại lắc đầu nói: "Anh rể, bị chị bắt gian thì, em xác thực xã hội tính tử vong..."
Cô bé nghẹn ngào, đứt quãng nói: "Bất quá, em thật sự rất sợ người khác cảm thấy em là biến thái."
"Vì sao chứ??"
Hứa Bân trong lòng ẩn ẩn có đáp án, nhưng vẫn phải dẫn dắt cô bé làm một cái sơ đạo về tâm lý.
Trước kia trong tin nhắn tán gẫu đã đủ nhiều rồi, nếu là người khác thì, cho dù là người thân chí cốt như mẹ và các chị cô bé đều không dám sảng khoái bay.
Thậm chí là Tiêu Diệu Diệu, thực ra Diêu Nhạc Nhi đều là ôm một loại thái độ trò chơi đang chiếm tiện nghi của cô ấy, chưa chắc thật sự dám biểu lộ lòng ham muốn của mình.
Nhưng lúc này cô bé cảm giác rất nhẹ nhõm, nhìn khuôn mặt ôn nhu của anh rể, một lúc lâu mới do dự sờ lên hai má Hứa Bân, nghẹn ngào nói:
"Anh rể, Nhạc Nhi là cô gái hư, thật đấy!!"
Hứa Bân vẻ mặt thương yêu, bế cơ thể khóc đến mềm nhũn của cô bé thẳng lên, không thân lên vẫn ôm như trân bảo, tay cách quần áo xoa lưng cô bé.
Thanh tuyến ôn nhu đến mức chính mình cũng không tin, nói: "Đừng nói bậy, bảo bối Nhạc Nhi của anh là cô gái tốt nhất trên đời."
Diêu Nhạc Nhi thanh tuyến ẩn ẩn nghẹn ngào, ánh mắt nhu hòa nhắm mắt lại, trở tay ôm lấy Hứa Bân.
Thiên nhân giao chiến hơi run rẩy, khẽ nói: "Anh rể, thực ra Nhạc Nhi là hư nhất."
"Em, em chính là biến thái, em thích con gái..."
"Nhưng em biết rõ tật xấu của mình, vẫn cùng anh rể thân mật như vậy."
"Biết rõ anh là chồng của nhị tỷ, nhưng anh đối tốt với em như vậy, tiêu nhiều tiền như vậy, em, em lại không biết nên báo đáp anh thế nào..."
"Anh sắc lên, người ta liền phối hợp... lúc đầu em cảm giác ghê tởm lắm."
"Đến hiện tại, em là có thể chấp nhận, nhưng, nhưng trong lòng em thật sự rất ghét anh."
"Anh bắt nạt Diệu Diệu, hiện tại lại làm Quả Quả, anh thật sự quá đáng ghét rồi."
Đây là lần đầu tiên cô bé đối mặt với sự yêu ghét trong nội tâm mình, lần đầu tiên trực diện vấn đề bản chất mình là lạp lạp, đối với cô bé mà nói thực ra là một quá trình nghiêm trọng lại mang theo thống khổ.
Hứa Bân ngược lại rất thích cô bé khai thành bố công, cười ha hả hôn mặt cô bé nói:
"Bảo bối Nhạc Nhi nghĩ như vậy cũng là đúng, anh rể chính là một tên xấu xa, anh rể thích em là sự thật, nhưng anh rể xác thực là một củ cải lớn lăng nhăng."
Tiếng khóc của Tiểu Di tử dần dần thấp xuống, biến thành tiếng thút thít đáng thương, nghẹn ngào.
Cơ thể kiều tiểu mềm mại thơm tho trong lòng, lúc khóc cơ thể rất nóng, cách lớp vải mỏng manh cảm nhận được sự mềm mại và mùi thơm cơ thể mê người của cơ thể non nớt.
Tác dụng một người đàn ông, Hứa Bân bình thường cứng rồi.
Cứng vào cái mông nhỏ mềm mại như vậy của cô bé, bất quá lúc này ngược lại có thể hơi bình tĩnh.
"Anh rể, anh và Quả Quả, ai chủ động trước..."
Diêu Nhạc Nhi ngẩng đầu lên, mắt ngấn lệ hoa nghẹn ngào nói, đây là chuyện cô bé rất để ý.
Hứa Bân cúi đầu hôn giọt lệ trên mặt cô bé, giọng nói dịu dàng nói: "Khẳng định là anh rể tên xấu xa này rồi, bất quá Quả Quả cũng là chủ động."
"Em nên biết, loại chuyện này chính là tự nhiên mà nhiên phát sinh, sẽ không quá cố ý."
"Lần trước đưa họ về, anh rể thấy cô bé và một đám tiểu thái muội côn đồ ở cùng nhau, anh rể thực ra có chút không quen nhìn, liền muốn ngăn cản cô bé qua lại với những người này."
Vừa nói thế, Diêu Nhạc Nhi rất kiên định gật đầu nói: "Anh rể, anh quản đúng!!"
"Bọn em trước kia ở trường cũng có một số bỏ học, ở bên ngoài làm côn đồ, những người đó đặc biệt đáng ghét."
"Trước kia bọn em không thiếu bị quấy rối..."
"Một số nữ sinh cũng sẽ bị lừa, có người bỏ học, có người to bụng thanh danh đều hỏng..."
Diêu Nhạc Nhi càng nói càng lo lắng, đẩy Hứa Bân ra cầm lấy khăn giấy tự mình lau mặt, nói: "Quả Quả chính là nhìn thì ngoan, thế kỷ thượng dã lắm."
"Hồi nhỏ, nó hay đánh trẻ con trong thôn, ba ngày hai bữa lại có người tìm tới cửa, làm dượng em tức không nhẹ."
"Hiện tại Tiểu Di em căn bản không quản được... nói nó hai câu liền chạy ra ngoài, có đôi khi còn nửa đêm trèo tường ra ngoài..."
Diêu Nhạc Nhi vẻ mặt lo âu nói: "Anh rể, hiện tại nó ai nói cũng không nghe, chịu giúp mẹ trông trà lâu cũng là vì Tiểu Di đồng ý cho nó tiền..."
"Nó, nó sẽ nghe lời anh sao??"
Trời không sợ đất không sợ một thằng con trai giả, thực tế trẻ con nông thôn chính là cực đoan như vậy.
Hoặc là rất thẹn thùng quá phận thật thà, hoặc là rất không an phận, tính tình tương đối dã thiên tính liền có thể hoạt bát hiếu động.
Tướng mạo của Tạ Tiểu Quả là vế trước, tính cách thì là vế sau.
Chỉ có thể nói đến thành phố ít nhiều câu nệ thì an phận một chút, trước mặt Hứa Bân biểu hiện còn tính là ngoan ngoãn, bất quá trong xương tủy cô bé vẫn là kiệt ngạo bất tuần khiến người lớn rất đau đầu.
"Sẽ!"
Thấy cô bé không khóc nữa, Hứa Bân cầm lấy khăn ướt tiếp tục lau mặt cho cô bé, lại chủ động buộc lại mái tóc có chút rối cho cô bé.