Bành Lão Đầu cũng là hộ tái định cư, nói là hàng xóm kỳ thật quan hệ vẫn luôn không tốt, trước kia nghe nói từng xảy ra không ít mâu thuẫn.
Bành Lão Đầu chết vợ, con trai đi làm ở một quận khác trong thành phố, lão liền dọn qua ở cùng con trai, cho thuê ngôi nhà này.
Một đoạn thời gian không gặp rồi, trong nhà coi như thanh tịnh không ít, không nghĩ tới vừa trở về liền náo loạn yêu thiêu thân rồi.
Lão đầu bảo vệ của khu quản lý ngược lại tin tức linh thông, nói: "Ngôi nhà của Bành Lão Đầu trả phòng rồi, ngôi nhà con trai lão thuê ở bên đơn vị đã hết hạn."
"Con trai Bành Lão Đầu tạm thời ở đơn vị, còn đang tìm ngôi nhà mới, liền định trở về ở mười ngày nửa tháng, đợi tìm được ngôi nhà rồi lại dọn qua."
"Cái lão già thối tha này, vừa trở về liền kiếm chuyện!"
Sắc mặt Diêu Hân cũng rất khó nhìn.
Hứa Bân là ít nhiều có nghe thấy, tính cách lão đầu này quái gở, lại là một tên háo sắc thường xuyên nhìn chằm chằm mẹ con Diêu gia.
Một lần xảy ra xung đột là lão uống nhiều quá, muốn chiếm tiện nghi của Diêu Hân, lúc đó chị vợ vẫn là học sinh đã kế thừa phong cách đanh đá của mẫu thân, giơ tay chính là một cái tát không chiều theo.
Nhạc mẫu là bà mẹ đơn thân mạnh mẽ, trực tiếp dẫn người chặn cửa mắng, gần như là mắng đến mức lão không có cách nào ở lại nơi này.
Hai nhà là trên lầu dưới lầu, bất quá ma sát lớn nhỏ không ngừng, gần như là cái lão già chết tiệt này đang gây chuyện sinh sự.
Rõ ràng người trong nhà đều ngủ rồi, nửa đêm canh ba gõ cửa nói đi giày cao gót đi đường làm ồn đến lão...
Trong nhà phơi y phục, lại nói y phục phơi trên ban công, nước đều nhỏ xuống nhà lão...
Thẩm Như Ngọc cũng không phải là người biết nín nhịn cho êm chuyện, mỗi một lần đều làm ầm ĩ rất hung, hai nhà gần như là trình độ xé rách mặt.
Thẩm Như Ngọc lúc này nói: "Cái lão vương bát đản này, ta liền biết loại tiểu nhân này sẽ không từ bỏ ý đồ."
Vừa hỏi mới biết, Bành Lão Đầu hôm nay đi trà lâu đánh bài với thân thích.
Nết đánh bài của lão xưa nay không tốt, vừa chậm vừa lải nhải còn thích nợ tiền, trước kia trên sòng bài nhạc mẫu đã từng xảy ra mâu thuẫn với lão, sau đó lão tử bất tương vãng lai (cạch mặt nhau).
Lần này lão qua đó với nguyên tắc tới cửa là khách, còn tính là khách khí chào hỏi.
Kết quả tên này lúc thanh toán tiền phòng, 136 đồng tiền cứ đòi nhạc mẫu ưu đãi thành 100, còn nói cái gì khai trương ưu đãi lão không đuổi kịp coi như bồi thường gì đó.
Vốn dĩ là buôn bán của mình, hòa khí sinh tài ngươi phải nói chút lời hay, không chừng lần đầu tiên tới Thẩm Như Ngọc còn hào phóng miễn đơn cho một cái gì đó.
Kết quả tên này còn nói cái gì hôm nay lão thua, trách nơi này đen đủi, nhạc mẫu ưu đãi một chút là đương nhiên.
Tính tình nhạc mẫu này cũng sẽ không chiều lão, trực tiếp là một trận mắng to, tiền cũng không cần nữa bảo lão cút là được rồi.
Cái miệng của nhạc mẫu đại nhân, tự nhiên nói không được lời hay gì, khẳng định là không có tiền đừng ra ngoài mất mặt xấu hổ một loại.
Cái này Bành Lão Đầu ở trước mặt thân thích mất mặt lớn, có một người rất ngại ngùng trả tiền, nghe ngôn ngữ dường như là thông gia tương lai gì đó.
Bành Lão Đầu cũng chửi ầm lên, bất quá bị thông gia tương lai kia kéo đi rồi.
Vốn tưởng rằng chuyện này cứ như vậy qua, không nghĩ tới a con trai lão trở về trút giận cho lão đầu.
Dương Yên Nhiên là dở khóc dở cười, vừa pha trà vừa nói: "Lão đầu này phí quản lý cũng chưa đưa đâu, lão là quá lâu không ở nơi này một chút giá cả thị trường cũng không biết."
"Đắc tội lão bản chúng ta, còn có thể có quả ngon cho lão ăn sao."
Dương Yên Nhiên vừa lúc gọi người tới kéo xe, Hứa Bân vừa thấy nhạc mẫu và chị vợ tức giận như vậy, nghĩ đến hẳn là mắng đặc biệt khó nghe.
"Đợi một chút!"
Hứa Bân sờ sờ cằm, cười hi hi nói: "Nhà Bành Lão Đầu cũng không có tiền gì, chiếc Mercedes này hẳn không phải là của lão đi."
Mercedes mẫu cũ là không đáng giá bao nhiêu, bất quá cũng coi như là hiếm có, bình thường là người có tiền kiểu cũ hoặc lão côn đồ thích, người trẻ tuổi có tiền ai mua cái thứ rách nát này.
Lão đầu bảo vệ biết rõ tình hình, cười ha hả nói: "Khẳng định không phải, đây là xe của lão bản con trai lão."
Con trai Bành Dũng qua người giới thiệu, ở trong thành phố làm tài xế cho một lão bản công ty bất động sản nhỏ, sau khi bỏ học cấp ba lái xe đã nhiều năm, coi như là người tương đối thân cận của lão bản.
Qua người giới thiệu xem mắt quen biết một cô gái làm giáo viên, đứa con trai này có vài phần tướng mạo, liền nhuộm đẫm có chút mặt mũi rồi.
Điều kiện kinh tế nhà cô gái không tệ nghe nói ngoại hình, tuyệt đối tính là lão Bành gia bọn họ thắp nhang cao, Bành Lão Đầu vừa trở về liền không kịp chờ đợi khoe khoang.
Hơn nữa lão bản của con trai có ý đề bạt, giá nội bộ cho con trai Bành Khải một căn hộ ba phòng ngủ nhỏ, hai cha con mượn đủ tiền trả trước sau đó chỉ cần trả góp hàng tháng là tốt rồi.
Dù sao nhà tái định cư bên này chỉ có một phòng ngủ một phòng khách, đừng nói ở cùng nhau, chính là có con cũng không phương tiện.
Chuyến này trở về là ở một đoạn thời gian, cũng nghĩ đến lúc đó bán căn nhà tái định cư này đi, bù vào tiền trang hoàng nhà mới bên kia, sau đó Bành Lão Đầu là có thể hưởng niềm vui gia đình rồi.
"Làm tài xế a!"
Hứa Bân cười rất là âm hiểm, nói: "Mẹ, vậy chúng ta không kéo xe nữa!"
"Không kéo xe, vậy rẻ cho lão quá??"
Thẩm Như Ngọc mở to mắt, Diêu Hân cũng là vẻ mặt không cam tâm.
Ngược lại là Dương Yên Nhiên cười rất là quyến rũ, nàng biết Hứa Bân cũng không phải là chủ nhân từ bi gì.
"Hắc hắc, trước kia ầm ĩ không giải quyết được gì, nói trắng ra mẹ đều chịu nhiều cục tức như vậy rồi, lần này con rể thế nào cũng phải để mẹ hả hê trút một ngụm ác khí này..."
Hứa Bân cười xấu xa, gọi điện thoại cho nhạc phụ đại nhân, ngẫu nhiên cũng phải để ông ấy có chút cảm giác tồn tại.
Nửa đêm, từng chiếc xe tải lặng yên không một tiếng động lái vào khu dân cư.
Khu quản lý phối hợp lái xe, một chút động tĩnh cũng không gây ra, thật sự là lén lút vào thôn, bắn súng thì không cần.
Diêu Bách Xuyên mang theo mấy công nhân tới, tuy rằng là đêm khuya, bất quá chỉ một chút việc nhỏ thù lao mỗi người một ngàn cho dù là ở trong chăn nữ nhân cũng sẽ bò dậy.
"Ba..."
Hứa Bân cười ha hả chào hỏi.
Diêu Bách Xuyên đi tới nhìn chiếc Mercedes mẫu cũ đỗ ngang, nhíu mày nói: "Con rể, làm lớn chuyện, có thể hay không có phiền toái a."
Đều không đợi ông nói xong, Thẩm Như Ngọc liền quở trách nói: "Sao hả, nhà tôi có người đàn ông có thể chống lưng rồi, ông còn ở đây lo lắng cái gì."
"Có việc cũng không cần ông phiền toái, có con rể tôi ở đây, ai có thể bắt nạt được mẹ con chúng tôi."
"Lúc đó có việc cũng không thấy ông ra mặt, lúc này có người thay tôi ra mặt ông còn muốn ngăn cản a..."
"Tôi không có ý đó!"
Diêu Bách Xuyên nghĩ một chút, nói: "Sáng mai không biết có thể tới cửa làm ầm ĩ hay không, hay là buổi tối tôi ở lại đây đi, miễn cho con rể một mình chịu thiệt."
Ngữ khí Thẩm Như Ngọc lúc này mới mềm mỏng một chút, hừ một tiếng: "Nói thế còn giống một câu tiếng người."
Đối phương dù sao cũng là hai cha con, cộng thêm cái tên Bành Dũng kia nói là từng đi lính, bà cũng là lo lắng thật sự ra tay thì con rể sẽ chịu thiệt.
Gạch vận chuyển đến, các sư phụ công nhân nhanh nhẹn làm việc.
Bọn họ cũng mặc kệ ngươi muốn làm gì, chỉ cần đưa tiền là được rồi, tiền đã trả trước năm trăm còn nhiều hơn tiền công một ngày của bọn họ.
Nửa đêm canh ba, từng người giống như đánh máu gà, mồ hôi như mưa động lực mười phần.
So với kéo xe đi để sang một bên cho êm chuyện, vì lấy lòng nhạc mẫu và chị vợ, Hứa Bân chơi chiêu bẩn hơn nhiều.
Trực tiếp khóa bánh xe không nói, ở bốn phía xung quanh hai chỗ đậu xe trực tiếp xây ba bức tường cao một mét rưỡi.
Ngươi có thể phá khóa xe ngươi còn có thể phá tường không thành, chỗ đậu xe nhà mình trong tình huống khu quản lý cho phép, ngươi dám phá tường thì chính là phá hoại vật phẩm của người khác.
Chỉ riêng tiền công sư phụ đã đạt tới năm ngàn, còn có tiền xi măng và gạch này.
Công ty của nhạc phụ có thể xuất hóa đơn chính quy, đây chính là chứng cứ thiết bản định đinh (chắc chắn như đinh đóng cột).
Dám đụng một cái đều cho ngươi ngồi tù mọt gông, cảm tạ sư nương Liễu Văn Tâm hun đúc, làm cho Hứa Bân biết dùng vũ khí pháp luật chỉnh người như thế nào rồi.
Có hậu đài cường đại như Triệu Minh, trong lòng đó là lực lượng mười phần a.
Các sư phụ công nhân bận rộn khí thế ngất trời, bên cạnh còn có bảo vệ khu quản lý đang giúp đỡ nhìn chằm chằm, cũng không cần ở lại đây lo lắng cái gì.