QUYỂN 3 CHƯƠNG 16: TÀI KHOẢN CHỨNG KHOÁN, SỰ THẬT VỀ NGƯỜI CHỒNG GIÀU CÓ
Trương Tân Đạt tuy rằng kích động nhưng không ngốc không mắc cái bẫy này, lập tức nói: “Cậu mới là con rể tới nhà, dựa vào cái gì ta tiêu số tiền này.”
Hứa Bân chậm rãi cười nói: “Anh mới biết a, sở dĩ nhạc phụ đại nhân không ở nhà, ta chính là một nhà chi chủ trong nhà, dựa vào cái gì anh đến nói ra nói vào.”
“Ngươi…”
Trương Tân Đạt tức giận đến vỗ bàn, trực tiếp chỉ vào mũi Hứa Bân nói: “Ngươi một tên ở rể, duệ cái gì a!!”
Chịu nhiều uất khí như vậy rồi, hiện tại nhạc mẫu đứng về phía mình, chị vợ Diêu Hân có thể nể mặt đôi chân dài miên man của nàng mà tha thứ cho nàng.
Vấn đề Trương Tân Đạt cái tên đầu trâu mặt ngựa nhà ngươi dựa vào cái gì, Hứa Bân cũng không muốn chịu uất khí của hắn nữa, cười lạnh một tiếng nói:
“Ở rể thì sao, Trương đại công tử nhà ngươi con một, lúc cưới vợ không phải cũng hàn toan vô cùng, có phong quang sao?”
Vừa nói thế sắc mặt Diêu Hân ẩn ẩn không vui, cha mẹ nhà họ Diêu là chanh chua khắc nghiệt không giả nhưng tính là hiểu chuyện không phải bán con gái, vừa thấy gia cảnh môn đăng hộ đối không tệ, lúc gả con gái lớn không có bao nhiêu yêu cầu.
Không sính lễ cũng không của hồi môn, mua cho Diêu Hân một cái túi ngoài ngũ kim cộng lại cũng chỉ hơn bốn vạn tệ, lúc đó Diêu Hân cũng không nghĩ nhiều, đợi so sánh với người bên cạnh nàng liền cảm thấy mình gả quá hàn toan, đây là tâm bệnh của nàng.
“Nói ra sau khi cưới vợ, tiền ta tiêu ở nhà mẹ đẻ so với Trương đại công tử ngươi nhiều hơn nhiều.”
Hứa Bân hời hợt nói: “Tiền của ta, ta nguyện ý tiêu thế nào là chuyện của ta, ít nhất ta cũng tiêu cho vợ và trong nhà.”
Vừa nói thế, Thẩm Như Ngọc dường như bị đánh thức sức chiến đấu, lập tức đếm xỉa: “Chính là, Hứa Bân cho ta và vợ tiêu tiền một chút cũng không nương tay.”
“Nó tự mình mấy chục tệ một bộ quần áo cũng không nỡ mua, mua cho mẹ con ta vòng vàng hơn ba vạn một cái mắt cũng không chớp một cái.”
“Tân Đạt cậu tuổi cũng không nhỏ, hiện tại cũng thành gia còn chưa hiểu chuyện, cả ngày đem tiền tiêu vào mấy cái máy chơi game, uống rượu hát hò, cái này sao được a, người biết sống nào có như vậy.”
Một phen giao phong xuống, Trương Tân Đạt sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Trước kia Thẩm Như Ngọc đều là đang đếm xỉa Hứa Bân, hiện tại thì hỏa lực hoàn toàn chuyển dịch rồi, hắn lại không cách nào xé rách mặt cãi nhau với nhạc mẫu, trong nháy mắt liền thể hội được niềm vui sướng trước kia của Hứa Bân.
Trương Tân Đạt cắn răng một cái, nói: “Mẹ, mẹ đừng bị cậu ta lừa gạt, tên này nghèo rớt mồng tơi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, khẳng định là quẹt thẻ tín dụng và vay online mới sáo nhiều tiền như vậy.”
“Hiện tại đều không đi làm, sau này lấy cái gì trả a, đừng nói cậu ta cứ chút tiền lương đó ước chừng ngay cả tiền lãi cũng không đủ.”
Lần này Diêu Hân không tọa sơn quan hổ đấu, tuy nói nghe đồn sau khi kết hôn tình cảm vợ chồng không tốt lắm, ba ngày một trận cãi nhỏ năm ngày một trận cãi lớn, nhưng nói cho cùng cũng không thể nhìn trượng phu bị quần ẩu a.
Ba chị em, lão nhị thành thật mộc nột, lão tam văn tĩnh nội hướng.
Trường tỷ như mẫu ngược lại là kế thừa sự bát lạt của nhạc mẫu, miệng mồm Diêu Hân cũng không phải ăn chay.
Nàng cảm thấy trượng phu phán đoán có lý, cái em rể ở rể này nghèo rớt mồng tơi, cho dù nhà mình nhị muội bình thường một chút, nhưng nhà họ Diêu cũng không phải gia đình nghèo khổ gì.
Diêu Nam cả đời chỉ phản nghịch một lần dũng cảm một lần, một khóc hai nháo ba thắt cổ phi Hứa Bân không gả, Thẩm Như Ngọc đau lòng đứa con gái ngoan ngoãn nghe lời nhất này mới để Hứa Bân vào cửa.
Sở dĩ Diêu Hân cũng coi thường người em rể này, Trương Tân Đạt dù du thủ hảo nhàn cũng có cha tốt mẹ tốt, có thể mang theo vợ cùng nhau gặm già, Hứa Bân lấy đâu ra tư cách.
Diêu Hân cũng vẻ mặt lo lắng kéo tay em gái nói: “Nam Nam, tỷ phu em nói đúng, lão công em thế nào em còn không rõ ràng sao, cậu ta một cái lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.”
“Muốn nói trúng xổ số chị còn tin tưởng, nói tự mình kiếm sao có thể.”
Ngữ khí của Diêu Hân thấm thía rất ôn nhu, nhưng hàm sa xạ ảnh, chỉ thiếu nước nói thẳng tên phế vật này làm gì có bản lĩnh đó.
Diêu Nam luôn luôn nhu nhược nhìn nàng, nói: “Đại tỷ, sao không có khả năng, các người lại không hiểu anh ấy.”
Cú đỉnh nhẹ nhàng này làm Diêu Hân có chút bực mình, đối mặt mẫu thân còn thu liễm một chút, đối mặt em gái thì nàng hoàn toàn là một con mẹ hổ.
“Diêu Nam em đừng không biết tốt xấu, cậu ta thật nợ một mông nợ em cũng chạy không thoát, chị nói cho em biết đừng làm liên lụy trong nhà.”
Trương Tân Đạt cũng nói: “Chính là, có phải khoản vay hay không tra tin nhắn và APP một chút là biết.”
“Mẹ mẹ cũng đừng vội nói đỡ, con đây đều là muốn tốt cho mẹ, đợi cậu ta không trả nổi tiền, người ta tới cửa tạt sơn thì mất mặt lạc.”
Hai vợ chồng ngược lại là hiếm khi tình cảm không tệ, kẻ xướng người hoạ nói, đã chắc chắn tên nghèo rớt mồng tơi này vì lấy lòng nhạc mẫu khẳng định là đi vay online và quẹt thẻ tín dụng.
Nhìn ánh mắt khinh miệt của Diêu Hân, Hứa Bân cười lạnh một chút trực tiếp đặt điện thoại trước mặt Thẩm Như Ngọc: “Mẹ, tùy tiện xem, để đại tỷ ả hảo hảo yên tâm một chút.”
Thẩm Như Ngọc mở tin nhắn trên điện thoại ra, tin nhắn hiển thị có 50 vạn thu nhập rút tiền mặt, giống nhau là thông qua thị trường chứng khoán khấu trừ thuế phí.
Bà sửng sốt một chút, hỏi: “Con rể, con lại rút nhiều tiền như vậy ra, có phải hay không có tình huống gì??”
“Thao tác bình thường mà thôi!”
Nhìn tia sáng trong mắt nhạc mẫu, Hứa Bân hời hợt nói: “Có cổ phiếu sắp bắt đầu giảm giá rồi, phải kịp thời rút tiền mặt mà.”
Diêu Nam cười hi hi nói: “Đại tỷ, cứ điểm này chị yên tâm rồi chứ.”
“Không có khả năng, cậu khẳng định là làm tin nhắn giả lừa người.”
Trương Tân Đạt người đầu tiên không tin.
Hứa Bân trực tiếp đưa điện thoại cho Diêu Hân, cười nói: “Đại tỷ không tin thì chị có thể xem, Hoa Bái, các loại vay online khác của em có hay không một xu tiền vay nợ.”
“Về phần thẻ tín dụng, chị cũng có thể xem có hay không tin nhắn tương quan, em chưa từng làm thẻ tín dụng.”
Đầu của Trương Tân Đạt và Diêu Hân dựa vào một chỗ, cười lạnh một chút nói: “Tiếp tục mạnh miệng đi, lát nữa xem cậu giải thích thế nào.”
Nói xong hai vợ chồng lật xem điện thoại của Hứa Bân, Hứa Bân thì không sao cả tin nhắn nên xóa đều sẽ xóa, hai tài khoản WeChat bất đồng hoán đổi đừng hòng nhìn thấy bất kỳ manh mối nào.
Xem một hồi Diêu Hân và Trương Tân Đạt hai vợ chồng hai mặt nhìn nhau, tràn đầy đều là không cam tâm a.
Trong lượng lớn tin nhắn lật thế nào cũng không tìm ra một chút đầu mối liên quan đến thẻ tín dụng, ngân hàng điện thoại hiển thị dưới danh nghĩa cá nhân chỉ có thẻ tiết kiệm không có thẻ tín dụng.
Về phần những APP có chức năng vay online phổ biến kia vừa mở ra bọn họ càng tuyệt vọng, đừng nói lịch sử vay khoản, rất nhiều đều chưa xin mở thông, lật qua lật lại ngay cả một xu tiền vay online cũng không có.
“Không có khả năng, cậu một tên nghèo kiết xác cấp ba còn chưa tốt nghiệp, cậu hiểu cái rắm về chơi cổ phiếu.”
“Mẹ, cậu ta khẳng định là đang lừa mẹ.”
“Tin nhắn đó nhất định là ngụy tạo, người khác chơi cổ phiếu đều lỗ tiền chỉ có cậu ta có thể kiếm, thật tưởng là thần bài a, một chút văn hóa cũng không có mấy cái báo cáo tài chính đó cậu xem hiểu không.”
Trương Tân Đạt có chút thẹn quá hóa giận, lúc nói chuyện mặt đều biến sắc.
Hắn trực tiếp mở cái APP chơi cổ phiếu kia ra, xe nhẹ đường quen bấm mở tài khoản cá nhân, nhìn lại cả người đều ngây ngẩn cả người.
Tài khoản hiển thị lại là tên của Hứa Bân, Diêu Hân vừa thấy biểu tình như ăn phải cứt của hắn thấu lại gần: “Lão công anh làm gì thế, không tìm thấy lịch sử rút tiền mặt sao.”
Không chỉ nàng, ngay cả Diêu Nam và Thẩm Như Ngọc lòng hiếu kỳ đều bị gợi lên, cũng nhịn không được thấu qua cùng nhau xem.
Mặc dù đều không hiểu chơi cổ phiếu nhưng còn biết chữ, trên giao diện hiển thị rõ ràng tài khoản cổ phiếu dưới danh nghĩa Hứa Bân, giá trị cổ phiếu nắm giữ trước mắt là hơn 360 vạn.
“Cái này, cái này sẽ không phải là hàng nhái đi!”
Diêu Hân quật cường hỏi một câu.
Trương Tân Đạt cũng không cam tâm, nhưng mở ra xem là phần mềm chơi cổ phiếu chính bản, hắn và ba mẹ con biểu tình giống nhau kinh ngạc.
“Hiện tại không cần lo lắng rồi chứ!”
Hứa Bân đã cướp điện thoại về.
Nhìn cái biểu tình như ăn phải cứt kia của Trương Tân Đạt, Hứa Bân liền cảm giác cú vả mặt này đánh thật đặc biệt thoải mái, đặc biệt là biểu tình ba mẹ con nhìn mình thì càng thú vị.
Diêu Nam là kinh hỉ mang theo vài phần sùng bái, nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc kinh ngạc lại tán thưởng, chị vợ Diêu Hân thì là có chút ý vị thâm trường, lại có chút xấu hổ.
Trên tài khoản xác thực có nhiều tiền như vậy, mua vào bán ra đều là hệ thống tự mình thao tác, trên thực tế Hứa Bân ngay cả mật mã là gì cũng không biết, sở dĩ chỉ có hoàn thành nhiệm vụ mới có thể lấy tiền ra dùng.
“Không phải, cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, trong điện thoại cậu mấy cái APP tiếng Anh đó đều là cái gì, không phải cậu đang làm chuyện gì vi pháp phạm tội đi.”
Trương Tân Đạt chịu không nổi nữa, trong lòng thầm mắng nhạc mẫu thấy tiền sáng mắt.
Thảo nào hiện tại thái độ đối với mình kém như vậy, chính là bản tính chê nghèo yêu giàu bày ra đó.
Hứa Bân vẫn luôn bị mình ức hiếp trào phúng đột nhiên xoay người, điều này làm cho Trương Tân Đạt đánh từ đáy lòng tiếp thu không nổi, tên nghèo kiết xác trước kia đã uy hiếp đến địa vị của hắn rồi.
Hứa Bân vẻ mặt nhìn bạch si nhìn hắn: “Tỷ phu, mấy cái đó đều là APP chính bản của Microsoft và Google, có kỳ hạn và dầu thô, chỉ số kỳ hạn các loại đồ vật, anh tùy tiện tìm người học tài chính hỏi một chút là biết.”
“Đúng rồi, tỷ phu anh không biết tiếng Anh, sở dĩ xem không hiểu là bình thường.”
Vừa nói thế ngay cả Diêu Hân đều có chút kinh ngạc: “Cậu, cậu biết tiếng Anh từ khi nào.”
“Tự học, sớm đã biết rồi chính là đang nghĩ khi nào có rảnh đi thi chứng chỉ.”
Hứa Bân chém gió cũng không sợ, hệ thống làm là vạn vô nhất thất, tự nhiên nên trang bức thì trang bức.
“Thấy chưa!”
Thẩm Như Ngọc vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Hứa Bân không phải không có tiền, là không nguyện ý tiêu tiền trên người mình, em rể các con kiếm tiền rất lợi hại còn nguyện ý học tập, các con đều phải học tập nó nhiều vào.”
Diêu Hân lập tức để khí liền không còn, nhìn ánh mắt Hứa Bân có chút phức tạp: “Mẹ, con chính là lo lắng mẹ mà thôi.”
“Lão công, tiếng Anh của chàng khi nào tốt như vậy rồi?”
“Phải học tập, nàng tưởng anh cả ngày nghịch máy tính điện thoại là đang làm gì.”
Vợ chồng son thì thầm to nhỏ, Diêu Nam luôn luôn khiếp nhược hiện tại sống lưng cũng thẳng, dịu dàng cười nhìn trượng phu của mình tràn đầy đều là sùng bái.
Bộ dáng ân ân ái ái này làm Diêu Hân có chút hâm mộ, ánh mắt dần dần trở nên mềm mại.
Thấy thái độ của thê tử cũng thay đổi, Trương Tân Đạt cảm giác mất hết mặt mũi, không cam tâm hắn nắn bóp một bộ giọng điệu trưởng bối nói: “Hứa Bân, cho dù cậu hiện tại kiếm được một chút tiền, cũng không thể tiêu lung tung như vậy.”
Đều không cần Hứa Bân mở miệng, Thẩm Như Ngọc đã chuyển sang chế độ bảo vệ con lên tiếng trước: “Sao vậy, tiền tiêu trên người vợ và mẹ thì là tiêu lung tung rồi.”
Trương Tân Đạt lập tức nói: “Mẹ, con không phải ý đó, con là nói mua mấy thứ trang sức này quá không thiết thực.”
“Ngài ngay cả một chiếc xe đi lại cũng không có, nhị muội mỗi ngày đi làm về đều cưỡi cái xe điện rách nát, gặp phải mưa to gió lớn khổ biết bao a.”
Trương Tân Đạt tìm được góc độ mới khai hỏa, cảm thấy đây là một ván có thể nghịch phong chuyển trường, mình lại đứng ở trên cao điểm đạo đức.
“Tỷ phu, bằng lái của em còn chưa thi xong, có xe em cũng không dám lái a.”
“Tân Đạt, mẹ ngược lại là có bằng lái, bất quá quên lái thế nào rồi.”
“Hơn nữa mẹ lại không đi xa, đi bộ là đến trà lâu rồi, ngược lại là bằng lái của Nam Nam phải tranh thủ thi.”
Hai mẹ con vừa mở miệng hoàn toàn không chịu ảnh hưởng của hắn, bất kể hắn châm ngòi thổi gió thế nào, âm dương quái khí thế nào đều mất đi tác dụng.
Làm Trương Tân Đạt cảm giác ghê tởm nhất là Diêu Hân vẫn luôn kẻ xướng người hoạ với hắn, kẻ xướng người hoạ với nhạc mẫu, tính cách cũng rất mạnh mẽ cư nhiên như có điều suy nghĩ nghĩ nghĩ, dùng ngữ khí ôn hòa hỏi:
“Xác thực, trước mắt mua xe hẳn là không cần thiết đi.”
Lời nói xoay chuyển, Diêu Hân lại nhìn Hứa Bân nói: “Bất quá muội phu, cậu thà rằng tự mình chen xe buýt đi làm về, lại đem tiền mua trang sức cho Nam Nam và mẹ, chị ngược lại thật cảm thấy cậu nên mua cho mình một chiếc xe đi lại.”
Vừa nói thế Trương Tân Đạt hầu như thổ huyết, ngoài mặt nhìn dường như thê tử nhận đồng quan điểm của hắn đang thanh viện hắn, nhưng lời này nghe thế nào cũng đều là đang khen người em rể này đặc biệt hiểu chuyện.
Thà rằng ủy khuất chính mình, cũng muốn đối tốt với vợ đối tốt với nhạc mẫu, cái này mẹ nó…
Quả nhiên, Trương Tân Đạt vừa thấy nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc cười càng từ thiện, trong mắt Diêu Nam càng đều là dịu dàng mật ý hàm tình mạch mạch.