"Có thể chứ, chỉ cần em sướng là được!!"
Hứa Bân cười tà ác, nói: "Lần sau em cũng liếm cho tỷ phu, được không..."
Nếu là trước kia chắc chắn sẽ cảm thấy ghê tởm, nhưng lúc này liên tiếp bị liếm ra hai lần cao trào, cộng thêm tình yêu chớm nở trong lòng.
Nhìn khuôn mặt cười xấu xa này, cô bé không những không muốn từ chối thậm chí còn có chút rục rịch, ôm lấy Hứa Bân liền hôn lên, động tình nỉ non nói: "Tỷ phu... lần sau, người ta cũng muốn thử mùi vị làm tình."
"Đau thì đau, dù sao mọi người... đều nói đau!!"
"Được rồi bảo bối, nhớ kỹ tỷ phu vĩnh viễn là người thương em nhất."
Thân mật một lúc, cô em họ nhỏ nhìn gậy thịt vẫn cứng rắn, nhẹ giọng nỉ non nói: "Tỷ phu, anh còn chưa bắn, người ta thật là vô dụng!!"
Nói rồi cô bé lại muốn cúi xuống, Hứa Bân ngăn cản cô bé cười dâm nói: "Không cần, bọn họ sắp ra rồi em đi tắm đi, lát nữa tỷ phu để Nhạc Nhi cũng góp chút sức."
"Được!"
Tạ Tiểu Quả trong lòng hơi ghen, nhưng lại có chút ngốc nghếch nghi hoặc, dáng vẻ đầy vô tội rất là đáng yêu.
Cô em vợ đối với cô bé làm chuyện khẳng định rất quá đáng, khiến cô bé chắc chắn cô em vợ là đồng tính luyến ái mới kính nhi viễn chi như vậy.
Vấn đề là nó và anh rể ruột của mình cũng có một chân, chuyện này nhất thời khiến người ta có chút nghĩ không thông, chẳng lẽ nó nam nữ ăn tất, thế thì cũng quá "tra" (lăng nhăng/đểu cáng) rồi.
Cô em họ nhỏ giấu đầu hở đuôi quấn khăn tắm đi vào phòng vệ sinh, không được một lúc hai con loli "đồng nhan cự nhũ" liền tắm rửa thơm tho đi ra.
Tiêu Diệu Diệu đi tìm máy sấy tóc, Hứa Bân cười xấu xa kéo cô em vợ sang một bên...
"Tỷ phu, trên mặt anh sao lại ướt thế???"
Diêu Nhạc Nhi e thẹn lại vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Hứa Bân cười đặc biệt tà ác: "Em có muốn không, không muốn thì anh lau đi đấy nhé..."
"Muốn..."
Thấy cửa phòng vệ sinh đóng lại, Diêu Nhạc Nhi phản ứng lại hô hấp hơi dồn dập, Hứa Bân cởi khăn tắm của cô bé ra bế cơ thể trần trụi của cô bé lên đùi mình.
Yêu thích không buông tay vân vê bầu ngực khủng mê người của cô em vợ, Diêu Nhạc Nhi rên rỉ ôm đầu tỷ phu, cái lưỡi thơm non say mê liếm thứ dịch yêu đặc thù trên mặt tỷ phu.
Đây là hơi thở cô bé hướng tới, mùi vị của bạch nguyệt quang, nhất thời kích động đến mức cả người cô bé đều có chút run rẩy.
Tiêu Diệu Diệu tìm được máy sấy tóc xong nhìn thấy cảnh này, xấu hổ nói: "Tỷ phu háo sắc, lại cứng như vậy rồi..."
"Bảo bối, cứ để đó đi, tỷ phu sấy tóc cho các em..."
"Các em cũng sấy cho tỷ phu..."
Đợi cô em vợ như con mèo nhỏ liếm sạch mặt mình, Hứa Bân nhìn cô em vợ hơi xấu hổ, e thẹn lại vẻ mặt đầy hưng phấn.
Kéo cô bé đến bàn trang điểm để bọn họ ngồi cùng một chỗ, thuận tay cởi luôn khăn tắm của Tiêu Diệu Diệu ra rồi đứng trước mặt bọn họ.
Cô em vợ trực tiếp ngậm lấy gậy thịt vừa từ trong miệng cô em họ nhỏ đi ra mút mát nuốt nhả, Tiêu Diệu Diệu thì liếm gốc gậy thịt và tinh hoàn.
Từ trên cao nhìn xuống, nhìn hai con loli đồng nhan cự nhũ, đung đưa bầu ngực khủng trắng nõn đầy đặn lại đầy dấu hôn của mình, cùng nhau khẩu giao cho mình dưới háng.
Cảnh này khiến Hứa Bân mỗi lần đều cảm giác hưng phấn mà lại đắc ý, vừa nghiêm túc sấy tóc cho bọn họ.
Vừa hưởng thụ cái miệng nhỏ của bọn họ luân phiên nuốt nhả, rõ ràng là cấu tạo sinh lý giống nhau, nhưng cảm giác mang lại lại có sự phân biệt thập phần rõ ràng.
Dưới sự kích thích như vậy, Hứa Bân cũng không kiềm chế được nữa.
Gầm nhẹ bắn đầy một miệng cô em vợ, nhìn cô bé nỗ lực nuốt xuống lập tức lại chuyển mục tiêu, bắn toàn bộ phần còn lại vào trong miệng Tiêu Diệu Diệu.
Bọn họ ngoan ngoãn dùng cái miệng nhỏ vệ sinh gậy thịt, đã dạy dỗ đến mức tự nhiên không cần phải nhấn mạnh nữa.
"Tỷ phu... sắp xong rồi nha!!"
Yêu thích không buông tay vuốt ve hai cơ thể đầy đặn kiều nộn này, vừa nghe phòng vệ sinh có tiếng nước vòi hoa sen truyền ra, Hứa Bân mới lưu luyến không rời buông tha bọn họ.
Quần áo gửi đi tối qua giặt xong đưa tới, bốn người trả phòng xong xấp xỉ là một giờ.
Hứa Bân trực tiếp đưa bọn họ xuống nhà hàng đồ Tây dưới lầu, ăn bít tết và kem mà các cô gái nhỏ thích nhất.
"Cậu lần đầu tiên ở khách sạn hả, tớ cũng thế!"
Tiêu Diệu Diệu cười khanh khách, nói: "Lần này ngủ chật quá, lần sau mở một phòng tự mình một người ngủ đến tối tăm mặt mũi thì quá sướng rồi."
"Chính là đắt quá, nhưng giường đó sướng thật!!"
Tạ Tiểu Quả cùng cô bé ríu rít nói chuyện, trải qua tối qua đã hoàn toàn tiêu trừ sự xa lạ.
Cô bé có ấn tượng rất tốt với con bò sữa này, ở quê rất nhiều đứa vừa nghèo vừa làm màu, từng đứa ra vẻ ta đây lắm.
Tiêu Diệu Diệu này nhìn qua là đặc biệt ngoan, hơn nữa chủ động nói mình là lần đầu tiên ở khách sạn, một chút ý tứ cười nhạo nhau cũng không có, một cô gái đặc biệt chân thật đáng yêu.
Cô em vợ Diêu Nhạc Nhi như bướm xuyên hoa dẫn dắt chủ đề, dường như là đang cố ý để hai tiểu khả ái mà cô bé coi là vật trong tay này có thể thân thiết hơn một chút.
Bọn họ trao đổi phương thức liên lạc, cô em vợ còn chuyên môn lập một nhóm chat.
Ba người bọn họ cộng thêm Hứa Bân, tỷ phu hiện tại chính là thần trợ công của cô bé rồi, có thể nói trải qua đêm nay quan hệ với cô em vợ cũng kéo gần hơn.
Buổi chiều hai người bọn họ là học sinh giỏi phải đi thư viện, giáo viên chỉ định phải mua một số tài liệu học tập.
Vốn dĩ cuối tuần này Tạ Tiểu Quả hẹn bạn học đi bờ biển bơi lội, mưa thế này nước bẩn không đi được nữa.
Buổi tối thì là phải đi nhà bạn học ăn đồ nướng, bạn học sinh nhật loại hoạt động này là thứ đám trẻ tuổi này thích nhất.
Cô em vợ vừa nghe chớp chớp mắt, dường như là đang có ý đồ xấu gì đó, Hứa Bân tâm linh tương thông nhìn nhau một cái là biết buổi tối cô em vợ tuyệt đối không chịu nổi tịch mịch.
Tất cả đều không cần nói cũng hiểu...
Ba người bọn họ đi thư viện thuận tiện đi dạo phố, Hứa Bân cũng có việc riêng của mình phải làm.
Đầu tiên là đi một chuyến đến cửa hàng 4S ở tỉnh thành, bên này phụ kiện cho chiếc Beetle đặt cho vợ đã làm xong hết rồi, bản cao cấp nhất biển số tạm thời cũng đã lên chỉ chờ biển số chính thức.
Vẫn là ngày mưa âm u, bên ngoài mưa như trút nước, mùa bão luôn như vậy.
Lái thử trong mưa một chút, cô em Tuyết Nhi ở ghế phụ lái yêu mị cười nói: "Thế nào, em đã theo dõi toàn bộ quá trình cho anh đấy, bảo đảm không có một chút bớt xén nguyên liệu nào đâu."
"Không tồi, cho em!!"
Hứa Bân đưa qua một hộp trang sức, một cái túi xách LV xấp xỉ một vạn, chị vợ giúp mua cứ để ở nhà chưa bóc tem.
Tuyết Nhi mở ra xem rất là thích, vẻ mặt kiều mị nói: "Đồ xấu xa, vô sự hiến ân cần..."
"Xe mua trả hết một lần, em kiếm ít đi một chút tiền hoa hồng, cái này coi như là bồi thường!!"
Hứa Bân hiện tại tinh lực thập phần sung mãn, cười dâm lái xe vào một khách sạn trực tiếp mở phòng theo giờ.