"Cũng phải có chút ý tứ chứ, tông chết con chó con mèo cũng phải đền tiền mà."
Trương Tân Đạt nói nhẹ tênh: "Có điều tôi bảo rồi, thương tích nhỏ thì thôi, một ngàn bạc có đáng là bao."
"Đúng, chuyện này con xử lý thế là có tầm nhìn đấy."
Nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc tán thưởng cười nói.
Là người trong cuộc, mặt Hứa Bân đen sì lại. Trương Tân Đạt vẫn giữ giọng điệu trịch thượng nói: "Tôi bảo này Hứa Bân, cậu có chút tiền đồ đi, đừng suốt ngày không làm việc đàng hoàng nữa. Cậu biết tìm cho cậu công việc này khó khăn thế nào không, tôi còn phải mời người ta ăn cơm uống rượu đấy."
"Đúng đấy, mày không biết ơn anh rể mày thì thôi, chỉ biết gây chuyện."
Nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc cũng hùa theo nhiếc móc.
"Thôi được rồi, chuyện này coi như xong."
Diêu Hân bắt đầu đóng vai người tốt, nhưng trong lời nói cũng đầy vẻ châm chọc: "Hứa Bân, cậu thân cô thế cô không nơi nương tựa, nhà chúng tôi chẳng đòi hỏi gì đã cho cậu làm con rể ở rể. Không cầu cậu cầu tiến bao nhiêu, ít nhất cậu đừng làm mất mặt nhà chúng tôi biết chưa."
"Biết rồi, chị cả!"
Bị đâm bao nhiêu nhát dao rồi, không kém nhát này, Hứa Bân gật đầu một cái.
Diêu Nam cắt hoa quả bưng ra, Diêu Hân lập tức kéo nàng cùng vào phòng, trưởng tỷ như mẫu, dự là lại sắp có một bài thuyết giáo.
"Pha trà cho anh rể mày đi. Mày xem anh rể mày lo lắng cho chuyện của mày thế nào, còn chuyên môn đến thăm mày, một chút cũng không biết tốt xấu."
Thẩm Như Ngọc mắng mỏ một câu.
Hứa Bân đi pha trà, trong lòng thầm mắng: Đến thăm ông đây mà hai tay trống trơn cũng mặt dày nói ra được.
Con rể cả Trương Tân Đạt chính là một gã công tử bột, hắn mới là kẻ du thủ du thực vô nghiệp, nhưng bố hắn là hiệu trưởng một trường học nào đó, mẹ là bác sĩ chủ nhiệm một bệnh viện lớn.
Người ta đầu thai tốt, làm việc thì bữa đực bữa cái, tiêu tiền như nước, là tiêu chuẩn của một thằng phá gia chi tử.
Hắn theo đuổi Diêu Hân cũng tốn kém không ít, nghe nói lúc kết hôn làm rất hoành tráng, Diêu Bách Xuyên và Thẩm Như Ngọc đều cảm thấy con gái gả đi rất nở mày nở mặt.
Tư tưởng quan lại ăn sâu bén rễ không thể tránh khỏi. Dù đây là một gã công tử bột vô nghiệp, nhưng cái mác gia đình làm quan nói ra rất có thể diện, nên họ cực kỳ hài lòng với chàng rể cả này.
Uống một chén trà, Trương Tân Đạt bắt đầu không thành thật: "Mẹ, mẹ đưa tay cho con xem nào!"
Thẩm Như Ngọc đưa tay ra, hờn dỗi nói: "Có gì mà xem, da mồi nhăn nheo khô khốc cả rồi."
"Ai nói thế, tay mẹ còn non hơn cả mấy cô gái trẻ, da dẻ sờ vào cứ như lụa ấy."
Trương Tân Đạt nói giọng trêu ghẹo, nắm lấy bàn tay mềm mại của bà ta vừa sờ soạng vừa nói: "Mẹ, tay này mà không đeo chút trang sức thì phí quá."
Thẩm Như Ngọc lập tức than ngắn thở dài: "Trang sức chỉ có mấy món vừa rách vừa cũ, đeo vào lại mất mặt xấu hổ, mẹ giờ làm gì có tiền nhàn rỗi mà mua đồ mới."
"Mẹ, lần trước con thấy một cái vòng tay rất đẹp, tiếc là bị người ta đặt mất rồi."
Trương Tân Đạt mân mê bàn tay của bà nhạc mẫu, ân cần cười nói: "Tiệm trang sức đều là đồ làm máy, đợi lần sau bạn con ở thương hiệu cao cấp có mẫu thiết kế riêng, con sẽ chọn cho mẹ một món trang sức thật đẹp."
"Thật sao??"
Thẩm Như Ngọc vui mừng ra mặt, nhưng ngay lập tức lại ra vẻ rụt rè nói: "Các con mới cưới đang là lúc cần tiêu tiền, sau này nuôi con cái tốn kém lắm, tiền không được tiêu lung tung."
"Tiền hiếu kính mẹ sao có thể nói là tiêu lung tung được."
Trương Tân Đạt sờ càng hăng say hơn.
Thẩm Như Ngọc cũng cười đến hoa chi loạn chiến. Ngay trước mặt Hứa Bân, bọn họ cứ như một đôi gian phu dâm phụ đang gạ gẫm nhau, hoàn toàn coi Hứa Bân như không khí.
"Đinh... Chức năng cơ sở khai phá thành công, tiến hành hiển thị."
"Đinh... Chỉ có thể vận dụng chức năng này với người quen biết, vô hiệu với người thường."
Hứa Bân há hốc mồm như bị ngốc, dụi dụi mắt mới xác định mình không nhìn thấy ảo giác.
Trên đầu anh rể Trương Tân Đạt hiện ra một dòng chữ: Độ hảo cảm 0 (Miệt thị, khinh thường).
Trên đầu nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc thì hiển thị: Độ hảo cảm 20% (Kém hơn người lạ, coi thường từ tận đáy lòng).
Lúc này cầu thang truyền đến tiếng bước chân, tay hai người kia nhanh chóng tách ra. Nghe tiếng hai chị em nói chuyện không rõ ràng, Hứa Bân cũng quay đầu nhìn lại.
Tương tự, trên đầu họ cũng có hiển thị. Trên đầu chị cả Diêu Hân hiển thị: Độ hảo cảm 50% (Coi như thuê bảo mẫu làm việc trong nhà, mức độ người lạ).
Vợ Diêu Nam thì đỏ mặt, trên đầu hiển thị: Độ hảo cảm 75% (Vợ chồng bình đạm, duy trì ổn định nhờ mối tình đầu và yêu đương lâu năm, bạn tình khô khan).
Trong thoáng chốc những dòng chữ này biến mất, Hứa Bân cảm thấy hơi mệt mỏi.
"Mở chế độ hiển thị cần tiêu hao thể lực, bình thường ở trạng thái ẩn, nhưng khi độ hảo cảm thay đổi sẽ có nhắc nhở."
Hứa Bân nghĩ thế cũng tốt, nếu không cứ nhìn chằm chằm vào con số trên đầu họ thì giống thằng điên lắm.
"Mẹ, nói chuyện gì thế!"
Diêu Hân là chị cả trong nhà, lại là người từng trải, mồm mép cũng ngọt, không chỉ dỗ Thẩm Như Ngọc cười tít mắt, nghe nói còn dỗ bố chồng mẹ chồng rất khéo.
Vợ chồng Diêu Hân nói là đến thăm Hứa Bân, nhưng hai tay trống trơn, ăn xong là đi luôn. Thẩm Như Ngọc thấy thế cũng đi ra ngoài đánh bài.
Trong nhà bỗng chốc yên tĩnh, Diêu Nam lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nép vào lòng chồng, nhẹ giọng nói: "Ông xã, anh rể nói bảo vệ ở Tân Huy sau khi chuyển chính thức đãi ngộ rất tốt, hơn nữa chú của anh ấy làm quản lý cấp cao ở trong đó có thể giúp đỡ."
"Một thằng bảo vệ thối mà cũng nói cứ như vàng ấy."
Vừa nghĩ đến bộ dạng cười tít mắt của nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc khi Trương Tân Đạt sờ tay, trong lòng Hứa Bân không thoải mái, mắng: "Bản thân hắn mới là kẻ du thủ du thực, không biết lấy đâu ra tư cách dạy đời anh."
"Suốt ngày ở đây làm màu, nói mua cái này cái kia toàn hứa lèo, mẹ em cũng ngốc cứ tin lời nói suông của hắn mãi."
"Ông xã bớt giận đi, anh ấy là người như thế, đừng để ý đến anh ấy là được."
Diêu Nam dựa vào lòng Hứa Bân, ôn nhu nói: "Thật sự không được thì nói chuyện lại với mẹ, chúng ta ra ngoài tự thuê phòng đi."
Nói câu này hai mắt nàng sáng lên, dù sao cũng khao khát được sống thế giới hai người của vợ chồng.
"Đừng nói chuyện này nữa, đến lúc đó lại bị ăn mắng, mẹ em chắc chắn sẽ nói có tiền nhàn rỗi mà tiêu lung tung."
Hứa Bân quá hiểu cái tiêu chuẩn kép của nhạc mẫu, hơn nữa hiện tại hệ thống có những nhiệm vụ kia, chắc chắn là gần quan được ban lộc, kẻ ngốc mới dọn ra ngoài.
"Em quen rồi, nhưng để anh chịu ấm ức rồi!"
Diêu Nam nói, vươn tay sờ mặt Hứa Bân.
Hứa Bân lúc này có chút hoảng hốt, nhìn người vợ xấu xí trong lòng biến thành Vợ Yêu, đôi mắt thần tựa thậm chí còn đẹp hơn Suzuki Airi kia tràn đầy ôn nhu và tình yêu.
Cơ thể đang ôm trong lòng rõ ràng mềm mại có da có thịt, không còn cảm giác gầy gò khô khốc như trước.
Thích ứng được một ngày, nhìn khuôn mặt kiều mỹ động lòng người này, lại ngửi thấy mùi hương phụ nữ thoang thoảng, dục hỏa của Hứa Bân lập tức bị khơi dậy, mắt nhìn chằm chằm vào nàng.
Diêu Nam bị nhìn đến mức thẹn thùng cúi đầu: "Nhìn gì thế, trên mặt em có dính gì à??"
"Hơi bị xinh đẹp đấy!"
Hứa Bân nói rồi vươn tay khẽ nâng cằm nàng lên, hôn lên đôi môi Diêu Nam đang kinh ngạc nhìn mình.