"Cầu xin anh... ba ba, bắn vào trong đi, người ta đã uống thuốc rồi."
"Anh đã lâu... không bắn vào trong rồi!!!"
"Ba ba tốt, Diệu Diệu... thích nhất tinh dịch của anh, có thể ở trên tử cung... nhất là lúc lên đỉnh."
Trong khoái cảm tuyệt diệu, tiếng rên rỉ của tiểu loli đã không còn kiêng nể gì nữa, sự thật là sợ bị mẹ nghe thấy cũng là một kiểu bịt tai trộm chuông.
Tiếng rên rỉ giọng trẻ con ngọt ngào vang lên, đừng nói đàn ông chịu không nổi, ngay cả Tiêu Lôi cũng cảm giác toàn thân tê dại.
Thấy con gái đã nói như vậy, nàng cắn răng ngà khống chế bước chân định bước ra, đỏ mặt lén lút lẻn về phòng.
"A..."
Nghe thấy tiếng than thở của nam nữ đồng thời vang lên, nàng liền biết con gái lại lên đỉnh rồi, mùi vị bị bắn vào trong lúc lên đỉnh, sướng đến mức độ nào nàng cũng có sự thể hội sâu sắc.
Lúc này chắc tiêu hồn đến hồn cũng bay rồi, tử cung non nớt của con gái chắc bị quán đầy tinh dịch.
Tiếng rên rỉ cũng dừng lại, chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập, quá trình dài đằng đẵng này khiến Tiêu Lôi không thể không kẹp chặt đôi chân.
Bởi vì xem cung xuân sống này lại lần nữa động tình, tinh dịch người đàn ông bắn vào lại lần nữa từ từ chảy ra, đã chảy xuống đùi rồi.
Tiêu Lôi về phòng, trong đầu rối bời làm mẹ nên dũng cảm một chút, để con gái đối mặt với sự bàng hoàng của tuổi dậy thì, nhất là phương diện xu hướng tính dục...
Nàng đợi một lúc lâu, tiếng bước chân rón ra rón rén của Hứa Bân mới vang lên.
Đến trên giường trực tiếp ôm lấy nàng hôn môi, Tiêu Lôi dịu dàng đáp lại một chút, nói: "Diệu Diệu ngủ rồi???"
"Anh vẫn luôn ở bên nó, mãi đến khi nó ngủ mới qua đây."
Hứa Bân giọng nói dịu dàng nói: "Đứa nhỏ này, quen ngủ sớm dậy sớm, buổi tối uống rượu thực ra rất nhiều rồi, vật lộn đến bây giờ không buồn ngủ mới lạ."
"Hơn nữa tâm lý đại khởi đại lạc, khẳng định cũng rất mệt mỏi, anh xác nhận nó ngủ rất say anh mới qua đây."
Ôn nhu thể thiếp như thế, trong mắt Tiêu Lôi ánh nhu quang lóe lên, chỉ là không đợi nàng nói chuyện Hứa Bân liền buông nàng ra đi ra ngoài.
"Nửa đêm tỉnh dậy khẳng định rất khát, uống rượu nửa đêm sẽ muốn uống nước, vừa rồi nó lại ra nhiều mồ hôi như vậy, anh chuẩn bị sẵn cho nó trước."
Tiêu Lôi ngồi dậy, xấu hổ lau chùi tinh dịch chảy ra giữa hai chân một chút, nhìn người đàn ông lấy mấy chai nước khoáng.
Còn tri kỷ vặn nắp ra để trên tủ đầu giường của con gái, mới ôn nhu hôn lên mặt nàng một cái từ từ đóng cửa phòng lại.
Tiêu Lôi cảm giác mình sắp khóc rồi, sự tỉ mỉ và lãng mạn cực đoan này, đừng nói cái gọi là chồng, cho dù là người đàn ông thực sự yêu bạn cái gọi là người cha cũng không làm được đi.
Nhất là lúc Hứa Bân đi ra, cầm một cái khăn đã lau chùi mồ hôi trên người cho con gái...
Giờ khắc này xung kích đối với nàng thực sự quá lớn, nàng hoàn toàn có thể hiểu được vì sao con gái lại triệt để luân hãm, nói gì nghe nấy bách y bách thuận với hắn như vậy.
Sự thật là chính mình cũng vậy... sao có thể kháng cự được sự ôn tồn hạnh phúc này.
Làm xong việc, Hứa Bân mới ném khăn vào máy giặt, sau đó ghé lại cười nói: "Con gái bảo bối nói, buổi tối bảo anh ngủ với em."
"Nói em ngoài miệng không nói, thực ra nó biết em cũng rất nhớ anh, nó hy vọng sáng mai lúc tỉnh dậy, mẹ sẽ cười rất vui vẻ."
Nói cái này, suýt chút nữa làm Tiêu Lôi lệ mục, nàng phát hiện mình đối với con gái thật sự rất xa lạ.
Rất muốn khóc a, người đàn ông tốt như vậy, con gái tốt như vậy, cho dù hiện tại rất là hoang đường, nhưng cảm giác hạnh phúc và ấm áp ở khắp mọi nơi bao trùm lấy người, ngược lại sự rụt rè trong lòng mình và cái gọi là đạo đức luân lý trở thành trò cười.
"Lôi tỷ, em không nguyện ý, anh sẽ không miễn cưỡng em đâu."
Hứa Bân sướng rên một tiếng.
Vừa đứng bên giường, Tiêu Lôi liền quỳ rạp xuống, ôm lấy mông Hứa Bân kéo lại gần, mở cái miệng anh đào nhỏ liền ngậm lấy gậy thịt đã mềm của người đàn ông.
Bên trên đều là dâm dịch lên đỉnh của con gái, tinh dịch của người đàn ông, hỗn hợp vật có chút khô lại khí tức rất là nồng đậm.
Khí tức giao hợp rung động, nhưng Tiêu Lôi một chút cũng không phản cảm, nàng cũng là lần đầu tiên làm chuyện như vậy.
Nhưng trong lòng đều là hạnh phúc và cảm động, nghe lời người đàn ông nàng nghĩ lại cũng đúng, bởi vì tên đàn ông thối này làm xong con gái bảo bối của mình, thời gian đầu tiên qua đây tịnh không phải đề xuất yêu cầu dâm đãng này.
Vừa nghĩ đến đây, nàng cảm giác trong lòng càng ngọt ngào, ngon lành liếm láp nuốt xuống, hàm hồ không rõ hừ một tiếng: "Em tự mình muốn liếm, liên quan gì đến anh... đồ xấu xa tự luyến."
Nói rồi nàng mút mát càng dùng sức hơn, trên dưới trong ngoài, liếm gậy thịt sạch sẽ bong kin kít.
Dưới vòi hoa sen, Hứa Bân ôm nàng vừa hôn vừa uyên ương hí thủy, cửa phòng đã đóng lại, đây là khoảnh khắc ôn tồn của thế giới hai người vô cùng tuyệt diệu.
Tiêu Lôi là cực phẩm trong số phụ nữ, không cùng một loại hình với vợ Diêu Nam.
Diêu Nam tuyệt đối ôn thuận, rất hiểu chuyện cũng mang chút truyền thống, trong cuộc sống sẽ làm bạn rất thoải mái, nhưng trên giường chiếu thì trước kia có chút quá mức bảo thủ.
Tiêu Lôi thì khác, cho dù nàng kinh nghiệm tình dục không nhiều, nhưng nguyện ý vì làm vui lòng bạn mà bỏ công sức hoặc là nói chuyên môn đi học tập, EQ cao đồng cảm cũng đặc biệt tốt, tuyệt đối là cực phẩm trong cực phẩm.
Trở lại trên giường, Hứa Bân lại cứng, nhưng sau khi trở lại giường với nàng, đã bắn ba lần một chút cũng không cấp sắc.
Gió mát điều hòa thổi, lần này trên người nhau không có mồ hôi nóng bức, làn da non mịn như tơ lụa tiếp xúc rất thoải mái.
Nhuyễn ngọc ôn hương bão mãn hoài (ngọc mềm hương ấm đầy lòng), ôm cơ thể trưởng thành vũ mị này, đôi tay luôn nắm lấy bộ ngực sữa đầy đặn của nàng, khoảnh khắc ấm áp sau khi kích tình hoặc là phân đoạn mà người trưởng thành cũng sẽ thích.
Tiêu Lôi nhẹ nhàng rên rỉ, yêu kiều thở hổn hển: "Ông xã, em, em thật không biết làm sao."