Tô Tú Vân hít sâu một hơi thở phào, nhìn thẳng Hứa Bân nói: "Yên tâm đi, dì biết dì chỉ là kẻ thứ ba, cuộc sống bên đó đừng nói là dì, ngay cả nhạc phụ con cũng không xen vào được."
"Dì không có tư cách tham gia vào chuyện nhà các con."
"Dì Tô, con tôn trọng và thích sự cởi mở của dì!"
Hứa Bân hơi ngạc nhiên một chút, lập tức nói: "Nhưng đối với dì, con luôn duy trì sự tôn kính tối thiểu."
"Dì biết, cho nên dì cảm ơn con!"
Ánh mắt Tô Tú Vân dịu lại, khẽ nói: "Lúc đầu khi chị cả con và Trương Tân Đạt kết hôn, quả thực cũng từng đến bên này."
"Dì cho dù không phải kẻ ham nghèo yêu giàu, ít nhất lúc đó dì rất vui vẻ, ít nhất dì đã nhận được sự công nhận của chị cả con."
"Nhưng tất cả đều là giả dối, tình hình gia đình Trương Tân Đạt quả thực rất tốt, nhưng không liên quan gì đến con người hắn, hắn đối với dì thực ra cũng giống như đối với mẹ vợ con, chẳng có bao nhiêu tôn trọng."
"Dì nhìn ra nhạc phụ con có hỏa khí, cũng nhìn ra sự bất lực của chị vợ con, nhưng một năm chỉ có một hai lần, dì không muốn làm mất hứng mà thôi."
"Trương Tân Đạt thật sự không có ác ý, hắn thuần túy chỉ là một thằng ngu."
Hứa Bân thật không ngờ, có một ngày mình phải biện giải cho gã anh em cột chèo này.
Nhưng lời này cũng không phải trái lương tâm, Trương Tân Đạt trước đây đúng là thằng ngu, nhưng hiện tại sau khi biến thành đồng tính luyến ái, thật mẹ nó cao thâm khó lường.
"Haizz, thực ra, những chuyện này đều không phải việc dì nên quản."
Tô Tú Vân thở dài nói: "Dì biết có lỗi với mẹ vợ con, dì cũng không dám chọc bà ấy tức giận."
"Nói thật, đến tuổi này rồi còn nói chuyện kết hôn gì đó không cần thiết nữa, lúc đó dì sai chính là sai."
Hứa Bân móc thuốc ra châm, rít một hơi đăm chiêu: "Dì Tô, vậy hôm nay dì có gặp con không?"
Tô Tú Vân rất quả quyết nói: "Hôm nay dì không nhìn thấy gì cả, dì mua đồ xong cũng sắp về rồi."
"Con vẫn đang bận rộn bên Tỉnh Thành, hôm nay dì cũng chưa từng gặp con."
Giao tiếp với người thông minh thật sự thoải mái không gì bằng, Tô Tú Vân xách túi đồ lên, cười nói: "Được rồi, dì phải mang đồ về đây, chuyện hôm nay dì sẽ không nhắc với ai đâu."
"Cảm ơn!"
Nhìn theo bóng lưng bà rời đi, Hứa Bân cũng đăm chiêu suy nghĩ.
Theo bản tính tà ác của hệ thống, Tô Tú Vân là một thiếu phụ xinh đẹp ôn nhu, đầy vẻ tri thức và khí chất thư quyển.
Loại hình càng nhìn càng thấy đẹp, chủ yếu bà là vợ lẽ của nhạc phụ, hệ thống tà ác cư nhiên không phát hành phó bản cho bà cũng là điều khó hiểu.
Hứa Bân sờ cằm tính toán, có phải nên làm chút động tác nhỏ gì đó, thăm dò xem hệ thống có hứng thú tặng thêm cho nhạc phụ đại nhân một cái mũ xanh nữa không.
Tỉnh Thành vào giờ cao điểm, luôn tắc đường đến mức không ra thể thống gì.
Trời chạng vạng tối, ráng chiều đỏ rực là điềm báo trước cơn mưa bão, không khí vô cùng oi bức, bước ra khỏi cổng đài truyền hình là thấy khó chịu.
Một luồng khí nóng ập tới suýt chút nữa xô ngã người, Diệp Khanh Ngữ mặc một bộ đồ công sở trông vừa già dặn lại vừa quyến rũ, mặt mày hớn hở chào hỏi các nhân viên đi qua.
Tuy trong đài không cố ý tuyên truyền tình hình của Hứa An Quốc, nhưng tin tức vẫn lan truyền nhanh chóng.
Những người có chút địa vị trong đài sớm đã nghe được phong thanh, tình hình cụ thể không rõ lắm, nhưng lãnh đạo đài đều đã bay qua đó từ sớm.
Hứa An Quốc bên kia e rằng tình hình không ổn lắm, vậy thì tự nhiên mất đi đối thủ cạnh tranh, vị trí Phó đài trưởng đã nằm trong túi Diệp Khanh Ngữ rồi.
"Chị, em sắp đến trạm tàu điện rồi, qua đó không nhanh thế đâu, mẹ nó trên đường tắc chết đi được."
"Không vội, chị đợi cậu cùng ăn tối, cứ về thẳng nhà đi."
Ánh mắt Diệp Khanh Ngữ dịu lại, về đến nhà tắm rửa thay đồ, mặc một chiếc quần short thể thao và một chiếc áo phông bình thường.
Nữ lãnh đạo uy nghiêm, lúc này nhìn chẳng khác gì thiếu phụ dịu dàng ở nhà, để mặt mộc vẫn trông rất tươi tắn động lòng người.
Đường ở Tỉnh Thành tắc đến mức chó cũng không chui qua lọt, mãi đến gần chín giờ Hứa Bân mới vào đến nhà.
Diệp Khanh Ngữ đeo kính gọng vàng đang dùng máy tính xử lý công việc, vừa nghe tiếng mở cửa mới theo bản năng nhìn đồng hồ, hóa ra đã muộn thế rồi.
"Bà chị, em vừa đói vừa nóng a!"
Hứa Bân vừa vào nhà đã đặt hành lý xuống, bộ dạng mệt mỏi vì đi đường xa.
Diệp Khanh Ngữ cười dịu dàng gập laptop lại, vươn vai nói: "Chị cũng đói a, xem ra chị cũng là cái số kiếp lao lực."
"Vốn dĩ chị còn nghĩ, bao lâu rồi chị không tan làm đúng giờ, về nhà phải nghỉ ngơi cho tốt."
"Hay là đi massage chân gì đó, kết quả điện thoại vừa reo tự nhiên lại bắt đầu làm việc, kiếp trâu ngựa bẩm sinh a."
Diệp Khanh Ngữ khẽ cười tự giễu, vươn vai sán lại ôm lấy cánh tay Hứa Bân, cười hì hì nói: "Đi thôi cậu em, bụng đói chết rồi chị muốn ăn đồ ngon."
Cô rõ ràng không mặc áo lót, bộ ngực vừa chạm vào cảm giác vô cùng mềm mại.
Hứa Bân cười tà ác: "Chị, chị thả rông ra trận à."
"Nói thừa, thời tiết nóng thế này, lúc làm việc mồ hôi ướt đẫm rồi, về nhà còn mặc nữa thì chị chết ngạt mất."
Diệp Khanh Ngữ không thẹn thùng e lệ, ngược lại còn cố ý dùng ngực cọ vài cái, vẫn cười hì hì nói: "Thằng nhóc thối, đậu hũ của chị ngon không."
"Ngực của chị to, hay là ngực vợ cậu to hơn a."
Hiện tại cô cũng thực sự thân thiết với Hứa Bân rồi, trêu chọc không kiêng nể gì, còn có chút cảm giác già mà không đứng đắn.
Hứa Bân cười hì hì, nói: "Theo xúc cảm mà nói, thì vợ em to hơn, nhưng của các chị đều không tính là to."
"Gớm gớm, còn kén cá chọn canh nữa cơ đấy!"
Diệp Khanh Ngữ cười mị hoặc nói: "Cậu nhóc, chắc chắn bên ngoài có không ít phụ nữ nhỉ."
"Cũng tạm, đẹp trai quá không có cách nào, cứ hay bị đẩy ngã đây là nỗi khổ lớn nhất của em."
Hứa Bân làm ra vẻ tự luyến.
Vừa xuống dưới lầu, liền nhận được điện thoại của anh rể Bành Trường Thanh.
Diệp Khanh Ngữ đáp vài tiếng, nói: "Em và Tiểu Bân vừa xuống lầu, bọn em cơm tối còn chưa ăn."
Xe của Bành Trường Thanh đã đỗ ở cổng khu dân cư, có tài xế riêng nhìn là biết cấp bậc không thấp.