Trương Hải Bân bị đánh đến đầu óc choáng váng hoàn toàn không phản ứng kịp, cơ thể lảo đảo nếu không phải Hứa Bân túm lấy thì đã sớm ngã xuống rồi.
Lúc này mụ béo phản ứng lại, cầm túi xách ném về phía Hứa Bân, lao tới như phát điên túm lấy cánh tay Hứa Bân: "Phản rồi, dám đánh bà, xem hôm nay tao không liều mạng với mày."
Mụ vừa dứt lời, Hứa Bân tung một cú đá ngang gọn gàng, đá trúng cái bụng đầy mỡ của mụ.
Mụ béo thảm thiết kêu lên một tiếng ngã văng ra ngoài, ôm bụng nằm dưới đất rên rỉ thảm thiết...
"Mày dám đánh mẹ tao!"
Nam sinh nhỏ con vừa thấy đỏ cả mắt, vớ lấy cái giá sách trên bàn ném tới.
Hứa Bân trực tiếp né sang bên cạnh, Trương Hải Bân đã bị đánh thành đầu heo trở thành kẻ thế mạng, bị ném trúng kêu một tiếng đau đớn ngã xuống đất không dậy nổi.
"Anh rể..."
Diêu Nhạc Nhi cũng sợ hãi, líu lưỡi một hồi muốn lao lên giúp đỡ.
Đừng nhìn cô em vợ ngày thường ngoan ngoãn, nhưng hiện tại đang tuổi nổi loạn, cô ấy lại là người bất an phận nhất trong nhà.
Hung dữ muốn chết trực tiếp cầm lấy cái kéo trên bàn định đâm nam sinh kia, Hứa Bân vừa thấy vội vàng ôm ngang eo cô bé, mặc kệ nam sinh nhỏ con kia lại cầm quyển sách dày cộp đập vào lưng mình.
"Ngoan, báo cảnh sát là được rồi, chỗ này để anh rể xử lý!"
"Không được khóc nha..."
Hứa Bân bế cô bé ra ngoài cửa, cười dịu dàng lại sủng ái với cô bé.
"A..."
Diêu Nhạc Nhi vẻ mặt kinh hãi, quên cả khóc a lên một tiếng kinh ngạc thu hút sự chú ý của người khác.
Nam sinh nhỏ con vớ lấy một cái ghế đẩu, đập một cái thật mạnh vào lưng Hứa Bân, Hứa Bân trong nháy mắt đau điếng nhưng cười với hắn một cái rồi nhẹ nhàng đẩy.
Thuận tay đóng cửa sau lại biểu cảm trong nháy mắt trở nên dữ tợn, giọng nói cũng vô cùng bạo tàn: "Thằng ranh con, lúc bố mày đánh nhau mày còn đang nghịch bùn đấy, dám chơi đánh lén..."
"A... đừng mà!!!"
Không bao lâu, toàn là tiếng kêu thảm thiết của hai mẹ con nam sinh nhỏ con kia.
"Địt mẹ mày, đến đây phun phân, mày tưởng bố mày là quả hồng mềm dễ nặn chắc..."
Diêu Nhạc Nhi vừa bấm điện thoại báo cảnh sát, vừa dùng sức đập cửa, khóc lóc nói: "Anh rể, anh rể, mở cửa ra a, để em vào giúp anh a."
Cô bé hiện tại chẳng nghĩ gì cả, chỉ nghĩ đối diện có ba người a, anh rể mình lỡ chịu thiệt thì làm sao, hơn nữa vừa rồi cú đập vào lưng kia đặc biệt mạnh.
Trong văn phòng tiếng kêu thảm thiết liên hồi, đợi phòng bảo vệ phát hiện không ổn, mấy bảo vệ cầm công cụ chống bạo động lao lên thì cảnh sát khu vực cũng đồng thời đến nơi rất nhanh.
Động tĩnh lớn như vậy, gần như tất cả học sinh đều biết rồi.
Hiệu trưởng tự nhiên cũng bị kinh động, đợi họ mở cửa ra nhìn thấy đều nuốt nước miếng một cái.
Hứa Bân ngồi trên ghế hút thuốc bộ dạng rất ngông cuồng, bề ngoài nhìn thì không có chút thương tích nào.
Đùa à, chỉ với điều kiện cơ thể này, Hứa Bân cao to lực lưỡng một thân cơ bắp muốn thu thập bọn họ thì dễ như thái rau.
Huống chi còn mở khóa kỹ năng chuyên tinh cách đấu rồi, đừng nói đánh ba phế vật như này, cho dù đánh với đặc chủng binh cũng sẽ không chịu thiệt.
"Anh rể, anh không sao chứ!"
Diêu Nhạc Nhi khóc đến lê hoa đái vũ, lao lên ôm lấy Hứa Bân sờ mặt kiểm tra qua lại, không hề màng đến ánh mắt dị nghị của người khác.
Hiệu trưởng trường Nhất Trung là một người đàn ông trung niên họ Mã, Hiệu trưởng Mã vừa nhìn văn phòng như bão quét qua mặt đen lại.
Ông ta lập tức ra lệnh, cho các giáo viên đưa học sinh về lớp, kéo rèm lại không ai được phép nhìn nữa.
Sau đó ông ta xoay người, cười nói: "Đồng chí cảnh sát, chúng tôi đưa người sang bệnh viện bên cạnh trước, phương tiện thì lát nữa hòa giải xử lý ở đây là được rồi thấy sao."
Rõ ràng Hiệu trưởng Mã không muốn làm lớn chuyện, dù sao Nhất Trung là trường cấp ba tốt nhất, xảy ra bất kỳ chuyện gì ảnh hưởng danh tiếng ông ta đều không cho phép.
Lâm Cường Quốc liếc mắt một cái, gật đầu nói: "Cũng được, nếu có thể hòa bình xử lý thì tốt nhất!!!"
Sở dĩ anh ta đến nhanh như vậy, là trên đường đến Hứa Bân càng nghĩ càng thấy không ổn, liền gọi điện trước cho anh ta, Lâm Cường Quốc vừa nghe không nói hai lời trực tiếp dẫn người chạy tới.
Đi đi về về khoảng một tiếng đồng hồ, vết thương của ba người họ đã được xử lý xong, cũng đã làm kiểm tra.
Chủ nhiệm Trương Hải Bân bị tát thành đầu heo, môi rách nhiều chỗ, răng rụng hai cái, toàn thân nhiều chỗ bầm tím, cổ còn bị trẹo...
Hắn là kẻ đáng thương nhất, bởi vì hắn cũng không nói rõ là Hứa Bân đánh nặng, hay là vì bị nam sinh dùng giá sách ném trúng nặng hơn.
Nam sinh Chu Tử Dương cũng bị đánh không nhẹ, mặt mũi sưng vù như đầu heo chẳng khá hơn hắn là bao, xương sườn gãy một cái, nứt xương nhiều chỗ.
Mà là Hứa Bân cố ý, ra tay tàn nhẫn với tay phải của hắn, làm nứt xương rất nhiều lần coi như trừng phạt cái giá phải trả cho bàn tay heo của hắn.
Mụ mẹ béo của hắn cũng chẳng khá hơn, mặt cũng sưng lên, vốn đã xấu giờ càng thêm tuyết thượng gia sương.
Trong văn phòng hiệu trưởng, vừa mở cửa đã nồng nặc mùi thuốc lá.
Lâm Cường Quốc hút thuốc, Hứa Bân tự nhiên cũng không khách khí tiếp tục hút, Hiệu trưởng Mã không có chút tính khí nào, không hút thuốc mà ông ta còn chuyên môn đi tìm người lấy cái gạt tàn mang tới.
Kiến thức sự hung tàn của Hứa Bân, ba người này đi vào đầu cũng không dám ngẩng, càng không dám nhìn thẳng Hứa Bân.
Diêu Nhạc Nhi ngoan ngoãn ngồi một bên, ánh mắt nhìn họ cũng là hung dữ kiểu trẻ con...
Vừa thấy họ đi vào, Hiệu trưởng Mã trực tiếp biến sắc mặt, xoay màn hình laptop qua, gầm lên: "Chủ nhiệm Trương, bạn học Chu Tử Dương, mẹ Chu Tử Dương, các người tự mình xem đi."
Camera hiện đại đều là độ nét cao, thậm chí có thể nhìn rõ mặt người để nhận diện.
Bất kể là để thuận tiện quản lý, hay là thuận tiện chối bỏ trách nhiệm, đều có thể quay rõ ràng tất cả hình ảnh.
Màn hình hiển thị là ở nhà ăn, Diêu Nhạc Nhi đang cùng Tiêu Diệu Diệu và mấy bạn học nói cười xếp hàng, đột nhiên Chu Tử Dương đi ngang qua bên cạnh, vẻ mặt bỉ ổi nói gì đó.
Diêu Nhạc Nhi tức giận mở miệng dường như đang mắng hắn, Chu Tử Dương một chút cũng không để ý nhún vai.
Ngay lúc hắn lướt qua vai, đột nhiên quay người lại, thò tay vỗ một cái vào mông Diêu Nhạc Nhi.
Cú này Diêu Nhạc Nhi rõ ràng hét lên, lập tức quay người đá hắn một cái, kết quả Chu Tử Dương trở tay tát một cái khiến Diêu Nhạc Nhi lảo đảo ngã xuống đất.
Còn về vết cào trên mặt hắn, là Tiêu Diệu Diệu và một nữ sinh khác lao vào cào, không có họ ngăn cản thì xem ra Chu Tử Dương còn muốn tiếp tục đánh người.