Cao ngạo, khiết phích (ưa sạch sẽ), nữ thần luôn luôn cao cao tại thượng, làm như vậy tuyệt đối là một loại sỉ nhục đối với bản thân...
Nhưng Giang Đồng Nhi không chút do dự làm, không có cồn gây tê, chỉ có tràn đầy tình dục và tình yêu, mới có thể để nàng dũng cảm ngay trước mặt làm ra chuyện như vậy lấy lòng nam nhân mình yêu.
Diêu Hân rất khiếp sợ, đồng dạng Lâm Tuyết Giai cũng vậy... có cảm giác nguy cơ, lại kích thích lòng hiếu thắng.
Hứa Bân cũng là không ngờ, Giang Đồng Nhi bề ngoài cùng mình chưa bao giờ liếc mắt đưa tình, nhưng lại nguyện ý làm như vậy...
Lúc này trong lòng ẩn ẩn cảm động, côn thịt hơi mềm dưới sự liếm lộng tràn đầy tình yêu của nàng lần nữa cứng ngắc, Hứa Bân ôn nhu sờ mặt nàng nói: "Đồng Nhi, ta muốn chịch em!!!"
Giang Đồng Nhi đỏ mặt nhả côn thịt ra, đổi dùng bàn tay nhỏ tuốt lộng, khẽ nói: "Anh vừa bắn hai lần, nghỉ ngơi thêm một lát đi."
Lời này càng làm cho người ta khiếp sợ, phong phong hỏa hỏa, tùy tiện như nàng luôn luôn giống như giả trai.
Ôn tồn, dịu dàng mật ý thể hiện như thế, tràn đầy đều là tư thái của tiểu nữ nhân, điều này đối với các nàng mà nói thực sự quá xa lạ, thậm chí có thể hoài nghi Giang Đồng Nhi có phải não bị vô nước rồi không.
"Không cần, ta hiện tại liền muốn chịch em!!!"
Hoàn cảnh nơi này không quá thuận tiện, Hứa Bân buông Lâm Tuyết Giai ra chuyên tâm bế Giang Đồng Nhi lên đặt nàng trên ghế sô pha dài.
Giang Đồng Nhi xấu hổ nhắm mắt lại, ôn thuận mở ra đôi chân bộc lộ âm hộ ướt sũng của nàng, Hứa Bân cúi đầu vừa cùng nàng hôn môi, vừa nắm lấy côn thịt nhắm ngay thánh địa lầy lội.
Ôn nhu lại chậm rãi sáp nhập, hưởng thụ cảm giác bao bọc chặt chẽ vô cùng kia.
"Ưm..."
Khi Hứa Bân bắt đầu chịch nàng, Giang Đồng Nhi phát ra tiếng rên rỉ xấu hổ lại vũ mị, không phóng túng như ngày thường nhưng cũng phong vận mười phần.
Lâm Tuyết Giai và Diêu Hân ở một bên cũng bị Hứa Bân kéo tới, một trái một phải hôn đùa bỡn bộ ngực đẹp của các nàng, để các nàng gần trong gang tấc thưởng thức mị thái bị chịch của Giang Đồng Nhi.
Côn thịt không ngừng ra vào nơi âm hộ phì mỹ, sự kích thích cực lớn và cảm giác xấu hổ mang lại khoái cảm gấp bội.
"A..."
Không bao lâu, Lâm Tuyết Giai và Diêu Hân không hẹn mà cùng phát ra tiếng rên rỉ hàm hồ.
Giang Đồng Nhi nửa mở mắt nhìn, hai cái ma trảo của nam nhân, đã tác quái trên âm hộ của hai vưu vật này, khiêu khích lại an ủi tình dục nóng rực của các nàng.
Thân thể gợi cảm của các nàng lần nữa uốn éo, bất tri bất giác bốn thân thể chen chúc tại nơi chật hẹp này, ma sát lẫn nhau đầy mồ hôi thơm làm cho khí tức tình dục càng thêm nồng nặc.
Vừa chịch Giang Đồng Nhi, vừa khiêu khích hai nữ Hứa Bân có chút bận không xuể, lúc này liền hận mình tại sao chỉ có một cây dương vật.
Bất tri bất giác, Hứa Bân mang theo các nàng cùng nhau bò lên người Giang Đồng Nhi, tà ác vô cùng lại hưng phấn nói: "Các em cũng chơi vú của cô ấy một chút."
"Đừng!"
Giang Đồng Nhi xấu hổ lắc đầu.
Nhưng nhìn con khổng tước cao ngạo lúc này bị chịch đến toàn thân phát mềm, hoàn toàn vô lực đề kháng chỉ có rên rỉ, một mặt tà ác trong lòng hai nữ làm cho các nàng hưng phấn lên.
Hứa Bân một phen kéo bàn tay nhỏ che trước ngực của Giang Đồng Nhi ra, cười tà ác dẫn dắt đôi tay của nàng, một trái một phải chộp lên bộ ngực đẹp của Lâm Tuyết Giai và Diêu Hân.
Bàn tay lớn bao phủ bàn tay nhỏ của nàng cùng nhau xoa nắn, lập tức làm cho hai nữ đều phát ra tiếng rên rỉ hàm hồ.
Hứa Bân lúc này cũng rất hưng phấn, động tác trừu sáp nhanh hơn, thế đại lực trầm hung hăng sáp nhập mỗi một cái đều phát ra tiếng bạch bạch tần suất cực nhanh.
Cái này Giang Đồng Nhi rên rỉ là khống chế không nổi rồi, dâm khiếu lẳng lơ như dĩ vãng, tựa như khóc điên cuồng lắc đầu: "Các người đừng... đừng nghe anh ấy... không cần, a!!!"
Nàng càng phản kháng, ba người liền càng có hứng thú, có đôi khi con người chính là sinh vật tà ác như vậy.
Lâm Tuyết Giai ôn thuận đã sớm có kinh nghiệm song phi rồi, vì lấy lòng chính cung đại phụ, nàng từng khẩu giao cho Diêu Nam.
Đương nhiên đây là bí mật tà ác, cho nên lúc này nàng chỉ là diễn một chút, liền mặc cho tay của Giang Đồng Nhi và nam nhân cùng nhau xoa nắn bộ ngực của mình.
Ngay sau đó cúi đầu, trực tiếp chộp lấy một bên ngực đẹp lắc lư của Giang Đồng Nhi, mở cái miệng nhỏ ngậm lấy đầu vú nhỏ mẫn cảm của nàng liền mút mát.
Diêu Hân vốn dĩ lòng hiếu thắng đã mạnh, vừa nhìn nàng đều làm rồi lại nghĩ cảm giác Giang Đồng Nhi hình như còn hôn miệng mình...
Đều đã như vậy rồi, vậy còn gì phải do dự.
Tuy rằng nàng xu hướng tính dục bình thường, bất quá trong xương tủy nữ nhân Diêu gia đều mang theo gen đồng tính luyến ái, cho dù chưa bị khởi động nhưng nàng đối với đồng tính cũng không kháng cự.
"Đừng như vậy... mút, không được... Giai Giai... a, A Hân cô..."
Tiếng rên rỉ của Giang Đồng Nhi đã như tiếng khóc thê lương, Lâm Tuyết Giai nghe lời như vậy nàng không bất ngờ.
Làm nàng triệt để ngây người là, Diêu Hân luôn luôn tâm cao khí ngạo cư nhiên cũng đọa lạc rồi, nàng cũng bò xuống chộp lấy một bên ngực khác xoa nắn vài cái.
Thấy Giang Đồng Nhi phản ứng rất lớn, tà ác tác quái cười dâm mở cái miệng nhỏ, vừa như trêu chọc nhìn Giang Đồng Nhi, vừa mút mát một hạt đầu vú khác của nàng.
Cho dù cùng mẹ bị song phi qua, nhưng lần đó xa không tà ác như vậy...
Côn thịt thô to không ngừng ra vào trong cơ thể, cũng đã mang lại khoái cảm quen thuộc đủ để nàng trầm luân rồi, bị chịch trước mặt hai người.
Một màn riêng tư nhất bị người ta nhìn, bản thân đã đủ kích thích rồi, nàng đã lấy dũng khí tương đối lớn mới làm được.
Mà hiện tại... nhục thể dây dưa cùng một chỗ, hai hạt đầu vú mẫn cảm đồng thời bị mút mát.
Môi đồng tính mềm mại vô cùng, lưỡi cũng là vừa trơn vừa non, liếm lên không giống cảm giác thô ráp nam nhân mang lại, càng thêm tinh tế dường như càng hiểu làm sao khiêu khích ngươi.
Hơn nữa Lâm Tuyết Giai trời đánh... bình thường ôn nhu đoan trang như vậy, nhìn thế nào cũng không dính dáng đến lẳng lơ.
Lúc này đôi tay nàng du tẩu trên người Giang Đồng Nhi, sờ soạng vuốt ve, dường như rất có kinh nghiệm làm người ta càng thêm thoải mái.
Diêu Hân cũng là bắt chước làm theo, dường như trên chuyện bắt nạt nàng này, đều đã đạt thành ăn ý...
"Đừng... đừng... chịu không nổi rồi!!!"
Dưới sự kích thích cực đoan dâm đãng như vậy, Giang Đồng Nhi như thảm thiết kêu lên co giật, tuyệt đỉnh cao trào đến là mỹ diệu như vậy.
Nàng gần như ngất đi, đôi tay Hứa Bân ôn nhu vuốt ve thân thể Lâm Tuyết Giai và Diêu Hân, hai nàng run rẩy trong vô ngôn hiểu được ý đồ tà ác của nam nhân.
Dưới sự chú ý líu lưỡi của Diêu Hân, Lâm Tuyết Giai đỏ mặt hôn lên môi Giang Đồng Nhi, lưỡi nhẹ liếm cho nàng sự âu yếm sau cao trào.
Giang Đồng Nhi trong cao trào đã ý loạn tình mê, không có kháng cự, vô lực ôm lấy Lâm Tuyết Giai đáp lại nụ hôn... hoặc có lẽ nàng tưởng rằng hiện tại ôm là Hứa Bân đi.