Hứa Bân một bên trêu chọc Tiêu Diệu Diệu, một bên chú ý đến Tiểu Di tử (cô em vợ), tuy rằng nàng mặt đầy băng lãnh ngạo kiều, phảng phất như đôi cẩu nam nữ đang thân mật bên cạnh chỉ là không khí vậy.
Nhưng khoảnh khắc nàng đóng lại điện thoại, hô hấp đã hơi dồn dập, trong lúc run rẩy đôi mắt đẹp vẫn không ngừng lén lút nhìn sang.
Khúc mắc với Tiểu Di tử đã được giải khai, kỳ thực Diêu Nhạc Nhi đêm nay tâm tình đặc biệt thảm thắc.
Tuần trước là một cuối tuần nhẹ nhàng vui vẻ, nhưng cũng là lần đầu tiên cuối tuần không có tỷ phu, tỷ phu đã đi Tỉnh Thành bận rộn.
Nàng một cú điện thoại cũng không dám gọi, một tin nhắn cũng không dám gửi, lại ngại vì phát hiện gian tình của tỷ phu và mẹ nên giữ thể diện, nhưng cuối cùng ngay cả tư cách trách cứ danh chính ngôn thuận cũng không có.
Tuần trước, rồi tuần này, tỷ phu vẫn luôn rất bận, bận đến mức Diệu Diệu và Tiểu Quả đều nói không có thời gian làm tình.
Diêu Nhạc Nhi tự nhiên có chút suy ngẫm lại, thứ bảy tuần này nàng xem xét một chút, chuyện tỷ phu bận rộn thực sự quá nhiều, nhưng lại có một số việc liên quan đến mình.
Tiểu loli tình đầu mới chớm nở có chút lo được lo mất, cho dù không đứng ở điểm xuất phát chính nghĩa để khiển trách, nàng đều bắt đầu lo lắng tỷ phu có phải hay không sẽ bắt đầu xa lánh mình.
“A… Cha nuôi, người đã lâu không thương Diệu Diệu rồi, thật sướng a!”
Tiêu Diệu Diệu dùng giọng oa oa âm nũng nịu, không cần cố ý tạo tác thốt lên một tiếng rên rỉ thỏa mãn, trực tiếp kéo nàng về hiện thực.
Ngước mắt nhìn sang bên cạnh, Hứa Bân đã dùng đôi tay xoa nắn bộ ngực sữa no đủ của tiểu loli, tách ra đôi chân phấn nộn, thân mật hôn lên cái lồn non nớt kia để khẩu giao cho nàng.
Cái miệng của nam nhân, hôn lên vùng đất lầy lội non nớt lại phì nhiêu kia, tựa như đang hôn môi dịu dàng, nhưng đầu lưỡi lại từng cái từng cái khẽ khàng trêu chọc âm vật mẫn cảm và vùng địa đái mỹ diệu.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, thậm chí có thể tưởng tượng đến tư vị mỹ diệu kia.
Diêu Nhạc Nhi cũng từng hưởng thụ qua phần mỹ diệu này, nhìn cảnh này lập tức có chút hoảng hốt, trong lúc thân thể mềm nhũn, Hứa Bân vươn một tay ra xoa đầu nhỏ của nàng.
Tình dục sai khiến, cho dù vẫn là xử nữ, nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay tỷ phu chạm vào môi nàng, nàng gần như theo bản năng mê ly ngậm lấy ngón tay của tỷ phu.
Đây là thành quả dạy dỗ mà Hứa Bân rất hài lòng, một bên nếm tiểu huyệt phấn nộn của Tiêu Diệu Diệu tiểu loli đáng yêu.
Một bên làm như lơ đãng vuốt ve khuôn mặt tươi cười của Tiểu Di tử, từ từ ấn cái đầu nhỏ của nàng về phía háng mình…
“Ư…”
Dưới ảnh hưởng của hơi thở dâm uế, cộng thêm những kinh nghiệm trước đó, cho dù vẫn là xử nữ, nhưng Diêu Nhạc Nhi cũng không phải loại ngốc bạch ngọt cái gì cũng không biết.
Vừa liếm xuống, trừ bỏ hơi thở nam nhân, còn là hơi thở quen thuộc lại cổ quái…
Mùi vị kia cho dù không phản cảm, nhưng lúc này lại cảm thấy quỷ dị là không thể tránh khỏi.
Trong lúc nàng trong lòng có chút oán khí, Hứa Bân cũng không quản nhiều như vậy, một bên khẩu giao cho Tiêu Diệu Diệu, một bên ưỡn eo để côn thịt lớn ở trong cái miệng anh đào nhỏ nhắn đáng yêu của Tiểu Di tử ra vào.
“Cha nuôi, sướng quá….”
“Cha nuôi nhẹ một chút, đừng sờ lỗ đít con a…”
Hứa Bân ôm cái mông nhỏ phấn nộn nộn lại nhiều thịt xinh đẹp của Tiêu tiểu loli, tuyệt đối là một chút cũng không khách khí mà tứ ý ngoạn lộng.
Cùng với tiếng rên rỉ của nàng, Tiểu Di tử dường như thở dài một tiếng, liền bắt đầu chủ động ngậm lộng cây côn thịt lớn mang theo hơi thở có chút quen thuộc kia, chỉ là giữa mi tâm nàng ẩn giấu sự hưng phấn chợt lóe rồi biến mất.
Không bao lâu sau, Tiêu Diệu Diệu tựa như khóc nức nở rên lên, toàn thân kinh luyến, một dòng dâm thủy ngọt ngào phun ra.
Hứa Bân lúc này đỏ mắt, ngồi dậy ôm lấy đôi chân mềm mại phấn nộn của nàng tách ra, nhìn cái tiểu huyệt non nớt mà lại phì nhiêu kia.
Âu yếm cắm vào trong tiếng rên rỉ run rẩy của nàng, lập tức ôn nhu vô cùng mà dập dồn, hưởng thụ thân thể thanh xuân vô địch lại vô cùng non mềm này.
Diêu Nhạc Nhi mặt đầy mị hồng, nhìn Tiểu Di tử loli thanh thuần ngọt ngào.
Nàng dồn dập thở dốc, một đôi vú bự no đủ lại tròn trịa theo hô hấp của nàng phập phồng lên xuống cực độ dụ người.
Hứa Bân một bên đụ bảo bối dưới thân, một bên vươn tay ôm Tiểu Di tử vào trong lòng, ngậm lấy vành tai đỏ bừng của nàng liếm láp.
Đôi tay phủ lên bộ ngực sữa no đủ của nàng, tứ ý xoa nắn hưởng thụ sự kiên đĩnh đầy tính đàn hồi của thanh xuân, ngón tay cũng khẽ khàng kẹp lấy đầu vú nhỏ mẫn cảm của nàng mà trêu chọc.
Hiện tại nàng vẫn là xử nữ, trình độ mẫn cảm kém xa các tỷ tỷ và mẹ, sự trêu chọc nhẹ nhàng này vẫn có thể làm cho nàng ngay lập tức tiến vào trạng thái.
Tuy nói là nữ nhân Diêu gia, trời sinh đã có gien dâm đãng kích thích, bất quá cũng không có ngoại quải "Lâu ngày sinh tình" gia trì.
Ngoại quải "Lâu ngày sinh tình" là đạo cụ thực dụng nhất, cường đại nhất hiện nay, cùng với số lần làm tình tăng lên, độ mẫn cảm của thân thể đối với Hứa Bân cũng sẽ nước lên thì thuyền lên.
Giống như Từ Ngọc Yến và nhạc mẫu ở trình độ kia, tùy tiện lộng một chút các nàng đều sẽ cao trào liên tục, có đôi khi thậm chí hung hăng cắm vào cái đầu tiên liền làm cho các nàng trực tiếp cao trào.
“Là của ai…”
Tiểu Di tử Diêu Nhạc Nhi khẽ run, dùng thanh âm tế vi vô cùng hỏi một câu.
Làm người đồng tính luyến ái thuần huyết duy nhất chân chính trong nhà, Diêu Nhạc Nhi tuy rằng bị tỷ phu bẻ cong, nhưng kinh nghiệm trong lĩnh vực bách hợp lại đặc biệt phong phú.
Tuy rằng vẫn là xử nữ, nhưng trừ bỏ bước cuối cùng là tính giao và giao hợp hậu môn, những chuyện thân mật khác đều đã làm cùng tỷ phu.
Vừa rồi vừa ngậm con cặc của tỷ phu, Tiểu Di tử Diêu Nhạc Nhi liền nhíu mày phấn, nếm được một cỗ hơi thở dâm mỹ, hương vị dường như còn có chút xa lạ.
Nàng liền biết tỷ phu là vừa làm tình xong mới qua đây, cây gậy thịt này còn ướt đẫm đều là dâm thủy, là vừa từ trong lồn của người khác rút ra.
Hứa Bân tỉ mỉ quan sát, sự hưng phấn trong mắt Tiểu Di tử chợt lóe rồi biến mất, thanh âm sở dĩ run rẩy không phải tức giận mà là bởi vì hưng phấn.
Tiểu Di và Tạ Toàn Nhi dọn ra ngoài rồi, đêm nay đại tỷ và Lâm Tuyết Giai đều không có qua đây.
Vậy thì chỉ có nhạc mẫu và nhị tỷ của nàng, chuyên môn hỏi là ai, trước mắt mang theo sự mong chờ còn hưng phấn hơn so với trước kia.
Hứa Bân trước kia từng làm chuyện dâm sự như vậy, chính là cùng thê tử làm tình xong để nàng ngủ, rồi lẻn qua để Tiểu Di tử khẩu giao cho mình.
Mùi vị kia là hoàn toàn không che giấu được, cả cây côn thịt đều ướt đẫm, nói là mới vừa rửa sạch Hứa Bân chính mình cũng không tin.
Tiểu Di tử cũng biết, nhưng nàng giả ngu đỏ mặt, hô hấp rõ ràng bởi vì hưng phấn mà rối loạn, mở ra cái miệng anh đào nhỏ nhắn khẩu giao rõ ràng so với bình thường kích động hơn một chút.
Sau lần đó, Hứa Bân liền nhớ kỹ chuyện này, chỉ cần cuối tuần nàng ở nhà.
Bất kể ban ngày hay buổi tối, chỉ cần cùng thê tử Diêu Nam làm tình xong bất kể bắn hay không, đều sẽ lặng lẽ kéo nàng bảo nàng giúp mình khẩu giao.
Mỗi một lần Tiểu Di tử đều sẽ không cự tuyệt, hơn nữa biểu hiện đặc biệt hưng phấn, Hứa Bân liền biết dưới vẻ ngoài đáng yêu này cũng là một linh hồn tà ác.
“Nàng hy vọng là của ai?”
Hứa Bân tà ác cười, hạ lưu liếm cổ nàng bắt nàng quỳ thẳng dậy, liếm lên bộ ngực sữa tuyết trắng non nớt của nàng, đầu vú nhỏ không cần trêu chọc sớm đã sung huyết cương cứng.
Một tay mò xuống thân dưới nàng, ở giữa đôi chân hơi mở ra của Tiểu Di tử, trêu chọc cái lồn bạch hổ phì nhiêu nộn hoạt kia.