# CHƯƠNG 120: A KIẾN TÀI THẨM TỔNG HƯỚNG LÊ THIẾU KHỞI XƯỚNG KHIÊU CHIẾN (2)
Thẩm Nguyên lắc đầu: "Vậy tớ không giúp được cậu rồi. Có một số việc là tùy người mà khác nhau. A Soái như vậy, tớ cho rằng đi quán net hẹn hò càng thêm thích hợp."
Tôn Hiển Thánh gật gật đầu: "Tớ hiểu rồi."
Nói xong, Tôn Hiển Thánh đứng dậy rời đi.
Sau khi Tôn Hiển Thánh rời đi, Thẩm Nguyên đột nhiên đứng dậy, khép ngón trỏ và ngón giữa thành kiếm quyết, mang theo lực đạo khoa trương chỉ vào không trung về hướng Lê Tri.
"Vừa nãy có phải bà cười không?"
Lê Tri chậm rãi xoay bút, khóe miệng ngậm lấy ý cười: "Tớ hiện tại cũng đang cười đây."
Mỹ thiếu nữ ngẩng mặt lên, đuôi ngựa cao đảo qua chiếc áo hoodie màu xám nhạt, từ góc độ của Thẩm Nguyên nhìn lại, có thể nhìn thấy xương quai xanh lộ ra ở chỗ cổ áo nghiêng lệch.
Như ẩn như hiện, làm cho người ta mơ màng.
Trong mũi Thẩm Nguyên tràn ra tiếng hừ lạnh, bàn tay chống tại khe hở hai tấm bàn học ghép lại, thân thể nghiêng về phía trước đã vượt qua vạch 3-8.
"Bà..."
Thẩm Nguyên hạ giọng phô trương thanh thế.
Chỉ là không đợi Thẩm Nguyên nói xong, liền thấy Lê Tri bỗng nhiên lui ra phía sau, một tay che cổ áo của mình, mặt mũi tràn đầy cảnh giác nhìn Thẩm Nguyên.
"Ấy ấy ấy, có ý gì? Có ý gì?" Thẩm Nguyên bất mãn nói.
Lê Tri đáp lại thì là hung hăng trừng lại một cái.
"Cút!"
"Không phải, tôi..."
"Muốn làm gì!"
Nhìn ánh mắt nguy hiểm kia của Lê Tri, Thẩm Nguyên đưa tay gãi đầu một cái.
"Được rồi, tôi chỉ muốn hỏi một chút Trung thu bà chuẩn bị làm sao qua?"
Lê Tri nghe vậy, tức giận cho Thẩm Nguyên một cái liếc mắt.
Lập tức đầu nhất chuyển, đuôi ngựa theo động tác của nàng hất sang một bên.
"Đến lúc đó rồi nói."
Nói xong, Lê Tri liền tập trung sự chú ý trở lại bài thi trước mặt.
Đợi đến khi những người còn lại trong phòng học đến, Lê Tri đã đang sửa lại tờ đề Hoàng Cương mang về nhà hôm qua.
Muốn nói thứ Ba mong đợi nhất cái gì, nói chung chính là tiết thể dục buổi sáng rồi.
Tiết thể dục đối với lũ gia súc lớp 12 mà nói, không khác gì xả hơi.
Hơn nữa lớp 15 vẫn là tiết thể dục thứ tư chỉ có thể ngộ mà không thể cầu!
Quan trọng nhất là, hôm nay không có giáo viên đổi tiết!
Theo tiếng chuông tiết ba vang lên, đám người lớp 15 lập tức không kìm nén được kích động trong lòng.
Liền đợi giáo viên Vật lý ra lệnh một tiếng, sau đó ồn ào xông ra sân tập bắt đầu vui chơi khoái hoạt.
Giáo viên Vật lý nói chung cũng nhìn ra được ý nghĩ của đám trẻ ngốc nghếch dưới tay mình, biết mình nói nữa, cũng không thể nào hấp dẫn được sự chú ý của bọn nó.
"Câu này nói một chút là xong, giảng xong liền thả các em đi."
Tốc độ của giáo viên Vật lý vẫn rất nhanh, 3 phút đồng hồ liền làm xong đề mục.
Theo một tiếng "Tan học" vang lên, đám người lớp 15 nhao nhao xông ra khỏi phòng học.
"Đi đi đi! Hôm nay bố mày muốn cho mày xem một chút cái gì gọi là super bóng rổ idol!"
A Kiệt đứng dậy liền bắt đầu kêu gào.
"Mày mẹ nó bóng rổ tiếng Anh gọi là gì cũng không biết, thì đừng có Trung Tây kết hợp nữa!"
"A, bố mày chờ một lúc liền để mày biết, cái gì gọi là chênh lệch trên thực lực!"
A Kiệt ôm bóng rổ nhảy lên qua hành lang, các nam sinh nhao nhao tuôn hướng sân tập.
Hơn một tháng tiếp xúc xuống, đám A Kiệt cũng đều biết Thẩm Nguyên không quá thích vận động như bóng rổ, cho nên bình thường chơi bóng rổ cũng không quá hay gọi Thẩm Nguyên.
Trừ phi là người thật sự không đủ.
Thẩm Nguyên chậm rãi nhét sách Vật lý vào ngăn kéo, dư quang thoáng nhìn Lê Tri đang cúi đầu chỉnh lý mặt bàn.
Cậu quay người chống lên mép bàn của cô, nửa người vượt qua vạch 3-8: "Lê Thiếu, chờ một lúc cầu lông có đánh hay không?"
Động tác thu dọn của Lê Tri dừng một chút, đuôi ngựa theo động tác ngẩng đầu đảo qua đầu vai.
"Để xem đã."
Lê Tri hững hờ nói, sau đó đứng dậy chào hỏi Hà Chi Ngọc, hai người cùng nhau đi ra ngoài phòng học.
Trác Bội Bội nhìn thấy một màn này, vội vàng bước nhanh đi theo.
"Không phải..."
Thẩm Nguyên trơ mắt nhìn ba người dần dần đi xa, trong ánh mắt của cậu toát ra một tia bất đắc dĩ.
Cậu lẩm bẩm: "Tôi đều không ở đó, hai người làm bằng đường các bà ăn đường kiểu gì? Tôi mới là mấu chốt tiên sinh a có được hay không!"
Nói xong, Thẩm Nguyên cũng đành chịu đứng dậy.
Trên sân tập, cách làm của giáo viên thể dục vẫn là theo lệ cũ tới một bộ chạy thao, sau đó liền là thời gian hoạt động tự do.
Thẩm Nguyên một lòng nghĩ so tài một hai với Lê Tri, thật nhanh từ phòng dụng cụ lật ra hai cái vợt cầu lông, sau đó nhặt mấy quả cầu lông nhìn qua chất lượng coi như không tệ.
Khi Thẩm Nguyên mang theo những trang bị này cao hứng bừng bừng từ phòng dụng cụ đi ra, cậu liếc mắt liền thấy Lê Tri đang nhàn nhã tựa vào tường bên ngoài phòng dụng cụ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, tựa hồ đã sớm ở nơi đó chờ cậu.
"Lê Thiếu, cơ hội khó được a!"
Thẩm Nguyên hưng phấn hô, đồng thời đưa một cái vợt cho Lê Tri.
Lê Tri mỉm cười tiếp nhận vợt, nói: "Trước đó nói xong người thua muốn bao một tuần đồ ăn khuya đấy nhé."
"Không có vấn đề!" Thẩm Nguyên sảng khoái đáp ứng.
Gió nhẹ nhẹ nhàng phất qua lọn tóc mỹ thiếu nữ, nụ cười trên mặt thiếu niên được ánh nắng dát lên viền vàng.
Sân vận động có sân cầu lông, Thẩm Nguyên và Lê Tri rất nhanh liền tìm được sân bãi.
"Đánh như thế nào?" Lê Tri hỏi.
"11 quả nhé, ai tới trước người đó thắng, ba ván thắng hai."
Bởi vì tiết thứ tư xong là phải ăn cơm, cho nên cũng không thể đánh thời gian quá dài.
Lê Tri gật gật đầu, đứng ở vạch sau: "Ông phát trước một quả, thử cầu chút."
"Bốp!"
Cầu lông vạch ra đường vòng cung trắng bạc lướt qua lưới, Lê Tri nhanh chóng đưa tay tiếp được quả phát bóng của Thẩm Nguyên.
Cầu và vợt phát ra một tiếng vang trầm.
Thẩm Nguyên mắt thấy cầu hướng mình rơi xuống, phất tay trả về một quả cầu bổng.
Lê Tri nhìn động tác của Thẩm Nguyên, thoáng ngẩng đầu lên, giữa lông mày tràn đầy chuyên chú.
Một giây sau, cánh tay Lê Tri đã giơ lên.
Vợt huy động trong nháy mắt, một tiếng vang giòn từ trên vợt vang lên.
"Bành!"
Một cú đập cầu gọn gàng mà linh hoạt!
Nhưng Lê Tri không có chút nào thư giãn.
Làm thanh mai trúc mã, Lê Tri phi thường rõ ràng trình độ của Thẩm Nguyên.
Bởi vì nguyên nhân phụ mẫu, hai người từ nhỏ là bạn cầu lông.
Bình thường là phụ huynh đánh đôi ở bên cạnh, hai người bọn họ đánh đơn ở bên cạnh.
Mặc dù lên cấp ba xong, thời gian Lê Tri đánh cầu ít đi, nhưng đối với Thẩm Nguyên, Lê Tri vẫn hiểu rất rõ.
Quả nhiên, cú đập của Lê Tri bị Thẩm Nguyên nhẹ nhàng đỡ lấy.
Nhìn xem cầu lông hướng mình rơi xuống, Lê Tri phất tay liền đập trở về.
Nhưng Thẩm Nguyên lần này không có đập trở về, mà là nhìn chuẩn thời cơ sau đó đưa cầu vững vàng dừng trên vợt.
"Khởi động kết thúc?"
Lê Tri gật gật đầu.
"Như vậy..."
Thẩm Nguyên lời còn chưa dứt, Hà Chi Ngọc liền chạy tới bên lưới, lớn tiếng tuyên bố: "Hiện tại, trận đấu cầu lông giữa Thẩm Nguyên lớp 15 và Lê Tri lớp 15, chính thức bắt đầu!"
"Trận đấu này được Hội Đẩy Thuyền Trung học Kỵ Dương độc quyền quan danh, Tường Tỏ Tình sân trường tài trợ truyền ra!"