Virtus's Reader
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Chương 136: # Chương 121: Đại Biểu Tỷ Hỏng Ta Chuyện Tốt! (2)

# CHƯƠNG 121: ĐẠI BIỂU TỶ HỎNG TA CHUYỆN TỐT! (2)

Nhìn Thẩm Nguyên nghiêm túc như thế, Lê Tri giữa những tiếng thở dốc dồn dập bỗng nhiên cười nhạo một tiếng.

"Lời này từ trong miệng ông nói ra, ngược lại là phá lệ phù hợp thiết lập mà."

Lê Tri buông cổ tay Thẩm Nguyên ra, giao vợt cho Thẩm Nguyên.

"Cắt, thật muốn nhường bà lại không vui."

"Hừ!"

Mỹ thiếu nữ lảo đảo đứng dậy, cái cổ trong suốt bị mồ hôi thấm ướt kéo căng ra đường vòng cung quật cường, khóe môi dính thủy quang lại nhô lên cao hơn bình thường.

"Tri Tri, uống nước."

Hà Chi Ngọc đưa nước suối tới, Lê Tri nhận lấy nước, lập tức liền đưa cho Thẩm Nguyên.

"Mở ra."

"Tuân mệnh."

Làm một thân sĩ thời đại mới, nữ sĩ nếu như đã biểu đạt ý tứ mình không cách nào vặn ra nắp bình, Thẩm Nguyên tự nhiên muốn tiếp nhận chai nước.

Cơ bắp cánh tay dưới đèn pha kéo căng ra đường vòng cung trôi chảy, chỉ nghe "két" một tiếng giòn vang, giọt nước rơi xuống lúc vặn nắp bình chính xác nện ở giữa hai người.

"Thật xin lỗi, có chút không khống chế được sức lực."

Sau khi đưa nước cho Lê Tri, Thẩm Nguyên liền đi thu dọn cầu.

Dù sao đã không đánh được nữa, hiện tại liền nên trả dụng cụ đi.

Ngay tại lúc Thẩm Nguyên chuẩn bị rời đi, sau lưng truyền đến giọng nói của Lê Tri.

"Lần sau nhất định sẽ không thua."

Lê Thiếu quật cường nhìn Thẩm Nguyên.

Thẩm Nguyên gật gật đầu: "Gà xác thực phải luyện nhiều, như vậy mới có thể tiến bộ!"

"Thẩm Nguyên!"

Lời của Lê Tri vừa mới ra khỏi miệng, chỉ thấy Thẩm Nguyên như một làn khói chạy mất dạng.

Nhìn bóng lưng Thẩm Nguyên biến mất, trong lòng Lê Tri có chút nho nhỏ nghi hoặc.

"Thể lực tên này, sao lại biến tốt như vậy?"

Lúc này mới đánh xong bao lâu, Thẩm Nguyên liền có thể chạy có thể nhảy rồi.

So với Thẩm Nguyên, mình trong khoảng thời gian này đúng là có chút sơ sẩy rèn luyện thể dục.

Thẩm Nguyên giao dụng cụ cho phòng dụng cụ xong thuận tiện đi vệ sinh.

Đợi Thẩm Nguyên trở lại sân vận động, Lê Tri đang tản bộ nghỉ ngơi.

Nhìn thân ảnh Lê Tri, Thẩm Nguyên nhếch miệng.

"Mẹ, trước đó còn không phát hiện, con nhóc chết tiệt này phát dục tốt như vậy sao?"

Kỳ thật Thẩm Nguyên vẫn là nhường, một trận cầu lông thi đấu xuống tới, Thẩm Nguyên có đôi khi căn bản không thể tập trung sự chú ý vào cầu lông!

Nảy tưng tưng thế này ai mà tập trung sự chú ý được a!

Nếu không phải như thế, Thẩm Nguyên cũng không có khả năng đánh tới mười đều với Lê Tri, đã sớm kết thúc đối cục rồi!

"Cơm trưa có muốn mang không? Muốn mang thì về sớm một chút nghỉ ngơi đi." Giọng nói của Thẩm Nguyên đột nhiên từ một bên truyền đến, Lê Tri ngẩng đầu, nhìn cậu, chậm rãi lắc đầu.

"Tôi chỉ là mệt mỏi, không phải phế đi." Lê Tri tức giận nói, tựa hồ đối với sự quan tâm của Thẩm Nguyên cũng không cảm kích.

"Nhưng nhìn qua kỳ thật rất giống." Khóe miệng Thẩm Nguyên hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười mang theo trêu tức.

Lê Tri nghe vậy, hung hăng liếc mắt, phản bác: "Đó là ai hại hả! Biết tôi thể lực không đủ còn hung hăng dụ tôi đập cầu!"

"Bà có thể không đập mà, bà cuối cùng không phải cũng không đập sao." Thẩm Nguyên một mặt vô tội nói.

"Đó là tôi không còn sức a!" Giọng Lê Tri không tự giác cao lên, "Tôi mặc kệ, ông liền nói làm thế nào chứ?"

Thẩm Nguyên thấy thế, nghĩ nghĩ, cẩn thận từng li từng tí đề nghị: "Tôi giúp bà xoa bóp bắp chân một chút?"

"Cút!" Lê Tri không chút do dự cự tuyệt, "Tôi chờ một lúc tìm Chị Thủy mượn súng massage cơ đi."

"Thứ này cũng có sao?!" Thẩm Nguyên kinh ngạc há to miệng, phảng phất nghe được chuyện nghìn lẻ một đêm.

Lê Tri lơ đễnh nhún vai, "Không biết, nhưng đại khái là có."

Thẩm Nguyên triệt để bó tay rồi, cậu thực sự không biết nên bắt đầu "cà khịa" từ đâu.

Trong chỗ ngồi làm việc của Đại Biểu Tỷ rốt cuộc còn cất giấu bao nhiêu đồ vật ly kỳ cổ quái a?

Có máy sấy thì cũng thôi đi, hiện tại thế mà ngay cả súng massage cơ đều có? Dương Dĩ Thủy a Dương Dĩ Thủy, bà bình thường đi làm rốt cuộc đều đang làm gì thế?

Đáp rằng: Trốn việc (Mò cá).

Buổi chiều trong giờ Tiếng Anh, Đại Biểu Tỷ trực tiếp bắt Thẩm Nguyên làm phiên dịch.

Sau đó mình ngay tại lúc Thẩm Nguyên phiên dịch thì giảng đề.

Ai nha nha, dễ dàng hơn không ít đâu.

Vô tâm cắm liễu liễu xanh um.

Phòng ngừa chu đáo, cái gì gọi là phòng ngừa chu đáo a!

Dương Dĩ Thủy cảm giác động lực đi làm của mình lại lớn hơn không ít.

Bất quá Dương Dĩ Thủy cũng không phát hiện, lúc này người em trai của mình có chút u oán.

Vì cái gì đây?

Bởi vì Đại Biểu Tỷ thật sự có súng massage cơ.

Nhìn Lê Tri cầm súng massage cơ đánh vào cơ bắp chân, Thẩm Nguyên luôn có loại hâm mộ không nói ra được.

Chậc, Đại Biểu Tỷ nếu là không có súng massage, như vậy người giúp Lê Tri thư giãn bắp chân chẳng phải là mình sao?

"Thẩm Nguyên."

Thẩm Nguyên quay đầu nhìn về phía Đại Biểu Tỷ ở một bên, ánh mắt mang theo một tia nghi hoặc.

"Tiếp tục a." Đại Biểu Tỷ đưa tay chỉ một bài đọc hiểu: "Trực tiếp nói tiếp."

"À."

Thẩm Nguyên lên tiếng, sau đó tiếp tục làm máy phiên dịch hình người cho Đại Biểu Tỷ.

Đại Biểu Tỷ một bên nghe Thẩm Nguyên phiên dịch có đúng sai hay không, một bên mặt mỉm cười nhìn Chu Thiếu Kiệt bên cạnh lối đi nhỏ.

Chu Thiếu Kiệt giờ phút này, dùng như lâm đại địch để hình dung không có chút nào quá phận.

Chỉ thấy cậu ta ngồi đoan chính, nhưng trên thực tế đâu?

Bài thi Tiếng Anh bị cậu ta che đậy toàn phương vị dưới chồng sách của mình.

Như vậy, Chu Thiếu Kiệt liền không cần lo lắng Đại Biểu Tỷ nhìn thấy bài tập Tiếng Anh làm rối tinh rối mù của mình.

Chỉ là tiệc vui chóng tàn.

Theo một bước phóng ra của Dương Dĩ Thủy, cô liền đi tới bên cạnh Chu Thiếu Kiệt.

Sau đó ánh mắt liền rủ xuống trên bài tập của Chu Thiếu Kiệt.

Dương Dĩ Thủy hôm nay không thu bài tập.

Nhưng lời tuy như thế, vết tích tẩy xóa trên bài thi của A Kiệt thật sự là quá rõ ràng.

Dương Dĩ Thủy không nói gì thêm, tiếp tục tiết tấu lên lớp của mình.

Tiết tấu ôn tập Tiếng Anh, nói chung chính là một bên giảng đề một bên ôn tập.

Đại Biểu Tỷ sắp xếp thời gian trên lớp học dễ dàng hơn so với những giáo viên còn lại.

Tình huống tương tự còn có Chu Nhược Lan dạy Ngữ văn.

Sau khi tan học giờ Tiếng Anh, Đại Biểu Tỷ từ trong túi áo móc ra một viên kẹo dẻo đặt lên bàn Thẩm Nguyên: "Cầm lấy, đây là phần thưởng của em."

Thẩm Nguyên cầm kẹo dẻo lên án nói: "Tiền lương của em thấp như vậy sao?!"

"Ban đêm mời em ăn Pizza!"

"Có công việc này lần sau lại gọi em nhé chị!" Thẩm Nguyên vẫy tay với bóng lưng Đại Biểu Tỷ.

Đợi Đại Biểu Tỷ rời khỏi phòng học, Thẩm Nguyên bóc kẹo dẻo ăn một cái.

"Chậc, bữa tối ngon lành thế này chẳng phải giải quyết xong rồi sao?"

Lê Tri nghe nói như thế, chống cằm: "Thật tốt a, còn có người mang cơm tối cho ông."

"Ấy ấy ấy, đừng có âm dương quái khí." Thẩm Nguyên làm một cái "Husky cảnh cáo".

"Ồ."

Lê Thiếu qua loa lên tiếng.

"Có phải muốn ăn không? Muốn ăn tôi bảo Đại Biểu Tỷ mua nhiều chút."

Lê Tri lắc đầu: "Đêm hôm kia về nhà gặm rồi, hiện tại chỉ muốn ăn cơm."

Thẩm Nguyên có thể nghe ra trong lời nói của Lê Tri cũng không có một chút thăm dò nào.

Lê Thiếu không muốn ăn chính là không muốn ăn, cho nên căn bản cũng không cần thiết để Đại Biểu Tỷ mua nhiều thêm một chút.

Tiết thứ tư vừa tan học, Thẩm Nguyên liền nhận được tin nhắn của Đại Biểu Tỷ.

Dương Dĩ Thủy: "Đến văn phòng!"

Dương Dĩ Thủy: "[Hình ảnh]"

Nhìn cái Pizza lớn trong hình ảnh, Thẩm Nguyên không chút do dự, trực tiếp đứng dậy đi về phía văn phòng.

Nhìn Thẩm Nguyên lẻ loi một mình ở cửa văn phòng, Đại Biểu Tỷ ngồi tại chỗ làm việc nghi ngờ.

"Ấy? Sao lại có một mình em đến?"

"Chị cũng đâu bảo để em hai người đến đâu!"

Nhìn bộ dáng đương nhiên kia của Thẩm Nguyên, Đại Biểu Tỷ trợn tròn mắt.

"Chẳng lẽ chị ngay trước mặt cả lớp nói để em và Lê Tri đến văn phòng chị ăn Pizza sao? Đây không phải bại lộ quan hệ hai đứa à?"

Nghe Đại Biểu Tỷ nói, Thẩm Nguyên lập tức hiểu ra.

"Nói rất đúng... À đúng cái khỉ gì a! Em và Lê Tri có quan hệ gì a! Dương Dĩ Thủy em cảnh cáo chị đừng có ngậm máu phun người a!"

Đối với lời của Thẩm Nguyên, đáp lại của Đại Biểu Tỷ là một cái liếc mắt.

Rất hiển nhiên, Đại Biểu Tỷ căn bản không tin chuyện ma quỷ của Thẩm Nguyên.

Nhìn ánh mắt không có chút thay đổi nào của Đại Biểu Tỷ, Thẩm Nguyên sờ lên mũi.

"Được rồi, bỏ qua chủ đề này, chúng ta bây giờ bắt đầu ăn Pizza!"

Thẩm Nguyên trơn tru mở hộp đóng gói, sau đó rút ra một miếng Pizza.

Dương Dĩ Thủy thích ăn phô mai, cho nên bình thường gọi Pizza đều sẽ thêm một phần phô mai, bởi vì ăn như vậy cảm giác thoải mái hơn.

Tràn đầy một ngụm phô mai, đừng đề cập sảng khoái hơn bao nhiêu.

Vừa ăn, Đại Biểu Tỷ vừa nói đến chuyện Thẩm Nguyên tương đối quan tâm.

"Nghỉ Trung thu các em nói chung cũng chỉ nghỉ một ngày, hơn phân nửa là hai giờ chiều chủ nhật bắt đầu nghỉ, sau đó tối thứ hai liền phải trở về tự học buổi tối rồi."

Dương Dĩ Thủy trong miệng nhai Pizza, từ từ nói: "Hơn nữa cuối tuần cũng sắp Quốc khánh cho nên chị xem chừng, lần nghỉ dài tiếp theo của các em, có thể phải đến sau đại hội thể thao."

"Quá keo kiệt đi?" Thẩm Nguyên một mặt bất mãn.

Thật vất vả nhiều cái danh nghĩa nghỉ dài hạn, kết quả nghỉ hay là không nghỉ vẫn là phải nhìn sắc mặt lãnh đạo nhà trường.

Đơn giản buồn cười!

"Trung thu nghỉ một ngày, Quốc khánh ba ngày, còn có đại hội thể thao, nghỉ xong trực tiếp nghỉ dài, hội học sinh không thu được tâm không bằng kéo đến thời gian thêm chút."

Thẩm Nguyên nhếch miệng.

Khả năng do thân phận khác biệt, cho nên dẫn đến góc độ nhìn vấn đề của Đại Biểu Tỷ và mình tuyệt đối là khác biệt.

Bất quá bất kể nói thế nào, nghỉ như thế nào cũng không có liên hệ tất nhiên gì với Đại Biểu Tỷ.

Dù sao cũng không phải chị ấy cho nghỉ.

Nhiệm vụ: 1w/1w (Đã hoàn thành)

Phần thưởng: Hung hăng đặt mua (Đã hoàn thành)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!