Virtus's Reader
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Chương 139: # Chương 123: Dưới Liệu Là Thật Mãnh Liệt (1)

# CHƯƠNG 123: DƯỚI LIỆU LÀ THẬT MÃNH LIỆT (1)

Thẩm Nguyên ngửa mặt hãm sâu trong nệm êm, tàn ảnh đèn treo lắc lư trên trần nhà dần dần mơ hồ thành thân ảnh Lê Tri.

"Xong, mình đại khái là trúng ảo thuật rồi." Thẩm Nguyên lẩm bẩm.

Ngay tại lúc này, Thẩm Nguyên cảm thấy ngực trầm xuống.

Ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một cái mông mèo rõ ràng đang ngồi xổm xuống.

"Ba Giờ ngốc nghếch mày muốn đè chết tao à?"

Thẩm Nguyên ôm dưới nách bé mèo Kitty nâng nó lên, sau đó xoay một hướng, biến thành đầu mèo hướng về phía mình.

"Ba Giờ, mày có cảm giác... Mẹ mày kỳ thật rất đáng yêu không?"

Thẩm Nguyên nói xong, đầu ngón tay vô thức vuốt ve đệm thịt phấn nộn của Ba Giờ.

Tai Ba Giờ run một cái, rụt móng vuốt về.

Trên giường lần nữa truyền đến một trận lực đạo, Nhốn Nháo thận trọng mò tới bên cạnh Thẩm Nguyên.

Một người hai mèo cứ như vậy nhìn nhau.

"Được rồi được rồi, mặc kệ, ngủ thôi."

Thẩm Nguyên đưa tay tắt đèn trong phòng.

Trong bóng tối, Thẩm Nguyên trở mình, đầu ngón tay vô thức vuốt ve cái chăn, phảng phất còn có thể chạm đến lọn tóc dính hơi nước kia.

Hình ảnh Lê Tri đi chân trần giẫm trên dép lê trong trí nhớ đột nhiên tươi sống lên.

Sợi tóc chưa khô thấu rủ xuống ở đầu vai, tại huyền quan ánh sáng ấm áp bốc hơi lấy khí tức cam quýt, da thịt loang ra màu hồng nhạt sau khi tắm.

Lúc cầm bài thi đánh cậu, áo len dệt kim trượt xuống lộ ra một nửa xương quai xanh, giống như là cái chặn giấy bạch ngọc đè lên giấy Tuyên Thành.

Chỗ chết người nhất chính là ngón chân cuộn mình, đầu ngón chân mượt mà trong lúc bối rối nổi lên màu san hô, phảng phất con sò bị kinh động đang chậm rãi khép kín.

Thẩm Nguyên vùi mặt vào gối, vành tai nóng lên.

"Cần chằm chằm vào chân người khác mới có thể giải đề?"

Khí tức mang theo hương cam quýt cùng hương bạch đào tủ quần áo đột nhiên đụng vào hồi ức, làm Thẩm Nguyên kinh hãi kéo chăn điều hòa che kín đầu.

Mu bàn chân giẫm trên dép lê của cậu phảng phất còn lưu lại nhiệt độ, mạch máu xanh nhạt trên mu bàn chân rõ ràng rành mạch trong ánh sáng ấm, mắt cá chân theo trọng tâm chuyển dịch vạch ra đường vòng cung, mê hoặc lòng người hơn bất luận cái đề Vật lý nào Thẩm Nguyên từng giải.

"A!!!!"

Thẩm Nguyên dùng gối kẹp lấy đầu, hai chân lại không tự chủ được kẹp lấy góc chăn cuộn thành con tôm, gót chân nôn nóng cọ ga trải giường phát ra tiếng sột soạt.

Nệm lò xo theo động tác ngọ nguậy của cậu kẽo kẹt rung động, giống như đang ứng hòa với nhịp tim nổi trống trong lồng ngực cậu.

Ngọ nguậy một hồi lâu, Thẩm Nguyên phút chốc ngửa mặt mở ra thân thể, cái ót lề mề ra vết lõm trên gối đầu.

Chăn điều hòa theo sự lăn lộn quấn lên cổ, lại bị lung tung giật ra vung xuống cuối giường.

Cánh tay thiếu niên giơ lên trong bóng đêm, phảng phất là muốn bắt được sợi hương cam quýt tiêu tán trong trí nhớ kia.

Liền tại lúc này, điện thoại Thẩm Nguyên đặt trên tủ đầu giường đột nhiên rung một cái.

Thẩm Nguyên vội vàng cầm điện thoại di động lên, sau đó liền thấy được tin nhắn Lê Tri gửi tới.

Lê Tri: "Lần sau nhớ mời khách."

Thẩm Nguyên nhìn chằm chằm vào khung chat cười khẽ một tiếng, trước mắt lại hiện ra quang cảnh cuối cùng sau cánh cửa.

—— Mỹ thiếu nữ nắm chặt tay cầm cửa đốt ngón tay trắng bệch, tóc mái tản mát không che giấu được sự ngượng ngùng nơi đáy mắt.

Thẩm Nguyên nhanh chóng gõ chữ trả lời.

Thẩm Nguyên: "Biết rồi mẹ Ba Giờ."

Lê Tri chưa trả lời.

Thẩm Nguyên cười khúc khích nằm ở trên giường.

Ánh trăng xuyên qua rèm cửa chiếu ra dấu vết xốc xếch trên giường, rất giống ruộng lúa mạch bị bão tàn phá bừa bãi qua...

Cơn bão thứ hai tới rất nhanh.

Bất quá lần này cũng không có đổ bộ từ Giang Chiết Hỗ, mà là đổ bộ tại vị trí càng về phía nam.

Mặc dù không có đổ bộ vào trong tỉnh, nhưng ảnh hưởng của bão vẫn tồn tại.

Một trận mưa từ thứ Tư rơi mãi đến chủ nhật.

Máy sấy quần áo trong nhà Thẩm Nguyên quay suốt ba ngày.

Mà trận đấu cầu lông thứ hai dự định vào thứ Năm với Lê Tri, tự nhiên mà vậy hoãn lại đến tiết thể dục thứ Ba tuần sau.

Nếu như thứ Ba tuần sau không có giáo viên chiếm tiết.

Trên thực tế, từ lúc bắt đầu thứ Sáu cũng đã là nghỉ Trung thu.

Nhưng lũ gia súc lớp 12 khổ bức không có ngày nghỉ, thậm chí vì nghỉ Trung thu, gia súc lớp 12 chủ nhật còn phải hy sinh một cái.

Bất quá tất cả hy sinh đều là đáng giá.

Dù sao chủ nhật cũng chỉ hy sinh đến tiết thứ hai buổi chiều mà thôi.

Về sau liền là kỳ nghỉ Trung thu rồi.

Cho nên khi Thẩm Nguyên đi vào phòng học, liền có thể dễ dàng cảm nhận được không khí vui sướng trong phòng học.

Cho dù hiện tại trong phòng học ngoại trừ cậu và Lê Tri bên ngoài, cũng chỉ có mấy người mà thôi.

Trác Bội Bội giống thường ngày, tâm tình vui vẻ đi vào phòng học.

Trên mặt nàng tràn đầy nụ cười xán lạn, trong miệng còn hừ điệu hát dân gian nhẹ nhàng.

"Hello nha!"

Lời chào hỏi kiểu "Em gái ngọt ngào" thương hiệu vừa dứt, Trác Bội Bội liền bị Thẩm Nguyên tóm lấy.

"Trác Bội Bội, còn chưa cập nhật à?"

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Nguyên, Trác Bội Bội chọn giả ngu.

"Cập nhật? Không phải đang cập nhật sao?"

Trác Bội Bội một mặt vô tội nhìn Thẩm Nguyên: "Tường Tỏ Tình không phải vẫn luôn cập nhật nội dung à?"

Nói xong, Trác Bội Bội bỗng nhiên ánh mắt run lên, làm một cái "Husky cảnh cáo" với Thẩm Nguyên: "Nói, có phải cậu đang chú ý trên Tường Tỏ Tình có ai tỏ tình với Lê Tri không!"

Thẩm Nguyên một mặt nghiêm túc đẩy tay Trác Bội Bội ra, thanh âm trầm thấp nói: "Trong lòng cậu rất rõ ràng tớ đang nói cái gì!"

Nhưng mà, Trác Bội Bội lại tựa hồ như cũng không định dễ dàng thừa nhận, nàng tiếp tục giả vờ làm ra một bộ dáng vô tri, hỏi ngược lại: "Tớ biết cái gì nha?"

"Biển Thủ a!" Thẩm Nguyên không định chơi trò chơi đoán tới đoán lui này với Trác Bội Bội, thế là trực tiếp nói rõ chủ đề.

Trác Bội Bội nghe được bốn chữ "Biển Thủ", đầu tiên là ho nhẹ một tiếng, sau đó như không có việc gì nói với Thẩm Nguyên: "A, nguyên lai cậu nói là cái này a."

Tiếp đó, nàng lại không nhanh không chậm giải thích: "Tớ để tác giả đi lắng đọng trước đã, đợi lắng đọng tốt lại cập nhật, như vậy mới có thể cam đoan chất lượng tác phẩm mà. Sao thế? Cậu cảm thấy như vậy có vấn đề gì không?"

Thẩm Nguyên nghe xong, lập tức phản bác: "Lắng đọng? Không phải, cũng đã lâu không có cập nhật rồi? Tác giả còn có chút trách nhiệm tâm nào không a!"

Trác Bội Bội gặp Thẩm Nguyên kích động như thế, không chỉ có không có chút nào áy náy, ngược lại cười hắc hắc, đột nhiên xích lại gần Thẩm Nguyên, trên mặt lộ ra một tia chế nhạo, trêu chọc nói: "Nha, không nghĩ tới a, Lão Nguyên cậu cũng đang gặm đường 'Biển Thủ' a?"

Thẩm Nguyên nghe Trác Bội Bội nói, bỗng nhiên thẳng tắp thân thể, nghĩa chính ngôn từ nói: "Tớ đã nói rồi, tớ xem 'Biển Thủ' thuần túy là vì tìm ra kẻ phản bội tiềm phục tại bên cạnh tớ, tuyệt đối không phải vì gặm đường gì cả!"

Trác Bội Bội lại xem thường lời giải thích của Thẩm Nguyên, nàng có chút nheo mắt lại, ánh mắt không chút nào yếu thế nhìn nhau với Thẩm Nguyên: "Vậy cậu làm gì vội vã như vậy? Bắt kẻ phản bội cũng phải cần kiên nhẫn a!"

Trác Bội Bội hiển nhiên cũng không tin tưởng lời Thẩm Nguyên, cho là cậu chỉ là đang mạnh miệng mà thôi.

Ngay tại lúc này, cửa phòng học xuất hiện một thân ảnh quen thuộc.

Hà Chi Ngọc vừa tới phòng học, liền thấy Thẩm Nguyên cùng Trác Bội Bội đang đối chọi gay gắt ở đó.

"Sớm, chào buổi sáng nè! Hai người các cậu." Tác giả nhỏ ngượng ngùng cười.

Không đợi Trác Bội Bội trả lời, tại lúc này, trên mặt Thẩm Nguyên bỗng nhiên lộ ra một vòng cười lạnh.

"A."

Thẩm Nguyên nhìn về phía Trác Bội Bội, khóe miệng nhếch lên, chính là chuẩn bị phá hỏng đạo tâm người ta.

"Trác Bội Bội, cậu nói xem, một người đang xem truyện ngọt (Đường văn), cảm giác đại nhập (nhập vai) của hắn sẽ là như thế nào đây này? Cậu có thể hay không đem mình thay vào đến nhân vật nữ chính bên trong đi đâu?"

Trác Bội Bội nghe Thẩm Nguyên nói, hơi suy tư một chút, sau đó khẽ gật đầu, biểu thị tán đồng.

Nàng cũng không có phát giác được trong lời nói của Thẩm Nguyên có hàm ý, nàng lúc này còn ngây thơ cho rằng đây chỉ là một trận thảo luận phổ thông.

Thẩm Nguyên thấy thế, nụ cười trên mặt càng rõ ràng, cậu rèn sắt khi còn nóng, tiếp tục truy vấn: "Như vậy đã tồn tại cảm giác đại nhập, giống tớ dạng này nam sinh, có phải hay không hẳn là thay vào đến nhân vật nam chính bên trong đi đâu?"

Trác Bội Bội vẫn không có ý thức được ý đồ của Thẩm Nguyên, nàng không chút do dự gật đầu, trả lời: "Ngang."

Thẩm Nguyên mừng thầm trong lòng, cậu cảm thấy Trác Bội Bội đã hoàn toàn tiến vào cạm bẫy cậu bố trí. Thế là, cậu quyết định sử xuất tuyệt chiêu sau cùng, cho Trác Bội Bội một kích trí mạng.

"Như vậy xin hỏi, khi Thẩm Nguyên đại nhập lấy Thẩm Nguyên mình làm nguyên mẫu nam chính 'Biển Thủ', cũng bởi vì sự kiện phát đường trong văn mà có ấn tượng tốt với nữ chính. Như vậy xin hỏi..."

Thẩm Nguyên cố ý kéo dài thanh âm, quan sát phản ứng của Trác Bội Bội.

Quả nhiên, sắc mặt Trác Bội Bội hơi đổi, nàng tựa hồ ý thức được cái gì, nhưng lại không dám xác định.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!