Lê Tri cuối cùng vẫn giấu nhẹm cả câu chuyện đi.
Cũng không cần quá cố gắng, chỉ cần chặn miệng Tác Giả Nhỏ là xong việc.
Về phần Quý Ninh Ninh, vẫn là câu nói kia, người phải biết có chừng có mực.
Có đôi khi rõ ràng không phải chuyện của bạn, cũng không cần không biết chừng mực mà sấn tới.
Lại nói, chuyện thanh mai trúc mã của hai người họ, lại không biết hai bên lẫn nhau có cảm giác sao?
Không có cảm giác có thể ngày nào cũng cùng đi học cùng tan học? Có thể ngày nào cũng cùng nhau ăn cơm?
Thôi đi.
Hóng hớt mù quáng làm gì chứ?
Có chút thời gian này, chi bằng dành cho việc học thuộc từ vựng còn hơn.
Về phần Lê Tri làm thế nào chặn miệng Hà Chi Ngọc thì lại thật đơn giản.
Tác Giả Nhỏ vốn vì lén lút viết xong đồng nhân văn về thanh mai trúc mã của bạn thân mà nơm nớp lo sợ, Lê Tri chỉ là để cô nàng quên đi cái này mà thôi, đơn giản lắm.
Một khúc nhạc dạo ngắn giữa trưa, vấn đề không lớn.
Đợi đến khi chuông vào học vang lên, Lê Tri phảng phất nghe được một loại tín hiệu giải thoát nào đó.
Vẫn là chăm chú đi học thôi, đừng nghĩ nhiều nữa.
Về phần Thẩm Nguyên, thực ra cũng hoàn toàn không biết chuyện này.
Giờ tan học buổi trưa, Thẩm Nguyên lại là thấy được Lê Tri đi ra khỏi lớp, nhưng hắn cũng sẽ không nghĩ đến Lê Bảo của mình sẽ bị em lớp 10 chặn lại, càng không thể nào nghĩ đến Lê Bảo sẽ dùng lý do như vậy để từ chối em lớp 10.
Thẩm Nguyên toàn bộ hành trình đều đang cày đề.
Tên Chu Thiếu Kiệt cày cuốc kia cả một buổi trưa đều không ngủ, sau đó vào tiết tiếng Anh đầu tiên của buổi chiều bị chị đại biểu lôi xuống cuối lớp đứng.
Thực ra nếu đổi thành mấy môn khác, A Kiệt ngủ thì cũng ngủ rồi.
Nhưng hết lần này tới lần khác A Kiệt lại ngủ trong tiết tiếng Anh của chị đại biểu.
Cái này gọi là gì?
Đây chính là khiêu khích trần trụi!
Đáng chém!
Kết quả là trong một tiết học, chị đại biểu tìm nhiều lần để A Kiệt trả lời vấn đề.
Nếu không phải chuông tan học đúng lúc vang lên, câu hỏi của chị đại biểu sắp làm A Kiệt tự kỷ luôn rồi.
Vừa về đến chỗ ngồi, A Kiệt nhìn Thẩm Nguyên vẫn tinh thần mười phần, không nhịn được hỏi: "Nguyên, mày buổi trưa không ngủ, mày không buồn ngủ à?"
"Không buồn ngủ."
Thẩm Nguyên vẻ mặt đương nhiên nói: "18 tuổi chính là tuổi xông pha! Có cái gì mà buồn ngủ!"
A Kiệt nhìn Thẩm Nguyên một lúc, lại nhìn tiết học lát nữa.
Tiết Vật Lý, rất tốt, đi ngủ.
Nhìn thấy thời khóa biểu, A Kiệt ngã đầu liền ngủ.
Nhìn A Kiệt ngã đầu liền ngủ, trên mặt Thẩm Nguyên lộ ra một nụ cười tà ác.
Chỉ thấy Thẩm Nguyên lặng lẽ ghé vào tai A Kiệt, nhẹ giọng nói: "Vậy tao bắt đầu học đây."
Nói xong, Thẩm Nguyên lấy bài tập Hóa học ra.
Nghe tiếng giải đề sột soạt kia, A Kiệt vẻ mặt đầy u oán mở mắt.
"Tên ngốc Thẩm Nguyên, chúc mày thi liên trường phát huy thất thường."
"Thất thường tổng điểm cũng cao hơn mày."
"Đệt!"
A Kiệt lập tức cảm thấy tỉnh cả ngủ: "Ông đây phải cho mày xem thực lực của Thánh Tự Nhiên!"
Nhìn A Kiệt một lần nữa hừng hực ý chí chiến đấu, khóe miệng Thẩm Nguyên nhếch lên.
Một người học tập, đâu có vui bằng việc lôi kéo đứa bạn cùng bàn đang buồn ngủ cùng nhau học tập chứ? ...
"Nguyên, tao cháy hết mình rồi."
Đến tiết tự học buổi tối thứ hai, A Kiệt thật sự là buồn ngủ không chịu nổi.
Thẩm Nguyên cũng không còn bắt A Kiệt cùng học nữa: "Ngủ đi ngủ đi, tỉnh ngủ là tan học."
Nghe nói như thế, A Kiệt an tường đi ngủ.
Một giấc ngủ thẳng đến khi tự học buổi tối kết thúc.
Theo tiếng chuông tan học vang lên, A Kiệt cũng mỹ mãn vươn cái vai mệt mỏi.
"Về nhà ngủ tiếp."
Vừa dứt lời, A Kiệt liền nghe thấy giọng Thẩm Nguyên vang lên bên tai.
"Nhanh lên, bố mày sắp đi ra ngoài rồi."
"Hắc! Mày cái thằng này!"
A Kiệt vừa muốn nói gì, chỉ thấy ánh mắt Thẩm Nguyên ra hiệu về phía Trác Bội Bội bên cạnh.
A Kiệt lập tức ngậm miệng.
Nhưng A Kiệt miệng mặc dù ngậm lại, nhưng Thẩm Nguyên rõ ràng nhìn thấy cậu ta còn đang chửi thầm.
"Mày còn chửi?"
"Tao chửi chỗ nào!"
Thẩm Nguyên chỉ tay kiểu Husky chỉ người: "Ánh mắt mày đang chửi tao! Thôi bỏ đi, không thèm nói chuyện với loại người cửa sổ tâm hồn tràn đầy mấy thứ bẩn thỉu như mày, tao đi tìm Lê Bảo của tao đây."
Nói xong, Thẩm Nguyên đặt mông đẩy A Kiệt vào bàn, sau đó nghênh ngang đi ra ngoài.
Tức đến mức A Kiệt ngồi ở chỗ chửi đổng.
"Bảo, bà muốn tặng quà cho mẹ tôi thì tôi thấy không cần đâu."
Trên đường về nhà, nghe Thẩm Nguyên nói, Lê Tri ném một ánh mắt nghi hoặc: "Sao thế?"
"Mẹ tôi ngày mai đi chơi rồi, cuối tuần sau mới về."
"Hả?" Lê Tri sững sờ, cuối cùng vẫn chấp nhận hiện thực này.
"Vậy đợi dì về rồi tặng vậy."
"Ô —— không hổ là Lê Bảo của tôi, thật dịu dàng, tôi khóc chết mất."
Vừa dứt lời, trong miệng Thẩm Nguyên liền truyền đến một tiếng kêu đau.
Lê Tri không lưu tình chút nào đá vào bắp chân hắn một cái.
Thiếu nữ xinh đẹp hung tợn cảnh cáo: "Còn tái phạm, lát nữa đừng có mơ!"
Lát nữa đừng mơ cái gì, Thẩm Nguyên tự nhiên là biết.
Vì lát nữa có thể nắm tay Lê Bảo, Thẩm Nguyên lập tức an phận, suốt quãng đường tiếp theo đều thành thật.
Nhìn bộ dạng thành thật của Thẩm Nguyên, khóe môi Lê Tri cong lên, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý.
Nhóc con, còn không nắm thóp được ông à! ...
Đợi hai người đi vào khu chung cư, tay Thẩm Nguyên tự nhiên quấn lấy bàn tay Lê Tri.
Khi lòng bàn tay ấm áp dán vào nhau, đầu ngón tay liền rất quen thuộc tìm được khoảng cách giữa các ngón tay đối phương, mang theo lực đạo nhu hòa không cho từ chối, vững vàng đan xen nắm chặt.
Đầu ngón tay Lê Tri không từ chối, ngược lại nhẹ nhàng vuốt ve đốt ngón tay Thẩm Nguyên.
Tay hai người nắm chặt trong im lặng dưới ánh đèn mờ ảo, phảng phất tất cả sự thân mật bị che giấu ban ngày, đều được giải phóng và khẳng định trên con đường về nhà này, trong sự quấn quýt không lời này.
Dạo bước trong khu chung cư, Thẩm Nguyên mở miệng nói: "Hôm nay phải về sớm một chút."
"Hả?"
Nghe ra sự nghi hoặc trong miệng Lê Tri, Thẩm Nguyên vội vàng giải thích: "Mẹ tôi cũng không nói máy bay mấy giờ, tôi sợ bà ấy vội tối nay ngủ sớm thì không bắt được người."
Lê Tri gật đầu: "Ừ, vậy thì về sớm chút."
Thẩm Nguyên nghe Lê Tri đồng ý thì thở phào một cái, bờ vai căng cứng cũng thả lỏng, như trút được gánh nặng trong lòng.
Hai người cứ thế tiếp tục nắm tay, giẫm lên những vệt sáng vụn vặt dưới đèn đường, không nhanh không chậm đi đến dưới tòa nhà.
Đợi khi ra khỏi thang máy, hai tay lại ăn ý tách ra.
Trước khi chia tay, Lê Tri đứng ở cửa, quay đầu nói khẽ với Thẩm Nguyên: "Đúng rồi, giúp tôi nói với dì một tiếng, quà tôi mua vẫn chưa tới, qua mấy ngày nữa sẽ bù, nhưng chúc mừng sinh nhật trước nhé."
"Vậy sao bà không tự mình đến?"
Lê Tri nhăn cái mũi nhỏ: "Đến nhà ông là không nhịn được sờ mèo, hơn nữa cũng chỉ có vài phút để sờ, vẫn là đợi Chủ nhật đi. Chủ nhật nghỉ đến sờ."
"Lại nói, không mang quà gì cả, vẫn có chút không hay."
"Được thôi, vậy theo ý bà. Lát nữa nói chuyện sau."
Lê Tri gật đầu nhẹ, lập tức mở cửa về nhà.
Thẩm Nguyên vừa vào cửa, dưới ánh đèn sáng choang của phòng khách, bà Trương Vũ Yến đang khom người, bận rộn với chiếc vali mở toang.
Gấp quần áo và đồ dùng du lịch vào trong, bên cạnh còn đặt mấy cái chai lọ nhỏ xinh.
"Mẹ, còn đang thu dọn à? Ngày mai máy bay mấy giờ thế?" Thẩm Nguyên vừa quan sát mẹ vừa hỏi.
Trương Vũ Yến không ngẩng đầu, giọng điệu mang chút nhẹ nhàng lại có chút giục giã: "Bận lắm. Haizz, thằng nhóc về đúng lúc lắm, giúp mẹ xem mang bộ quần áo nào thì đẹp."