Dứt lời, Lê Tri co lại đôi chân dài nãy giờ vẫn duỗi thẳng trước mặt Thẩm Nguyên.
Cử động này giúp Lê Tri phát hiện ra lần này mình không hề bị tê chân.
Nàng dùng cánh tay chống đỡ, từ trong ghế dựa hơi ngồi thẳng dậy, động tác cơ thể tạo ra tiếng ma sát nhỏ với chiếc chăn điều hòa.
Thẩm Nguyên nhìn nàng xốc tấm chăn mỏng trên người lên, quỳ gối thu hai chân lại, đứng vững trên sàn nhà.
Ánh đèn chiếu lên mi mắt đang rủ xuống của nàng, hắt ra cái bóng nhàn nhạt dưới mắt, tóc mai ngủ rối dán bên gò má ửng đỏ.
“Ngủ có ngon không?”
Thiếu nữ đang cúi đầu chỉnh lý vạt áo hơi nhăn, nghe tiếng thì động tác khựng lại.
Đôi mắt Lê Tri phút chốc ngước lên, tức giận lườm Thẩm Nguyên một cái: “Biết rồi còn hỏi.”
Âm cuối nhẹ nhàng gấp gáp bị nghiền nát trong tiếng tim đập đột nhiên tăng nhanh, Lê Tri nhanh chóng quay đi che giấu vành tai đang nóng lên, mang dép lê lạch cạch lạch cạch giẫm trên sàn nhà.
“Tôi đi nói với tụi nó một tiếng.”
Lê Tri đi vào thư phòng của Thẩm Nguyên, ánh mắt rơi vào hai bé mèo con đang yên tĩnh nằm sấp trong lồng.
“Ba Giờ, Nhốn Nháo, mẹ phải về rồi, sáng mai mẹ lại tới thăm các con nhé.”
Nghe được giọng Lê Tri, Ba Giờ ngẩng đầu lên nhìn nàng một cái.
Lê Tri lặng lẽ liếc nhìn vị trí của Thẩm Nguyên, sau đó lập tức hạ thấp giọng diễn giải trước mặt Ba Giờ: “Buổi tối phải ngoan nhé, không được làm ồn đến ba nghỉ ngơi, hôm nay ba rất mệt đấy.”
Vừa dứt lời, Ba Giờ liền cúi đầu xuống nghỉ ngơi tiếp.
“Ừm, nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Thiếu nữ tựa hồ vô cùng hài lòng với dáng vẻ này, lập tức hai tay chống đầu gối đứng dậy.
Quay người đi ra khỏi thư phòng, Lê Tri liếc mắt liền thấy được Thẩm Nguyên vẫn đang ngồi ở mép giường.
Ánh đèn rơi vào sống lưng thẳng tắp của hắn, đường nét sườn mặt dưới ánh sáng và bóng tối lộ ra phá lệ rõ ràng.
Nhìn thấy Lê Tri từ thư phòng đi ra, Thẩm Nguyên vô thức ngẩng đầu nhìn về phía nàng.
Một khắc sau, giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang lên.
“Ủa? Thầy Thẩm vẫn còn kiên trì ở cương vị à?”
Thẩm Nguyên nghe vậy, cười khẽ gật đầu, động tác mang theo vài phần lười biếng ung dung.
Hai tay hắn thong thả đặt trên đầu gối, đáy mắt hiện lên một tia trêu tức, chậm rãi đáp: “Đây là đang chờ khách quý cho tiền boa sao? Nếu Lê Thiếu hài lòng với dịch vụ đêm nay, nhớ cho thầy Thẩm một cái đánh giá năm sao nhé.”
Lê Tri bị hắn làm cho nghẹn lời, gương mặt trong nháy mắt dâng lên sắc đỏ mỏng, xấu hổ dậm chân: “Phi! Thủ pháp gà mờ mà còn đòi khen ngợi? Bổn thiếu gia không khiếu nại ông bóp đau tôi là ông nên thắp nhang cầu nguyện rồi đấy!”
Ý cười của Thẩm Nguyên càng sâu, cố ý kéo dài giọng gật đầu: “Được, được, vậy ngày mai sẽ cải tiến, cam đoan để ngài thoải mái đến mức không nói ra được lời chê bai nào.”
Mũi chân thiếu nữ vô thức ấn nhẹ xuống sàn nhà, dép lê phát ra tiếng “lạch cạch” nhỏ xíu.
“Hả? Còn muốn ngày mai? Ông đi mà nằm mơ đi! Không có cửa đâu!”
Nói xong, Lê Tri bĩu môi, quay người làm bộ muốn đi ra ngoài phòng.
“Được rồi, thầy Thẩm, ông nên tan làm rồi.”
Giọng thiếu nữ mang theo sự nhẹ nhàng, nhưng cũng cất giấu một tia lưu luyến khó phát hiện, thân thể nàng hơi nghiêng về phía cửa.
“Cặp sách cứ để ở chỗ ông đi, bổn thiếu gia hôm nay về trước đây.”
Thẩm Nguyên gật gật đầu, lập tức đứng dậy: “Tôi tiễn bà.”
“Ừm, đúng rồi, lát nữa nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Biết rồi.”
Dứt lời, Thẩm Nguyên phát hiện bóng dáng mảnh khảnh ở cửa đột nhiên dừng lại.
“Sao thế? Có gì quên à?” Thẩm Nguyên theo bản năng hỏi.
Mũi chân Lê Tri dán dép lê xoay vào trong, mặt hướng về phía Thẩm Nguyên trong phòng.
Giữa lông mày thiếu nữ còn vương lại chút lười biếng lúc mới tỉnh ngủ, mà lúc này thì nhiều thêm một tia giảo hoạt.
Nàng hơi nghiêng đầu, đường cong bên cổ trong bóng tối kéo dài đến xương quai xanh nhỏ nhắn, ánh mắt thẳng tắp lọt vào đáy mắt Thẩm Nguyên.
Không khí phảng phất ngưng trệ tại khoảnh khắc này, chỉ còn lại sự giao thoa im lặng giữa hai người.
Ánh sáng mang theo hơi nước nơi đáy mắt Lê Tri, giống như dòng chảy ngầm dưới hồ sâu bị khuấy động nhẹ nhàng, thẳng tắp thăm dò vào sâu trong lồng ngực hắn.
Thẩm Nguyên chỉ cảm thấy nhịp tim bỗng nhiên hẫng một nhịp.
Hắn giờ phút này hoàn toàn không biết Lê Tri muốn làm gì.
Ngắn ngủi vài giây đối mặt, cánh môi Lê Tri mấp máy, lập tức “phụt” một tiếng cười khẽ phá vỡ sự yên tĩnh.
Giọng thiếu nữ mang theo âm cuối trêu tức vút lên, giống như cái móc nhỏ câu người: “Đúng vậy nha, thầy Thẩm. Bổn thiếu, hình như quên mất một việc đâu...”
Nàng cố ý dừng lại, dưới chân không nhanh không chậm bước về phía trước một bước nhỏ, đế giày ma sát qua sàn nhà phát ra tiếng vang nhỏ.
Ánh sáng nhảy nhót giữa những sợi tóc của thiếu nữ, ý cười ranh mãnh kia càng sâu hơn.
Lê Tri đứng lại trước mặt Thẩm Nguyên, đỏ ửng vốn đã hơi phai nhạt trên mặt trong nháy mắt tựa như pháo hoa một lần nữa bùng lên.
“Tôi hình như quên cho tiền boa đâu ~”
Dứt lời, tay thiếu nữ đã giơ lên.
Đầu ngón tay mang theo sự nhẹ nhàng thăm dò, đầu tiên là chạm đến lớp vải áo bên trong cánh tay Thẩm Nguyên, lập tức nhẹ nhàng trượt đi, toàn bộ cánh tay liền vòng qua.
Một cái ôm mềm mại lại ngắn ngủi bao lấy Thẩm Nguyên, trán nàng tựa vào hõm vai hắn, giọng nói rầu rĩ vang lên giữa lớp vải áo trùng điệp của hai người, mang theo sự trêu chọc chưa tan cùng một tia ngoan ngoãn hiếm thấy.
“Hôm nay vất vả rồi.”
Thẩm Nguyên hoàn toàn cứng đờ.
Sự mềm mại đột ngột xuất hiện đụng vào trong ngực, mang theo hương thơm ấm áp đặc hữu trên người thiếu nữ, khiến cả người hắn đều chết trân tại chỗ.
Nhiệt độ cùng xúc cảm truyền đến trong khuỷu tay là chân thật như vậy, nhưng lại vượt qua dự kiến, khiến trong đầu Thẩm Nguyên phảng phất gặp phải một trận tuyết lở ngắn ngủi.
—— Trong nháy mắt trống rỗng.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng tóc mai của Lê Tri cọ qua cổ mang tới cảm giác ngứa ngáy rất nhỏ, cùng sự va chạm chân thực ấm áp khi trán nàng tựa vào hõm vai.
Mỗi một cảm giác nhỏ bé đều bị phóng đại vô hạn trong nháy mắt.
Nhịp tim tựa hồ dừng lại một tích tắc, lập tức lấy lực lượng càng hung mãnh va vào lồng ngực hắn, mãnh liệt đến mức như muốn phá ngực mà ra.
Yết hầu giống như bị thứ gì vô hình bóp chặt, không phát ra được thanh âm nào, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại, máu toàn thân đều xông lên mặt và tai, thiêu đốt đến một mảng nóng hổi.
Cánh tay cứng ngắc đến mức quên mất cách cử động, ngơ ngác treo hai bên người, căn bản không biết nên làm thế nào.
Hắn chỉ cảm thấy cái ôm giờ khắc này giống như một cơn gió nhu hòa nhưng không thể kháng cự, quét sạch tất cả giác quan của hắn, ngay cả tư duy đều bị thổi tan triệt để.
Cái vuốt ve an ủi ngắn ngủi này chỉ dừng lại một lát.
Còn chưa đợi thần trí bị đông cứng của Thẩm Nguyên hoàn toàn tan ra, thân thể mềm mại kia liền rời khỏi ngực hắn.
Lê Tri lùi về sau một bước nhỏ, trên mặt vẫn còn vương vấn đỏ ửng chưa tan hết, nhưng trong đôi mắt hạnh kia đã hoàn toàn là ý cười linh động giảo hoạt, thậm chí có mấy phần đắc ý sau khi trò đùa quái đản thành công.
Nàng tựa hồ rất hài lòng khi nhìn thấy bộ dáng ngây ra như phỗng này của Thẩm Nguyên.
“Được rồi!” Giọng Lê Tri vẫn thanh thúy như cũ, mang theo ý cười cùng một chút xíu gấp gáp khó phát hiện, tựa hồ là để che giấu dũng khí của mình trong khoảnh khắc đó.
“Tiền boa đã thanh toán, không ai nợ ai! Bổn thiếu về trước đây!”
Lời còn chưa dứt, nàng đã lưu loát xoay người, “lạch cạch lạch cạch” mang dép lê bước nhanh ra cửa.
Giờ khắc này Thẩm Nguyên rốt cục tìm lại được hô hấp, gấp gáp hít vào một hơi.
“Này ——” Thẩm Nguyên mở miệng, thanh âm không cao, lại rõ ràng lượn lờ tại huyền quan gian phòng.