Virtus's Reader
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Chương 297: CHƯƠNG 193: ĐỀU TẠI KỲ KINH NGUYỆT (1)

Cánh tay Thẩm Nguyên chăm chú vòng quanh vai Lê Tri.

Đem nàng hoàn toàn bảo hộ dưới sự bao phủ của ô và thân thể, ngăn cách gió lạnh cùng nước mưa vẩy ra bên người.

Hắn vô thức nín thở, duy trì tư thế cực kỳ thân mật này không lập tức buông ra.

Mãi cho đến một hai giây ngắn ngủi lại phảng phất vô cùng dài kia trôi qua.

Thẩm Nguyên mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, như bị bỏng mà cấp tốc tháo lực, cánh tay hơi cứng đờ buông ra, nhưng tay vẫn vô thức hư huyền tại sau lưng nàng.

Lê Tri cảm giác được lực lượng trên vai tháo xuống, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn về phía Thẩm Nguyên.

Nhìn ánh mắt thiếu nữ trong ngực, Thẩm Nguyên lập tức ngượng ngùng rút tay về sờ lên gáy, khóe miệng kéo ra nụ cười gượng gạo mang chút ngốc nghếch: “A ha ha... Cái này, cái vũng nước này rất sâu mà, bà nhìn bọt nước bắn rất cao...”

Giọng Thẩm Nguyên càng nói càng hư, cuối cùng chỉ còn tiếng hạt mưa lốp bốp trên đỉnh ô bổ khuyết khe hở giữa hai người.

Một giây sau, Lê Tri hung hăng trừng Thẩm Nguyên một chút, trong mũi trùng điệp hừ ra một tiếng.

Thiếu nữ sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, cố gắng tạo nên bộ dáng tức giận, thấp giọng quát lớn: “Sắc lang!”

Vừa dứt lời, Lê Tri liền nhìn thấy Thẩm Nguyên không chỉ không thu hồi ánh mắt, ngược lại có chút ngơ ngẩn nhìn chằm chằm nàng.

Trong cặp mắt kia chiếu rọi vầng sáng vàng nhạt của đèn đường cùng bóng dáng có chút tức giận của nàng.

Giữa hai người dựa rất gần, ranh giới vừa rồi bị nước mưa làm mờ giờ khắc này trong sự đối mặt im lặng trở nên dị thường rõ ràng.

Hơi nóng trên người hắn còn chưa tan đi, trong không gian thu hẹp dưới ô, xúc cảm được hắn vòng vai bảo hộ trong ngực phảng phất tái hiện.

Nhịp tim Lê Tri hẫng một nhịp.

Thiếu nữ cấp tốc dời ánh mắt, mang theo một tia xấu hổ, đưa tay dùng nắm đấm nhẹ nhàng đấm vào ngực Thẩm Nguyên một cái, giống như muốn đuổi đi sự mập mờ làm lòng người hoảng hốt này.

“Còn đứng đấy làm gì!”

Nàng đè thấp giọng thúc giục, mang theo sự hờn dỗi mà chính mình cũng không nhận ra: “Đi mau đi mau lên! Còn lề mề nữa, nếu như bị đám Hội Shipper kia chụp được thì làm sao bây giờ!”

Cú đấm nhẹ bất thình lình cùng nội dung trong lời nói khiến Thẩm Nguyên trong nháy mắt hoàn hồn.

Hắn bị đánh cho giật mình một cái, lại chỉ cảm thấy tim bị lực đạo nho nhỏ kia đâm đến một trận ngứa ngáy, liên tục gật đầu: “A! Đúng! Đúng! Đi! Lập tức đi!”

Thẩm Nguyên cố gắng khôi phục nụ cười có chút ngốc lại mang điểm khí chất thiếu niên vừa rồi, thuận theo lời nàng nửa đùa nửa thật nói: “Vậy hộ tống nữ minh tinh đại nhân của chúng ta an toàn về nhà nào!”

Lê Tri lườm Thẩm Nguyên một cái: “Ông chỉ được cái mồm mép! Đi thôi!”

Thẩm Nguyên thấy Lê Tri mặc dù ngoài miệng quở trách, nhưng bước chân lại chưa dịch chuyển khỏi nửa bước, trong lòng hơi động một chút.

Thừa dịp tiếng hạt mưa hơi dừng, Thẩm Nguyên thăm dò tính tiếp tục đưa cánh tay đặt lên vai Lê Tri.

Động tác tự nhiên hơn trước đó chút, nhưng cũng mang chút do dự, tựa như đang xác nhận nàng có ngầm đồng ý hay không.

Trong không gian thu hẹp dưới ô, Lê Tri tựa hồ không phát giác sự do dự của hắn, chỉ là thân thể quay lại song song với Thẩm Nguyên, sau đó hơi nghiêng người dựa vào, tự nhiên rúc vào trong khuỷu tay hắn.

Sự xấu hổ còn sót lại trên mặt thiếu nữ bị một tia giảo hoạt thay thế, khóe môi câu lên nụ cười như có như không: “Tâm tư cũng nhiều phết nhỉ Thẩm Đồng Học.”

Hô hấp Thẩm Nguyên đình trệ, không dám nói gì.

Ngay khi hắn chuẩn bị thu cánh tay về, Lê Tri lại hừ nhẹ một tiếng, nghiêng đầu dựa chặt hơn chút, phảng phất đang dùng động tác đáp lại sự thăm dò của hắn.

Giọng thiếu nữ thả lại nhẹ vừa mềm, giống lông vũ lướt qua: “Thôi bỏ đi, lần này coi như là tiền boa bung dù. Đi nhanh chút đi, ông cũng đừng để bị ướt quá.”

Lời Lê Tri khiến trong lòng Thẩm Nguyên ấm áp, ý cười nơi khóe miệng rốt cuộc giấu không được, như đứa trẻ được cho kẹo.

Thẩm Nguyên lặng lẽ nghiêng cán ô sâu hơn, hơn nửa mặt ô kín kẽ che chắn trên đỉnh đầu Lê Tri.

Nước mưa rơi xuống nơi mặt ô không chạm tới, rơi đập lên cánh tay trần lộ ra bên ngoài của Thẩm Nguyên, làm ướt đẫm quần áo vốn đã ướt càng thêm triệt để.

Thẩm Nguyên đối với chuyện này hoàn toàn không hay biết, chỉ lo cúi đầu nhìn lọn tóc được đèn đường nhuộm đến nhu hòa của nàng.

Mùi thơm trên người thiếu nữ dưới khoảng cách tiếp xúc gần như vậy phá lệ rõ ràng.

Lê Tri dựa vào người Thẩm Nguyên, bước chân nhẹ nhàng đi về phía trước, dưới ô chỉ còn lại nhiệt độ cơ thể hơi nóng của hai người cùng sự ăn ý càng thêm đậm đặc trong tiếng mưa rơi.

Rất nhanh, Thẩm Nguyên cùng Lê Tri liền đi tới trong tiểu khu.

Hai người rúc vào dưới ô, giẫm lên con đường nhỏ ướt nhẹp của tiểu khu tiếp tục tiến lên.

Nước mưa gõ ra tiết tấu đơn điệu mà dầy đặc trên mặt ô, làm nổi bật lên tấc đất vuông vức dưới ô càng thêm ấm áp yên tĩnh.

Xuyên qua đường cái tiểu khu, vượt qua mấy tòa nhà, rốt cục đã tới dưới tòa nhà đơn nguyên.

Dưới mái hiên ngăn cách mưa gió.

Thẩm Nguyên thoáng thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận từng li từng tí rút cánh tay đang vòng qua vai Lê Tri về, đứng vững sau đó lưu loát lắc lắc giọt nước trên mặt ô, “cạch” một tiếng thu gọn nan ô ướt nhẹp lại.

Trong lúc cử động, ống tay áo bị căng ra, mảng vải màu đậm lớn do bị nước mưa thẩm thấu triệt để kia không chỗ che giấu.

Ánh mắt Lê Tri vừa lúc quét qua cánh tay thu ô của Thẩm Nguyên.

Ống tay áo thấm đầy nước mưa kia, màu sắc vô cùng chói mắt.

“Ông...”

Sự ấm áp và đắc ý nho nhỏ dưới ô vừa rồi trong nháy mắt bị một loại cảm giác lo lắng thay thế.

Giọng thiếu nữ thốt ra mang theo sự vội vàng cùng đau lòng mà chính nàng cũng không ngờ tới, vô thức liền tiến lên một bước.

Ngón tay mảnh khảnh trực tiếp nắm lấy ống tay áo lạnh buốt ướt đẫm kia, cảm giác băng lãnh ẩm ướt truyền đến đầu ngón tay khiến đôi lông mày thanh tú của nàng lập tức nhíu lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!