Tiếng chuông kết thúc giờ tự học buổi tối vang lên, sự ồn ào náo động của tòa nhà thí nghiệm trong nháy mắt đạt đến đỉnh phong, lại rất nhanh pha loãng trên con đường nhỏ thông hướng cổng trường.
Thẩm Nguyên cùng Lê Tri thu dọn xong đồ đạc, sóng vai đi trên con đường xi măng được đèn đường chiếu rọi đến sáng tối giao thoa.
Hai người không mang cặp sách, một chút tài liệu ôn tập cũng không cầm.
Ngày mai kiểm tra, hôm nay nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt.
Không khí ban đêm mùa thu mang theo ý lạnh, hít vào trong phổi làm cho người ta phá lệ thanh tỉnh.
Ánh đèn cửa hàng hai bên đường phố hoặc sáng hoặc tối, kéo dài rồi lại rút ngắn cái bóng của hai người.
Trên đường vẫn như cũ là khí tức bữa ăn khuya quen thuộc, nhưng hai người đều không đi mua.
Trước khi thi, vẫn là thành thành thật thật ăn đồ ăn trong nhà, hoặc là nhà ăn trường học thì tốt hơn.
Vạn nhất ăn đau bụng, thật là không biết đi đâu mà kêu.
Thẩm Nguyên đá văng một viên đá cuội nhỏ trên đường, nhìn như tùy ý mở miệng phá vỡ sự trầm mặc này: “A Kiệt hôm nay tự học buổi tối nói với tôi muốn thi xong đi Tây Hồ dạo chơi đấy.”
Thẩm Nguyên quay đầu, liếc qua sườn mặt có đường nét rõ ràng của Lê Tri dưới ánh đèn đường.
Lê Tri bước chân không ngừng, trong mũi phát ra một tiếng hừ nhẹ: “Ông muốn đi thì tìm cậu ta cùng đi đi.”
Thẩm Nguyên hắng giọng một cái, con mắt đảo một vòng, đổi phương hướng tiếp tục: “Nói đến thì, lần này liên thi nghỉ dài tại sao lại lâu hơn nhỉ?”
“Không biết, trường học an bài thế nào, tôi làm sao biết?” Lê Tri nhàn nhạt lên tiếng.
Ngắn ngủi trầm mặc sau, Thẩm Nguyên lần nữa ý đồ mở ra chủ đề, ngữ khí so trước đó càng cẩn thận từng li từng tí chút, mang theo ý vị thăm dò rõ ràng: “Cái kia... Lê Bảo...”
Lê Tri lườm Thẩm Nguyên một chút, hừ nhẹ một tiếng.
Thiếu nữ bước chân có chút dừng lại, đứng vững dưới ánh đèn đường mờ vàng, quay đầu, đôi mắt lộ ra phá lệ trong trẻo trong màn đêm kia thẳng tắp nhìn về phía Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên bị nàng nhìn đến giật mình trong lòng, vô thức tránh đi tầm mắt của nàng, giống như làm việc riêng trong giờ học bị giáo viên bắt được vậy.
Ánh đèn đường phác họa ra đường nét khuôn mặt Lê Tri, khóe miệng nàng tựa hồ treo một tia độ cong hiểu rõ tại tâm.
“Thẩm Nguyên.”
“Hả?”
“Thu hồi chút tâm tư nhỏ kia của ông đi, hảo hảo thi cho tốt vào.”
Bị vạch trần thẳng thừng như vậy, Thẩm Nguyên trong nháy mắt có chút không biết làm sao.
Nhưng Thẩm Nguyên vẫn chưa từ bỏ ý định, cứng cổ lầm bầm: “Liền hỏi một chút mà... Hỏi sớm một chút không được sao? Thi xong hỏi lại cũng không kịp...”
“Không kịp?” Lê Tri khẽ hừ một tiếng, “cần ông tới được cùng à? Ai nói tôi đáp ứng sắp đi ra ngoài?”
“Cái kia... Cái kia...” Thẩm Nguyên nhất thời nghẹn lời.
“Cái gì mà cái kia! Đều hỏi mấy lần rồi?”
Lê Tri một lần nữa sải bước, thanh âm khôi phục bình thản: “Độ khó kiểm tra khẳng định cao hơn lần thi tháng trước, ông cân nhắc một chút mình thi được mấy điểm, nhìn lại một chút có thể hay không nhắc tới cái gốc rạ này a.”
“...”
Thẩm Nguyên lần nữa bị uy hiếp trúng hồng tâm.
Thành tích, vĩnh viễn là thanh kiếm Damocles treo trên rất nhiều hiệp nghị ngầm giữa hắn và Lê Tri.
Thẩm Nguyên liếc nhìn nhiệm vụ của mình, thở dài một hơi.
Anh Hệ thống, nhiệm vụ lần này của anh, xem ra cần phải gác lại một chút rồi.
Lâu như vậy không có động tĩnh, vừa có động tĩnh liền chơi một cái nhiệm vụ khó giải quyết như thế...
Tốt, hiện tại biến thành tự mình làm nhiệm vụ khó khăn.
Chắc hẳn tại đoạn thời gian 35 tuổi đó, tự mình làm nhiệm vụ này vẫn là rất đơn giản a.
Thật hâm mộ a.
Thẩm Nguyên liếc nhìn bóng lưng Lê Tri, sau đó liền nghe thấy giọng mỹ thiếu nữ từ phía trước truyền đến.
“Làm gì thế còn đứng đực ra đấy, ông có phải đang nghĩ đến việc chọc tức tôi trước khi thi để tôi phát huy thất thường không hả?”
“Không dám không dám.”
Thẩm Nguyên lắc đầu liên tục, lập tức bước nhanh đuổi theo Lê Tri: “Tôi cam đoan với bà! Hai ngày kiểm tra tiếp theo, tôi tuyệt đối tâm vô bàng vụ, toàn lực ứng phó! Tôi nửa câu chuyện đi ra ngoài chơi đều không nhắc tới.”
“Cam đoan với tôi có tác dụng gì? Ông học tập là vì tôi học sao?”
Nghe Lê Tri phun ra câu kinh điển, Thẩm Nguyên vui vẻ: “Không phải sao?”
Lê Tri hít sâu một hơi, đang định mở miệng mắng, liền nghe Thẩm Nguyên mở miệng nói.
“Này, bà bây giờ mắng tôi có phải hay không liền muốn để cho tôi tâm tình không tốt, kiểm tra phát huy thất thường?”
Nghe Thẩm Nguyên phun ra một câu mình từng nói, Lê Tri lúc này hít sâu một hơi.
Thiếu nữ lạnh lùng ngước mắt, trong con ngươi trong trẻo dưới ánh đèn đường hiện lên một tia ánh sáng châm chọc, khóe miệng nhỏ không thể thấy câu lên một độ cong trào phúng.
“A, trí thông minh cũng cao phết nhỉ, nhanh như vậy liền biết học người ta nói chuyện rồi?”
Biểu cảm trên mặt Thẩm Nguyên cứng đờ, đang định giải thích, chỉ thấy nắm tay nhỏ của Lê Tri liền rơi vào ngực mình, vang lên một trận kêu rên.
Nói như thế nào đây, vẫn rất không thương.
“Con mẹ nó ông vẫn là trực tiếp đánh cho hả giận.”
Lê Tri trừng Thẩm Nguyên một chút: “Thi đại học xong tôi nhất định phải đi kiểm tra sức khoẻ một lần, nếu là có u tuyến giáp, người đầu tiên tôi giết là ông!”
“Cái này không cần chờ thi đại học, giống như mình liền có thể kiểm tra. Tôi tra một chút...” Nói xong, Thẩm Nguyên lấy điện thoại ra.
“Cút!”
Thẩm Nguyên cười hì hì: “Đùa chút thôi, thư giãn bầu không khí tí.”
“Tôi bắt đầu hoài nghi nếp nhăn não của ông là tự mình khắc lên đấy.”
“Đừng hoài nghi, gen nó khắc vào rồi.”
Lê Tri mím môi: “Vậy thì thật là, không khéo tay cho lắm đâu.”
Nói xong, Lê Tri đột nhiên tự mình không kềm được cười ra tiếng.
Thẩm Nguyên nhìn điểm cười khó hiểu này của Lê Tri, cũng không nhịn được nở nụ cười.
Cười qua hai tiếng sau, Thẩm Nguyên đón ánh mắt Lê Tri, ánh mắt chăm chú nói: “Tôi sẽ nghiêm túc chuẩn bị liên thi, thi xong, bà lại xem có muốn nể mặt, dành ra nửa ngày một ngày đi ra ngoài chơi một chút không?”
Lê Tri nhìn bộ dạng hiếm khi nghiêm túc chắc chắn như thế của hắn, bị sự cam đoan trịnh trọng đột nhiên này làm cho trầm mặc một lát.
Tầm mắt nàng cụp xuống, lông mi thật dài hắt bóng xuống dưới mắt.
“Tôi không phải đã nói rồi sao? Ông còn làm phiền tôi như vậy, tôi thật không đáp ứng ông đâu.”
Thiếu nữ khẽ hừ một tiếng không thể nghe thấy, lập tức tăng tốc bước chân đi thẳng về phía trước.
Thẩm Nguyên thấy thế, nhanh chóng cất bước đuổi theo, sau đó bắt lấy tay nàng.
Lê Tri sững sờ, đang định giãy dụa, mới phát hiện đã sắp đến đường cái đối diện tiểu khu rồi.
“Quên đi thôi, cũng liền vài chục bước đường khoảng cách thôi.” Thiếu nữ nghĩ thầm.
Thấy Lê Tri không có phản ứng cự tuyệt, trên mặt Thẩm Nguyên lộ ra một tia ý cười vi diệu.
“Sớm tối từ tan học ra phòng học liền bắt đầu nắm tay, sớm muộn có một ngày, trong trường học quang minh chính đại nắm tay.”
Ân... Cái này thôi bỏ đi.