Tan học tự học buổi tối, Thẩm Nguyên trơ mắt nhìn Lê Tri nhét năm quyển sách vào trong cặp của mình.
Sau đó liền thu hút ánh mắt kinh ngạc của nữ sinh ngồi cùng bàn.
"Lê Tri, cậu tan học còn xem nhiều sách như vậy à?"
Lê Tri gật đầu: "Ừ, nửa tiếng một quyển, ngủ trước 12 giờ là được."
"Vậy cậu mỗi ngày dậy sớm như thế, không mệt sao?"
Lê Tri lắc đầu: "Trẻ mà, chịu được. Khổ trước sướng sau thôi."
Thẩm Nguyên đứng ở hàng sau nghe cuộc đối thoại giữa hai người, rất muốn nói một câu Lê Tri thực ra là lừa cậu đấy, cô ấy về nhà căn bản không đọc sách đâu.
Bất quá Thẩm Nguyên cảm thấy cho dù mình nói ra cũng sẽ không có ai tin.
Bạn tin trần học bá 600 điểm không học tập, hay là tin học bá nói mình muốn học tập?
Sau khi đổi cặp sách, hai người đi ra ngoài trường.
Đợi đến khi đi ra đường lớn, Thẩm Nguyên liền hỏi.
"Bà cầm nhiều sách về như vậy, thật sự đều xem hết à?"
Lê Tri liếc Thẩm Nguyên một cái, không che giấu: "Không có, chỉ đơn thuần là tạo áp lực thôi. Dù sao cũng là ông đeo mà."
Thẩm Nguyên tê người.
"Hóa ra tôi cũng là một vòng trong play của bà sao, Lê Thiếu."
"Vậy bây giờ ông biết rồi thì cảm giác thế nào?"
"Tôi cảm giác nhẹ nhõm hơn nhiều."
Dù sao mình hiện tại biết Lê Tri cầm nhiều sách về như vậy cũng không phải là thật sự về đọc sách, tự nhiên nhẹ nhõm hơn nhiều.
"Nhưng người khác không biết."
Nghe nói như thế, Thẩm Nguyên sững sờ: "Ý gì?"
Lê Tri quay đầu nhìn Thẩm Nguyên hai lần: "Người trong lớp vẫn cho rằng tôi sau khi về sẽ học tập, cho nên, ông cảm thấy bọn họ sau khi về nhà sẽ học tập không?"
Khóe miệng Thẩm Nguyên giật một cái, bắt đầu thấy đau khổ.
Đây là nhắm vào tôi à.
"Tỷ muội, bà đừng nói nữa, không thở nổi rồi."
Học sinh lớp 15 không biết Lê Tri sau khi về nhà thực ra chưa chắc sẽ học tập, cho nên bọn họ sẽ bị Lê Tri cuốn theo.
Nhưng Thẩm Nguyên thì biết, nhưng trong tình huống như vậy cậu lại không thể không học tập.
Bởi vì một khi cậu không học, cậu liền càng không theo kịp những người còn lại trong lớp.
Rất mâu thuẫn.
"Đúng rồi, lúc tự học buổi tối, chị Thủy gọi ông đi làm gì thế?"
"Cô tôi, cũng chính là mẹ bả, muốn mẹ tôi giới thiệu chàng trai đẹp trai ở đơn vị cho chị ấy xem mắt. Bả không muốn đi."
Dù sao cũng không phải chuyện lớn gì, Thẩm Nguyên liền nói thẳng.
"Ông đồng ý rồi?"
"Không phải chứ?"
Thẩm Nguyên nghĩ đến chuyện này liền giận: "Bà có biết không, bả vậy mà uy hiếp tôi, nói tôi yêu sớm! Sau đó muốn mách mẹ tôi!"
Lê Tri cười: "Ông thỏa hiệp như vậy không phải càng chứng tỏ ông yêu sớm sao? Giống như là bị chủ nhiệm bắt được yêu sớm, lại nói ai làm nấy chịu, đồ ngốc."
Lê Tri vừa nói xong, liền thấy Thẩm Nguyên lặng lẽ nhìn mình.
Thần sắc mang theo một tia bất đắc dĩ.
Thảo, không cười được nữa.
Lê Tri nhìn Thẩm Nguyên, không thể tin nổi chỉ chỉ mình, hỏi dò.
"Tôi?"
Thẩm Nguyên nặng nề gật đầu.
"Tôi với ông yêu sớm?"
Lê Tri phá phòng (tức điên).
"Dương Dĩ Thủy nghĩ cái gì thế? Tôi có thể yêu sớm với chó hoang à? Tôi cho dù yêu sớm, ít nhất cũng phải tìm người thi được 650 điểm chứ!"
Thẩm Nguyên cũng không vui.
"Ê ê ê, bà nói thì nói, đừng có lôi tôi vào chứ! Tôi chỉ là một con chó ven đường thôi, Dương Dĩ Thủy ném tôi một cái thì thôi đi, bà còn xông lên đá tôi?"
"Có vấn đề gì sao? Ông thi được 600 chưa?"
"Thảo!"
Thẩm Nguyên chỉ vào Lê Tri, ngữ khí run rẩy nói: "Bà chờ đấy, chờ tôi thi khảo sát tháng được 620, tôi sẽ cho bà đẹp mặt."
"Cám ơn, tôi đã rất đẹp rồi."
Mỹ thiếu nữ hất tóc dài: "Ông thi 620 để cho tôi đẹp mặt, đối với tôi mà nói đã là hủy dung rồi."
Thẩm Nguyên không chịu nổi, phát động lời đe dọa tử vong.
"Bà còn nói nữa tôi tối nay trèo cửa sổ sang phòng bà cos búp bê cầu nắng đấy."
Lê Tri rụt cổ một cái: "Cái đó thì không cần thiết đâu."
"Hừ!"...
Về đến nhà, Thẩm Nguyên phát hiện bố mình là Thẩm Quốc Hào đang lau nhà, vui vẻ nói.
"U, bố, phạm lỗi gì à?"
Thẩm Quốc Hào dừng động tác lau nhà, nhìn về phía Thẩm Nguyên: "Thi được 620 chưa?"
Thẩm Nguyên cười không nổi nữa.
Đều một giuộc với nhau đúng không!
Cái meme 620 này không qua được đúng không!
Thảo!
"Chờ đấy, đều chờ đấy!"
"Ông đây đi học ngay đây! Chờ con được 620, để những kẻ các người coi thường con phải sáng mắt ra!"
"Sao?" Trương Nữ Sĩ từ phòng bếp thò đầu ra.
Thẩm Nguyên khí thế xìu xuống: "Coi trọng con, coi trọng con là được. Hì hì."
Trương Vũ Yến liếc mắt, sao lại sinh ra đứa con ngốc nghếch thế này.
Nhìn thấy mẹ, Thẩm Nguyên cũng nhớ tới nhiệm vụ của Đại Biểu Tỷ.
Đầu óc xoay chuyển, Thẩm Nguyên trực tiếp mở miệng.
"Mẹ, bác gái có phải muốn cho Dương Dĩ Thủy xem mắt không?"
Trương Vũ Yến gật đầu: "Sao con biết? À, Thủy Thủy nói với con à? Muốn con nói với mẹ, đừng giới thiệu cho nó có phải không?"
Thẩm Nguyên gật đầu.
Trương Vũ Yến liếc mắt: "Con xen vào làm gì, chị con đều 28 rồi."
"Mẹ, thời đại nào rồi. Chị Mao nhà bác cả không phải cũng 35 mới kết hôn sao. Lại nói,"
Thẩm Nguyên khựng lại một chút.
Dương Dĩ Thủy, chị bất nhân, cũng đừng trách em bất nghĩa!
"Dương Dĩ Thủy nói với con chị ấy gần đây thích con gái."
Lời này vừa nói ra, toàn bộ trong nhà bỗng nhiên lâm vào một lát yên tĩnh.
Trương Vũ Yến há to miệng: "Được rồi, mẹ sẽ nói với bác gái con."
"Được rồi."
Thẩm Nguyên gật đầu, trở về phòng.
Thẩm Quốc Hào nhìn về phía vợ: "Em tin cái này á?"
Trương Nữ Sĩ lắc đầu: "Tin cái rắm, Thủy Thủy không muốn xem mắt thì thôi, tôi tội gì phải đi giới thiệu cho người ta chứ? Dạy học đã đủ mệt rồi, về nhà còn phải bận tâm cảm xúc của bạn trai, làm gì cho khổ?"
Nói xong, Trương Nữ Sĩ hừ lạnh một tiếng: "Kéo nhà đi! Mua cái robot quét nhà cũng có thể làm hỏng được!"
Thẩm Quốc Hào ngượng ngùng cười một tiếng, thành thật lau nhà.
Trong phòng, Thẩm Nguyên đang cày đề toán, bên tai vang lên một tiếng "kẹp âm" (giọng nũng nịu).
"Meo ~"
Thẩm Nguyên cúi đầu xem xét, chỉ thấy Ba Giờ không biết từ lúc nào đã đi tới bên chân mình, cọ a cọ.
"Muốn ôm ôm có phải không? Thật ngoan nha mèo con."
Thẩm Nguyên cúi người định ôm lấy, kết quả Ba Giờ vèo một cái chạy mất.
Sau đó đứng ở cách đó không xa dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn Thẩm Nguyên.
Người, trẫm cọ ngươi là ban thưởng cho ngươi, nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi có thể chạm vào trẫm.
"Hầy! Con nhóc chết tiệt này!"
Thẩm Nguyên đứng dậy bắt đầu đuổi mèo.
Sau một hồi giày vò, rốt cục cũng tóm được mèo con trong phòng.
"Hê hê hê, mèo con!"
Đè Ba Giờ lên giường, Thẩm Nguyên chôn đầu vào bụng mèo con hít một hơi thật sâu.
Dễ chịu.
Quả nhiên hít mèo có thể thư giãn tâm tình.
Nghĩ tới đây, Thẩm Nguyên lại tóm Nháo Nháo tới, sau đó mở điện thoại quay video, ghi lại một đoạn video hít mèo ở góc nhìn thứ nhất gửi cho Lê Tri.
Căn phòng cách vách, Lê Tri đang chơi điện thoại di động nhìn thấy tin nhắn Wechat nhảy ra.
Thẩm Nguyên: "[Video]"
Lê Tri nhướng mày.
Không phải là cái video ô nhiễm con mắt gì chứ?
Thẩm Nguyên hẳn là không đến mức biến thái như vậy chứ?
Ôm một tia tin tưởng đối với trúc mã, Lê Tri mở Wechat ra.
Chỉ thấy một con mèo sư tử trắng muốt mắt xanh đang ngơ ngác nhìn vào camera điện thoại.
Lê Tri mở video, giọng nói của Thẩm Nguyên cũng đồng bộ vang lên.
"Mèo con! Hê hê! Mèo con!"
"(Hít mạnh một hơi lớn) Mày thơm quá đi!"
Không lâu sau, Thẩm Nguyên liền nghe thấy tiếng Lê Tri chửi mắng truyền từ phòng bên cạnh.
"Thẩm Nguyên! Ông đi chết đi!! Bẩn hết mèo của tôi rồi!!!"
Đối với cái này, Thẩm Nguyên không thèm để ý chút nào.
Có bản lĩnh thì qua đây đánh tôi này?
Nửa phút sau, cửa phòng Thẩm Nguyên bị đẩy ra.
Thẩm Nguyên vừa quay đầu, liền thấy Lê Tri cầm một con thú bông hình cá mặn màu xanh lam.
"Ăn cá mặn của tôi đi!"