Virtus's Reader
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Chương 349: CHƯƠNG 238: THẨM NGUYÊN, MÀY ĐÚNG LÀ ĐÁNG CHẾT! (5)

Phụ huynh đối với con cái lo lắng kỳ thật thường thường đều sẽ cao hơn một tầng.

Dù sao đi ra ngoài chơi, an toàn là trên hết.

Trên bàn cơm, phụ huynh hai bên ăn ý mười phần trò chuyện, hỏi đông hỏi tây, chính là không hỏi bất cứ chuyện gì về khách sạn.

Thẩm Nguyên vốn còn muốn nho nhỏ giả bộ một chút nhưng bốn vị đại nhân hoàn toàn không cho cơ hội.

Bất quá kỳ thật nếu quả như thật nhắc tới, Thẩm Nguyên khả năng thật sẽ bị "vật lý siêu độ".

Dù sao đúng là đắt thật.

Sau khi ăn xong, ánh nắng nghiêng nghiêng xuyên qua cửa sổ lồi trong phòng Thẩm Nguyên, ném xuống một vệt sáng ấm áp trên sàn nhà.

Thẩm Nguyên đóng cửa phòng, ngăn cách tiếng thu dọn bát đũa lạch cạch của các bậc trưởng bối trong phòng khách.

Hắn quay người, liền thấy Lê Tri đã tự nhiên ngồi xếp bằng trên ghế.

Nhốn Nháo tự nhiên nằm sấp trên đùi thiếu nữ hưởng thụ dịch vụ vuốt ve, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ.

Nhìn mà Thẩm Nguyên ghen tị một trận.

"Này."

Thẩm Nguyên ngồi xuống bên giường: "Tôi nói này Lê Bảo..."

"Hả?" Lê Tri không ngẩng đầu, vẫn nhẹ nhàng vuốt ve đầu Nhốn Nháo.

"Bà có cảm thấy..." Giọng Thẩm Nguyên hạ thấp xuống chút, mang theo điểm mê man cùng dò xét, "Chú dì còn có bố mẹ tôi hôm nay bọn họ có chút kỳ quái không?"

Lê Tri nhẹ gật đầu, ngước mắt, nhìn về phía Thẩm Nguyên.

"Kỳ quái?"

"Đúng vậy a," Thẩm Nguyên vẻ mặt thành thật phân tích, "Lúc ăn cơm, bọn họ nói chuyện Hàng Thành, nói chuyện Tây Hồ, nói chuyện khuôn viên Tử Kim Cảng lớn bao nhiêu... Nói chuyện thời tiết, nói chuyện đường xá, thậm chí ngay cả lúc chúng ta đuổi tàu điện ngầm đều nhắc tới..."

Lê Tri nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, chờ hắn nói tiếp, tay vô thức nhẹ nhàng nhéo nhéo đệm thịt mềm mại của con mèo.

"Nhưng mà..."

Thẩm Nguyên cau mày, một bộ trăm mối vẫn không có cách giải: "Từ đầu tới đuôi, liên quan tới khách sạn, một chữ đều không nhắc! Giống như thương lượng xong để tránh đi vậy!"

Khóe miệng Lê Tri rất nhỏ nhếch một cái, trong giọng nói mang theo sự châm chọc quen thuộc.

"Làm sao? Muốn bọn họ nhắc tới khách sạn như vậy à?"

Thẩm Nguyên bị câu nói thẳng thừng của Lê Tri làm sặc một cái.

"Không phải."

Thẩm Nguyên chột dạ liếc nhìn cửa phòng đóng chặt, hạ thấp giọng: "Bà có phát hiện không, mẹ tôi đều không nhắc tới một câu chúng ta ở đâu. Với lại nhất là bố bà sau khi đi vào, mẹ bà, mẹ tôi còn có bố tôi cái ánh mắt kia."

Lê Tri bất đắc dĩ nhìn Thẩm Nguyên, trong mắt có loại cảm giác nhìn tên ngốc.

"Bọn họ không đề cập tới khách sạn, là đang né tránh cái gì không cần tôi nói nhiều chứ."

Thẩm Nguyên đỏ mặt, nhẹ gật đầu.

Lê Tri chậm rãi mở miệng nói: "Về phần tại sao ánh mắt của bọn họ lại như thế... chỉ có thể nói bọn họ xác định một việc. Xác định..."

Lê Tri liếc mắt nhìn Thẩm Nguyên, không tiếp tục nói hết.

Thẩm Nguyên tự nhiên biết cô dừng lại ở đây là vì cái gì, cho nên nhẹ gật đầu, ra hiệu mình biết rồi.

Nhìn thấy Thẩm Nguyên gật đầu, Lê Tri cũng tiếp tục mở miệng.

Mỹ thiếu nữ dùng một loại ngữ khí chắc chắn phân tích: "Thật ra vấn đề hẳn là xuất hiện ở bố tôi, không đúng, vấn đề hẳn là xuất hiện ở cái ba lô của tôi."

Thẩm Nguyên chớp chớp mắt, hiển nhiên vẫn còn trong trạng thái ngốc nghếch.

Lê Tri tức giận liếc mắt nhìn Thẩm Nguyên.

"Ông suy nghĩ một chút, bố tôi tại sao nhất định phải về nhà lấy rượu? Tại sao không thể là mẹ tôi trước đó liền mang đến?"

"Thời gian ở giữa lâu như vậy, đủ để mẹ tôi mang rượu từ nhà tôi sang nhà ông, cho nên tại sao bố tôi lại muốn tự mình đi một chuyến?"

"Còn có chính là, tại sao nhất định phải ăn cơm ở nhà ông?"

Nghe Lê Tri nói, đủ loại nghi hoặc trong lòng Thẩm Nguyên nhanh chóng được giải khai.

Vì chính là để tách Lê Tri và cái ba lô của cô ra a!

"Trong ba lô của bà có cái gì?"

Lê Tri lắc đầu: "Không biết."

Trầm mặc, là đêm nay Khang Kiều.

Nếu như bố Lê nghe được câu này, đại khái sẽ sụp đổ mất.

Ngàn tính vạn tính, căn bản không tính tới chuyện Lê Tri cũng không biết trong ba lô mình có bùa hộ mệnh.

Bố Lê cứ tưởng nhét vào ba lô là xong việc, nhưng ai ngờ có khả năng giấu kỹ quá, Lê Tri căn bản không phát hiện ra.

Thanh mai trúc mã ông nhìn tôi, tôi nhìn ông, trong lúc nhất thời đều trầm mặc lại.

"Mẹ kiếp... Đây coi là chuyện gì a..."

Thẩm Nguyên cũng không biết nên nói cái gì.

Lê Tri nhún vai: "Bất quá bất kể như thế nào, hiện tại có một việc là có thể xác định."

"Cái gì?" Thẩm Nguyên vẻ mặt tò mò nhìn về phía Lê Tri.

Tế tự thống khổ mỉm cười, truyền lại tin mừng.

"Ông nên làm bài tập rồi."

Thẩm Nguyên lập tức liền không cười nổi...

"Nguyên, tại sao mày không cười, là bởi vì không thích cười sao?"

Thẩm Nguyên nhìn Chu Thiếu Kiệt bên cạnh lối đi nhỏ, có loại cảm giác bất lực muốn tát cho một cái nhưng lại sợ hắn sướng.

Thẩm Nguyên nhìn bảng điểm vừa được dán lên bảng đen cuối lớp.

Thứ hai, thành tích thi liên trường đã có, nhưng từng con số phía trên khiến hắn cảm thấy trái tim băng giá.

Ngữ văn 121, Toán 105, Tiếng Anh 150, Tổ hợp Tự nhiên 262, Tổng điểm 638.

Khá lắm, ngay cả 640 cũng mất rồi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!