Virtus's Reader
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Chương 35: CHƯƠNG 34: KÝ ỨC TUỔI THƠ LUÔN LUÔN TƯƠI ĐẸP

[Nhiệm Vụ Hoàn Thành!]

[Trong một tuần tới, tích lũy thời gian chăm chú học tập đủ 24 giờ. Hiện tại đã hoàn thành: 24/24h. Phần thưởng: Cường hóa ký ức. (Đã hoàn thành)]

Thẩm Nguyên nhìn về phía đề thi toán trước mặt.

Trí nhớ của cậu vốn đã tốt, cũng không biết hệ thống nói cường hóa ký ức sẽ cường hóa cho cậu đến trình độ nào.

Bất quá bây giờ không phải lúc cân nhắc cái này.

Thẩm Nguyên chuẩn bị đi tắm trước.

Tắm rửa đi ngủ, ngày mai lại là một ngày làm "chúa tể cày cuốc" dậy sớm.

Hì hì.

Trẻ tuổi, chính là thời điểm có thể "cuốn" nhất.

18 tuổi vốn là thời điểm tinh lực thịnh vượng, lại thêm hệ thống ban thưởng Tinh Lực Dồi Dào, Thẩm Nguyên muốn ngủ nhiều cũng khó.

Đương nhiên, muốn nằm ỳ thì lại là chuyện khác.

Tắm rửa xong, vuốt ve mèo hai cái, Thẩm Nguyên liền lên giường đi ngủ.

Sáng hôm sau.

Thẩm Nguyên đang đi giày thì thấy cửa nhà Lê Tri mở ra.

Hai người nhìn nhau.

Lê Tri nhướng mày: "Chúa tể cày cuốc."

"Cái từ này để hình dung tôi, giống như không có độ tin cậy gì cho lắm nhỉ?"

"Tôi là Vua Cày Cuốc, chúc nhân." Lê Tri nói xong, liền ngồi xổm xuống bắt đầu đi giày.

"Thảo, cái meme này không qua được à?"

"Vậy ông thi 600 đi, ra ngoài tôi đều không có ý tứ nói ông là con trai tôi."

Lê Tri ngẩng đầu lên, chợt phát hiện Thẩm Nguyên đã đi tới trước người, giật nảy mình.

"Ông làm gì mà sát lại gần thế!"

"Đến phòng bà treo ngược."

Thẩm Nguyên vẻ mặt thành thật nói: "Dùng từng tờ đề thi quấn lại thành dây thừng, trên mặt dùng bút đỏ viết lên thành tích kiểm tra, trên tay dùng keo 502 dán lên đề thi tuần."

Lê Tri tưởng tượng một chút hình ảnh kia, có chút tê người.

"Được được được, ông đừng nói nữa, tôi không nhắc tới là được chứ gì."

"Nhắc lại thì làm thế nào?"

Lê Tri há to miệng: "Nhắc lại, tôi mời ông ăn cơm."

Thẩm Nguyên vỗ tay cái bốp: "Vậy thì quyết định như thế."

Bữa sáng vẫn là mua trên đường.

Thẩm Nguyên hôm nay không ăn bánh trứng gà mà đổi thành màn thầu.

Màn thầu to bằng mu bàn tay, bốn cái. Hai cái màn thầu rau, hai cái màn thầu thịt.

Lại thêm một bát tào phớ mặn.

Trẻ con tuổi dậy thì tiêu hao lớn, ăn cũng nhiều.

Lê Tri nhìn điểm tâm trên tay Thẩm Nguyên, cảm giác mình có thể ăn nửa cái đã rất tốt rồi.

"Ăn hết không?"

"Bà có muốn không?" Thẩm Nguyên giơ túi đựng màn thầu lên.

Lê Tri nhìn màn thầu trong tay Thẩm Nguyên, mím môi, cuối cùng vẫn không chịu được cám dỗ.

"Nửa cái, màn thầu rau."

Thẩm Nguyên nhanh chóng ăn hết hai cái màn thầu trên tay, sau đó xé mở cái màn thầu rau, nhìn lượng nhân bên trong, rồi đưa nửa cái nhiều nhân hơn cho Lê Tri.

"Cẩn thận nóng."

Lê Tri nhận lấy màn thầu, cái miệng nhỏ bắt đầu ăn.

"Mùi vị không tệ, bất quá cảm giác vẫn là cửa tiệm hồi bé ăn ngon hơn."

"Kính lọc tuổi thơ rồi."

Ký ức của con người vốn mang tính lựa chọn, đại não có khuynh hướng làm nhạt đi những trải nghiệm đau khổ, cường hóa những tình cảm tích cực.

Những phiền não trải qua thời thơ ấu dễ dàng bị thời gian hòa tan, mà những phần vui vẻ sẽ được lặp đi lặp lại trong hồi ức và được cường hóa.

Lê Tri cho rằng cửa tiệm hồi bé ăn ngon, nhưng Thẩm Nguyên cũng không cảm thấy thế.

Bởi vì Thẩm Nguyên từng cãi nhau với ông chủ cửa tiệm đó.

Lão già đó thu đắt hơn của cậu tiền một cái bánh bao!

Tiền một cái bánh bao, một tệ rưỡi đấy!

Tiền ba cây kẹo mút! Nếu như đổi thành loại 1 hào một cây, thì là 15 cây!

Một tệ rưỡi còn có thể mua ba gói que cay!

Cam!

Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy tức!

Nhắc tới cửa hàng hồi bé, Lê Tri liền đề nghị: "Ê, cuối tuần có muốn đi phố cũ dạo chơi không?"

Thẩm Nguyên lập tức lắc đầu: "Hiện tại phố cũ có cái gì hay mà đi dạo? Chỉnh sửa lại một chút cũng không còn hương vị trước kia nữa rồi."

"Cái mùi nấm mốc trước kia không còn, ông liền không thích đúng không."

Thẩm Nguyên nói không ra lời.

Phố cũ trước kia, trong ấn tượng thực ra luôn gắn liền với sự bẩn thỉu. Mấy năm trước, phố cũ được tu sửa lại, hoàn cảnh tổng thể xác thực tốt hơn nhiều, cũng càng thêm phù hợp với sự phát triển của phố cũ.

Chỉ là, Thẩm Nguyên luôn cảm thấy đây cũng không phải là phố cũ nữa.

Hoặc nói, đây cũng không phải là phố cũ của Thẩm Nguyên.

Phố cũ của Thẩm Nguyên, nên là cái phố cũ trời mưa xuống đọng nước, mặt đường mấp mô, xe điện xe đạp đi qua bắn lên bọt nước tung tóe.

Là cái phố cũ có tường mặt tiền ố vàng, góc tường một chỗ còn có vết tích mốc meo, cùng rêu xanh mọc đầy.

Mặc dù nói như vậy, phố cũ nhìn qua xác thực không khiến người ta có ham muốn đi dạo.

Nhưng đó chính là nơi Thẩm Nguyên từng đi qua hồi bé.

Mỗi một con đường, mỗi một ngõ nhỏ của phố cũ, Thẩm Nguyên đều đi qua, cũng đều nhớ rõ ràng.

Tại những con ngõ phức tạp kia, cất giấu tuổi thơ của vô số người.

"Muốn ăn Bánh Mật Tác."

Thẩm Nguyên lắc đầu: "Đợi nghỉ đi, thứ này hiện tại bị xào nóng lên rồi, mỗi ngày đều có người xếp hàng mua. Bà 8 giờ đi qua là hết rồi."

Lê Tri thở dài: "Vậy quên đi, cuối tuần tôi vẫn là muốn ngủ."

"Bà nhờ bạn học ở trên trấn mua hộ đi, học sinh ngoại trú cũng không phải không có."

"Nghĩ gì thế, bạn học trên trấn của lớp tôi đều là ở nội trú."

Thẩm Nguyên nhún vai: "Vậy thì hết cách."

Lê Tri bất mãn nhíu mày: "Ông liền không thể làm liếm cẩu một lần sao?"

Tiếng nói vừa dứt, Lê Tri chỉ thấy Thẩm Nguyên sán lại gần.

"Bà vừa rồi, có phải nói chó không?"

"Liếm cẩu! Tôi nói chính là liếm cẩu!"

Thẩm Nguyên cảnh cáo kiểu Husky: "Liếm cẩu cũng là chó, giữa trưa mời tôi ăn cơm."

"Ông đúng là..."

Lê Tri bỗng nhiên ngậm miệng lại.

Ánh sáng mong đợi trong mắt Thẩm Nguyên biến mất không thấy tăm hơi.

"Hừ! Không nói chuyện với ông nữa!" Mỹ thiếu nữ hất đuôi ngựa, bước nhanh vào trường học.

Trở lại phòng học, Thẩm Nguyên đã ăn sạch màn thầu và tào phớ trên tay.

Thậm chí còn có chút cảm giác chưa thỏa mãn.

"Nửa cái màn thầu kia không nên cho, ăn không đã."

Thẩm Nguyên lầm bầm một câu sau đó cúi đầu mở sách.

Vẫn là làm toán.

Hệ thống cho phần thưởng gọi là Cường Hóa Ký Ức, thứ này đối với môn toán mặc dù không có hiệu quả quá lớn, nhưng có chút ít còn hơn không.

Ít nhiều có thể giúp Thẩm Nguyên nhớ thêm một chút dạng đề.

Có thể vớt vát được mấy điểm cũng tốt.

Lần trước kiểm tra còn kém 3 điểm là có thể lên 600 rồi!!

Hiện tại đã là thứ năm, xem chừng ngày mai hoặc ngày kia là bắt đầu kiểm tra, Thẩm Nguyên thề, mình nhất định phải rửa sạch nhục nhã!...

"Tuyết Ni Mã hổ thẹn." (Một câu chửi thề biến âm).

Hiện tại là chiều thứ sáu, bài kiểm tra toán vừa mới kết thúc.

Lão Chu đặc biệt cuộn xuống giờ tự học buổi chiều để tra tấn học sinh trước khi tan học.

Thẩm Nguyên bị tra tấn đến thể xác tinh thần đều mệt mỏi.

"Tao thật ngốc, thật đấy. Tao chỉ biết tao kém hình học không gian, không nghĩ tới tao kém cả hàm số."

Chu Thiếu Kiệt nghe Thẩm Nguyên nói, vui vẻ.

A Kiệt vỗ vỗ vai Thẩm Nguyên, an ủi: "Nguyên, còn có véc-tơ mà."

Hàng phía trước A Trạch đồng dạng quay lại an ủi Thẩm Nguyên: "Nguyên, còn có đường cong mà."

Ngải Mộ Vũ cũng cười xoay người lại an ủi Thẩm Nguyên: "Nguyên, còn có dãy số mà."

Thẩm Nguyên có chút muốn chết, cảm giác bài kiểm tra của mình lại sắp xong đời rồi.

Là thật sự sắp xong đời.

Chứ không phải loại ngoài miệng nói thi không tốt, điểm số vừa đưa ra là 140 trở lên đâu.

Bất quá dạng người như vậy ở lớp 15 vẫn tương đối ít.

Điểm số bạo luận của Lê Thiên Đế trấn áp toàn bộ lớp 15.

Mày giỏi một môn thì có tác dụng gì?

Thành tích tiếng Anh của Thẩm Nguyên đứng đầu trong danh sách lớp, nhưng còn không phải là chó ven đường sao?

Muốn phản kháng?

Thi qua cô ấy rồi nói sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!