"Được rồi, tôi muốn đi ăn cơm đây, tôi đói rồi!"
"Được được được, đi! Đi ăn cơm! Tại sao có thể để Lê Bảo của tôi đói bụng chứ!"
"Oẹ ——!!!"
Một tiếng nôn khan cực kỳ khoa trương cơ hồ dán vào lỗ tai Thẩm Nguyên nổ tung.
A Kiệt dán vào lỗ tai Thẩm Nguyên, trên mặt là biểu cảm vặn vẹo hỗn hợp giữa chua xót cùng cực độ ghét bỏ, còn làm như có thật vỗ ngực.
"Đệt! Bố mày muốn ăn cơm, sao mày lại chua thế này!"
Trần Minh Vũ xoa xoa cánh tay, phảng phất phía trên dính thứ gì sền sệt: "Mẹ nó nổi da gà rơi đầy đất! Cơm này còn ăn được không đây? Cỏ!"
A Kiệt ở một bên phụ họa nói: "Chính là chính là! Không có một chút lòng công đức nào!"
Trác Bội Bội nói với A Kiệt: "Dựa vào cái gì là lòng công đức, tại sao không phải là lòng mẫu đức, coi chừng bị treo lên Tiểu Hồng Thư đấy!"
A Kiệt sờ sờ mũi, sợ rồi.
Nhìn bộ dạng này của A Kiệt, Thẩm Nguyên nhanh chóng trào phúng: "Sợ rồi!"
"Mày cũng có tốt hơn chỗ nào đâu!"
Lời này của hai người, kỳ thật trong lòng mỗi người đều rõ ràng là đang nói cái gì.
Thẩm Nguyên trào phúng chính là việc A Kiệt sợ trước mặt Trác Bội Bội, mà không phải bị treo lên Tiểu Hồng Thư.
Về phần A Kiệt, hắn trào phúng tự nhiên cũng là việc Thẩm Nguyên sợ trước mặt Lê Tri.
Nhưng khác biệt với A Kiệt chính là, Thẩm Nguyên có thể hùng hồn nói ra.
"Tao làm sao sợ chứ?"
Thẩm Nguyên ưỡn ngực: "Tao cái này gọi là tôn trọng Lê Bảo, Lê Bảo tốt biết bao, phụ đạo bài tập cho tao, giám sát tao học tập, sự tiến bộ của tao không thể rời bỏ Lê Bảo!"
Dương Trạch bên cạnh vẻ mặt không nỡ nhìn thẳng, liếc mắt, phàn nàn với Trần Minh Vũ: "Cỏ... Hít, đúng là mẹ nó tê thật!"
Trần Minh Vũ đồng tình vỗ vỗ vai Dương Trạch: "Quen là tốt rồi người anh em, da mặt tên chó chết này dày như tường thành ấy."
Hà Chi Ngọc thì hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình.
Cô nàng bưng lấy gương mặt nóng lên, mắt to cong thành hình trăng khuyết, bả vai bởi vì cố nén ý cười mà run nhè nhẹ.
Nhìn ngữ khí cưng chiều không chút che giấu của Thẩm Nguyên cùng sự đáp lại mang theo ngạo kiều lại không thể che hết ngọt ngào của Lê Tri.
Hà Chi Ngọc cảm giác hũ đường dưới đáy lòng "soạt" một cái triệt để đổ, ngọt đến mức cả người cô nàng đều sắp tan chảy.
Cô nàng im lặng thét lên trong lòng: "A a a!!! Hộ phu! Đây là trần trụi hộ phu a! Tri Tri cậu ấy gấp! Cậu ấy đau lòng Thẩm Nguyên bị trêu chọc! Quá ngọt quá ngọt! Cái đường này! Gặm! Đến! Chết! !!!"
...
Một đoàn người ăn cơm xong từ nhà ăn tuôn ra, trong nháy mắt bị không khí băng lãnh ngoài trời lôi cuốn.
"Hít ——" A Kiệt bỗng nhiên co cổ lại, hai tay nắm chặt cổ áo mình, cả khuôn mặt cơ hồ muốn vùi vào bên trong.
Cái vẻ sa sút tinh thần trên người hắn so với hàn khí bên ngoài càng chướng mắt hơn, vẻ thần khí khi thi xong tổ hợp tự nhiên biến mất không còn tăm tích. Bước chân kéo lê, bả vai hơi sụp xuống, trong miệng không ngừng lải nhải.
"Lòng tao a, so với cái thời tiết quỷ quái này càng lạnh hơn."
Giọng A Kiệt mang theo sự sụp đổ rõ ràng, hoàn toàn khác biệt với ngữ điệu nói chêm chọc cười dĩ vãng của hắn.
Dương Trạch bên cạnh đồng tình vỗ vỗ lưng hắn, Trần Minh Vũ thì là một bộ biểu cảm quen rồi là tốt.
Tạo thành sự so sánh rõ ràng chính là Thẩm Nguyên đi ở phía trước.
Thân hình thiếu niên thẳng tắp, bước đi mang theo sự lỏng lẻo cùng tự tin đặc hữu sau khi thi xong.
Gió lạnh đêm đông tựa hồ thổi không động sự chắc chắn phát ra từ trong ra ngoài của hắn.
Dưới ánh đèn, khóe miệng hắn ngậm lấy một vòng ý cười gần như trương dương, ánh mắt sáng đến kinh người.
"Anh Kiệt, bình tĩnh, chuyện đâu còn có đó." Giọng Thẩm Nguyên trong sáng, lộ ra sự vui vẻ rõ ràng, thậm chí còn mang theo một tia trêu chọc cần ăn đòn.
Hắn nghiêng đầu, đón ánh đèn, nụ cười càng thêm xán lạn mấy phần: "Ai nha không phải chỉ là Tiếng Anh thi không tốt thôi sao, dù sao mày cũng không phải lần đầu tiên, hẳn là quen rồi."
A Kiệt đáp lại Thẩm Nguyên một cái thủ thế hữu hảo quốc tế.
Lê Tri an tĩnh đi bên cạnh Thẩm Nguyên, nghe các thiếu niên đùa giỡn, trong đôi mắt sáng ngời của thiếu nữ không có sự ghét bỏ hoặc ranh mãnh ngày xưa, ngược lại rõ ràng chiếu rọi sườn mặt trương dương của hắn giờ phút này.
Ánh sáng tự tin tràn ngập sức sống kia khiến Lê Tri phi thường hài lòng, cái cằm nhỏ nhắn của cô tựa hồ rất rất nhỏ gật một cái, sau đó nhanh chóng quay trở lại.
Trác Bội Bội chú ý tới trạng thái khác biệt của A Kiệt cùng Thẩm Nguyên, cười lắc đầu.
Hà Chi Ngọc thì che miệng cười trộm, mắt to liếc qua liếc lại giữa Thẩm Nguyên cùng Lê Tri, hiển nhiên lại đang yên lặng nhặt đường ăn.
Trong bóng đêm, thân ảnh một đám thiếu niên thiếu nữ bị đèn đường mờ vàng kéo dài.
Gió lạnh thổi qua cành khô, gào thét trên đỉnh đầu bọn họ, lại thổi không tan hai loại tâm tình chập chờn hoàn toàn khác biệt trong đám người này.
Mấy người trở về đến tòa nhà dạy học, khi đi ngang qua văn phòng lầu ba, Thẩm Nguyên nghĩ đến bàn tay nhỏ bị lạnh đến đỏ của Lê Tri.
"Mọi người về trước đi, tôi tìm chị Thủy mượn ít đồ."
Nói xong, Thẩm Nguyên không quan tâm phản ứng của người bên cạnh, xoay người đẩy ra khe cửa khép hờ của văn phòng giáo viên.
Trong văn phòng đèn sáng, mang theo một cỗ hơi ấm cùng mùi mực in giấy tờ hỗn hợp.
Chỗ ngồi của chủ nhiệm lớp thầy Chu không có ai, đại biểu tỷ Dương Dĩ Thủy đang vùi đầu lướt điện thoại.
Nghe được động tĩnh cửa, Dương Dĩ Thủy ngẩng đầu, trông thấy là Thẩm Nguyên, trên mặt hơi có vẻ mệt mỏi lộ ra một điểm nghi hoặc.
"Làm gì?"
Mục tiêu của Thẩm Nguyên rõ ràng, đi thẳng đến bàn làm việc của Dương Dĩ Thủy.
Hắn mắt sắc, liếc mắt liền thấy trên đầu gối Dương Dĩ Thủy phủ áo khoác, mà dưới áo khoác, hình thái một cái túi chườm nóng hết sức rõ ràng lồi ra.
Thẩm Nguyên nhìn Dương Dĩ Thủy, trên mặt chất lên một nụ cười nịnh nọt, động tác lại nhanh như tia chớp.
Không đợi Dương Dĩ Thủy trong lòng dâng lên suy nghĩ không ổn, trên đùi mát lạnh, Thẩm Nguyên cũng đã rút cái túi chườm nóng của cô đi rồi.
"Này em!"
Dương Dĩ Thủy không kịp đề phòng, vô thức muốn bảo vệ túi chườm nóng của mình, nhưng túi chườm nóng đã rơi vào tay Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên nắm lấy nguồn nhiệt ấm áp dễ chịu kia, không nhìn ánh mắt kinh ngạc của đại biểu tỷ, tốc độ nói nhanh chóng: "Trong phòng học lạnh chết! Văn phòng chị mở điều hòa chị dùng cái gì túi chườm nóng! Lãng phí tài nguyên!"
Lời còn chưa dứt, người hắn đã giống cá chạch trượt ra khỏi cửa văn phòng.
Lưu lại Dương Dĩ Thủy trong văn phòng vẻ mặt kinh ngạc nhìn đầu gối trống rỗng của mình.
Túi chườm nóng cô vừa sạc xong, còn chưa ủ nóng được mười giây đâu...
"Mẹ nó em..."
Dương Dĩ Thủy nắm nắm đấm.
Mẹ nó điều hòa văn phòng mà hữu dụng, cô còn cần đến túi chườm nóng sao!!
Tên Thẩm Nguyên đáng chết!
Mượn hoa hiến phật đúng không!
Không được, ủy khuất.
Dương Dĩ Thủy lấy điện thoại di động ra, từ danh bạ tìm đến Trương Vũ Yến sau đó nhanh chóng gọi điện thoại.
"Mợ! Thẩm Nguyên nó bắt nạt con!"
Đại biểu tỷ đi cáo trạng rồi.
Bất quá Thẩm Nguyên đối với cái này hoàn toàn không biết gì cả.
Bất quá liền xem như biết đại biểu tỷ sẽ đi cáo trạng, Thẩm Nguyên nói chung cũng vẫn sẽ cướp túi chườm nóng từ tay Dương Dĩ Thủy.
Cáo thì cáo thôi, hắn cũng không phải cướp cho mình, hắn là cướp cho Lê Tri!