Virtus's Reader
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Chương 39: CHƯƠNG 38: CON NGƯỜI NHỎ BÉ, KHÔNG NGĂN ĐƯỢC SỰ CHIA LY

Tự học buổi tối không làm bài tập.

Kiểm tra Sinh học.

Sinh học thực ra còn tốt, chỉ cần là những thứ liên quan đến trí nhớ, Thẩm Nguyên thực ra cũng còn rất khá.

Chỉ là gặp phải những thứ cần phức tạp một chút thì Thẩm Nguyên liền tịt ngòi.

Cũng tỷ như những hạt đậu Hà Lan đáng chết kia.

Thẩm Nguyên luôn mất điểm ở đậu Hà Lan.

Đợi đến khi thu bài thi, Dương Trạch hàng trước quay lại ném ra một câu: "Kiệt, mày nói xem, giữa con lai thì gen trội là phương diện nào nhiều hơn?"

"Nhìn tình huống chứ."

"Hả? Ví dụ?" A Trạch hỏi.

A Kiệt chỉ vào mình: "Mày ví dụ tao này, bố tao là người Kỵ Dương mẹ tao là người Ma Đô, tao liền lộ ra vẻ đẹp trai."

Trong lúc nhất thời, ánh mắt của mấy người xung quanh đều rơi vào trên người A Kiệt.

"Thiểu năng trí tuệ."

"Lai cái gửi (shit) ra."

"Chịu không nổi."

A Kiệt nghe mấy người xung quanh đánh giá, bác bỏ: "Ê! Tao không đẹp trai sao? Tao không đẹp trai sao? Tao tạo (vãi), mắt chúng mày để đâu thế?"

"Mày có người thích không?" Trác Bội Bội đánh ra bạo kích.

"Mày không có tao đẹp trai."

Thẩm Nguyên làm một động tác tay anh tuấn dưới cằm.

A Kiệt ghét bỏ nhìn Thẩm Nguyên: "Mày đem kiểu tóc đổi một cái, mày mẹ nó liền là HKT rồi."

"Chuyện thời đại nào rồi, còn HKT." Trần Minh Vũ gia nhập chủ đề.

"Văn hoá phục hưng, đây chính là văn hoá phục hưng!!"

Có lẽ là kích hoạt từ khóa, mấy người bắt đầu reo hò.

Mà trận vận động văn hoá phục hưng này rất nhanh liền quét sạch toàn lớp, phát động một trận thủy triều nhỏ sau giờ học.

Vào thời điểm hormone bị đè nén, các thiếu niên luôn cần một chút hoang đường nhất định để tiến hành giải tỏa trong chốc lát.

Trác Bội Bội yên lặng nhìn đám người này nổi điên, ghi chép lại trong lòng.

[Các thiếu niên bởi vì bề ngoài mà lẫn nhau ghen ghét, lại bởi vì tư tưởng mà tiến tới cùng nhau.]

Mà sau cơn cuồng hoan, luôn luôn là sự cô đơn.

A Kiệt nghiêng người dựa vào bàn học, ngậm một cái ruột bút, sau khi hít một hơi, nhả ra một ngụm khói hư không.

Thẩm Nguyên tiếc nuối nói: "Mày nếu hút mực vào tao nguyện xưng là tuyệt chiêu."

A Kiệt nhìn thoáng qua Thẩm Nguyên, nhàn nhạt nói: "Hút vào mực nước, đó là vì để tri thức cùng huyết dịch tương dung. Nguyên, đây là nghệ thuật hành vi."

"Vậy mày không bằng trực tiếp ăn luôn quyển Ngũ Tam, hoặc là để kiểu tóc hói giữa đầu rồi khóc tang với cờ thi đua lưu động."

A Kiệt ánh mắt sáng lên: "Vãi chưởng, chủ nhiệm lớp khóc tang với cờ thi đua lưu động à?"

Nhìn bộ dạng kích động của A Kiệt, Thẩm Nguyên hỏi: "Mày có dám sửa kiểu tóc thành hói giữa đầu không?"

A Kiệt lúc này liền suy sụp.

Đầu có thể đứt, máu có thể chảy, kiểu tóc không thể loạn.

Cạo thành hói giữa đầu gì đó, vẫn có chút quá vượt mức quy định rồi.

"Không sao đâu lão Kiệt, mày chỉ cần mua thêm bộ tóc giả là được."

"Cút ngay, mày đi mà cạo hói giữa đầu!"

Sau khi tan học tự học buổi tối, học sinh trong lớp tốp năm tốp ba tản đi.

Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri lặp lại chiêu cũ, thật lòng cầu nguyện một giây cho mấy người ngồi cạnh cô ấy.

"Bà xác thực nên tích chút đức đi, mỗi ngày cuốn người khác như thế."

Sau khi tụ hợp trên đường, câu đầu tiên Thẩm Nguyên nói với Lê Tri là cái này.

"Đừng nhắc với tôi cái này! Nghĩ đến liền giận!"

Nghe được tích đức, Lê Tri lập tức đổi sắc mặt.

"Giận cái gì? Nghĩ đến cá vàng trong bể cá của ông à?"

"Không phải chứ?"

Thẩm Nguyên vui vẻ: "Bà còn không biết xấu hổ mà nhắc tới, mẹ nó tôi lại không phóng sinh, đều sắp lật bụng rồi! Câu được 10 con, lúc tôi phóng sinh thì còn 7 con, còn lại bà ăn à?"

Gương mặt xinh đẹp của Lê Tri hơi đỏ lên, không nói gì.

Ngay tại lúc Thẩm Nguyên chế giễu Lê Tri, trong đầu vang lên tiếng của hệ thống.

"Keng!"

[Dạo bước dưới lầu khu chung cư, Lê Tri nghe thấy tin tức cậu gần đây đang cố gắng học tập, đối với việc này vô cùng vui mừng, biểu thị 35 chính là độ tuổi xông pha.]

[Đi tới đi tới, các cậu đi tới bên con sông nhỏ trong khu chung cư, nhìn cá vàng thoải mái nhàn nhã trong lòng sông, Lê Tri nhớ tới mấy con cá vàng từng bị cậu phóng sinh, cùng con chó mà hai người cùng nhau nuôi.]

[Mặc dù bọn chúng đều đã không còn tại thế nhưng đó cũng là hồi ức tốt đẹp chung của hai người.]

[Nhiệm vụ: Thuyết phục Lê Tri cùng nhau nhận nuôi một con thú cưng. Phần thưởng: 2000 tệ.]

Thẩm Nguyên cười không nổi nữa.

Trong lòng thiếu niên dâng lên một cỗ chua xót.

Nghe thấy Thẩm Nguyên bỗng nhiên không cười nữa, Lê Tri quay đầu nhìn về phía Thẩm Nguyên.

Phát hiện biểu cảm của Thẩm Nguyên có chút không đúng.

"Ông sao thế?" Mỹ thiếu nữ nhạy bén nhận ra cảm xúc của Thẩm Nguyên có chút không đúng.

Thẩm Nguyên lắc đầu: "Không có gì. Đúng rồi, hôm nay hít mèo không?"

"Đang nói chuyện cá với ông, ông nói mèo làm gì."

"Bà nói xem, Ba Giờ và Nháo Nháo có thể ở cùng chúng ta bao lâu?"

Lê Tri sững sờ.

Hồi lâu sau, mỹ thiếu nữ giơ chân đá Thẩm Nguyên một cái: "Đang yên đang lành nói cái gì đó! Bọn chúng mới bao lớn chứ! Không phải lại định chỉnh chút bi thương đấy chứ?"

"Có phải muốn làm hỏng khẩu vị ăn tối của tôi không? Hả? Có phải không? Trả lời tôi! Look my eyes!"

"Không phải." Thẩm Nguyên chăm chú nhìn về phía Lê Tri.

Mỹ thiếu nữ vốn định thông qua phương thức đùa giỡn để Thẩm Nguyên bỏ qua chủ đề này, để bi thương cách xa một chút.

Nhưng Thẩm Nguyên hiện tại hiển nhiên không muốn tiếp cái meme này.

Nghĩ đến con Nháo Nháo tai điếc điếc nhưng khi nhìn thấy mình liền kêu meo meo dữ dội.

Nghĩ đến con Ba Giờ ngày thường tiện tiện, nhưng vừa gọi tên liền sẽ kêu meo meo chạy đến tìm người.

Lê Tri đỏ mắt đỏ vành mắt.

"Ông làm gì thế!" Mỹ thiếu nữ mang theo giọng mũi nghẹn ngào, đưa tay đánh Thẩm Nguyên một cái.

Thẩm Nguyên gãi đầu một cái.

Hồi Thẩm Nguyên còn bé, lúc ấy còn ở nông thôn, trong nhà từng nuôi chó.

Có một con chó con đi cùng Thẩm Nguyên từ lớp một mãi cho đến lớp sáu.

Nó sẽ đưa Thẩm Nguyên đi học, cũng sẽ đón cậu khi cậu về nhà.

Nhưng về sau, không còn nữa.

Lúc Thẩm Nguyên tan học, nó chưa bao giờ đi ra đón Thẩm Nguyên nữa.

Ngay trước mặt Thẩm Nguyên, mấy người lớn dắt dây xích kéo nó đi.

Thẩm Nguyên ngăn không được, chỉ có thể trốn ở sau cửa, xuyên qua khe hở nhỏ bé kia nhìn nó.

Con người nhỏ bé, không ngăn được sự chia ly.

Lê Tri cuối cùng không ăn tối, sau khi về đến nhà ném cặp sách một cái liền chạy tới nhà Thẩm Nguyên hít mèo.

Cảm xúc thương cảm ban đầu khi nhìn thấy hai đứa nhỏ liền lập tức tan biến.

"Mèo con, ôm ôm."

Hai đứa nhỏ đối với khí tức của Lê Tri vẫn như cũ quen thuộc, cũng không kháng cự.

Nhưng đối với Thẩm Nguyên thì khác.

Nháo Nháo ở trong lòng Thẩm Nguyên vĩnh viễn không an phận, luôn muốn chạy ra ngoài.

Ba Giờ ngược lại không làm ầm ĩ, nhưng nó sẽ dùng chân sau chống vào mặt Thẩm Nguyên, nhất quyết không cho Thẩm Nguyên tới gần.

Đối với Lê Tri thì điều này không thành lập.

Hai đứa nhỏ ngoan lạ thường.

Ngồi trên giường Thẩm Nguyên, Lê Tri nhẹ nhàng vuốt ve Nháo Nháo, mở miệng nói: "Về sau đừng nhớ những thứ này nữa."

"Biểu lộ cảm xúc thôi."

Lê Tri bất mãn trừng mắt liếc Thẩm Nguyên: "Ông có cảm giác tôi hiện tại còn đang đói bụng không!"

Thẩm Nguyên lúng túng cười một tiếng: "Vậy tôi úp cho bà bát mì tôm nhé?"

Lê Tri lắc đầu, ánh mắt rơi vào trên người mèo con: "Không cần, ngày mai lại làm thịt ông."

Chia ly còn quá xa, không cần để ý.

[Nhiệm Vụ Hoàn Thành.]

[Nhiệm vụ: Thuyết phục Lê Tri cùng nhau nhận nuôi một con thú cưng. Phần thưởng: 2000 tệ. (Đã hoàn thành)]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!