Quý Ninh Ninh cảm thấy mình đại khái là phạm vào thiên điều rồi.
Thời khóa biểu tốt nhất không dễ dàng gì mới có tiết thể dục cho người ta nghỉ ngơi thật tốt, kết quả lại ở đây nghe được bạo luận của Thẩm Nguyên.
Đây đối với người có thành tích vốn thuộc về trung hạ du ở lớp chọn như cô mà nói, đơn giản chính là một loại tra tấn.
Không gì khác, giống như Thẩm Nguyên nói, từ vựng tiếng Anh không nhớ, « Đằng Vương Các Tự » không thuộc.
Mẹ nó.
Lúc A Kiệt há miệng "Khánh Lịch năm thứ tư xuân", Quý Ninh Ninh thật sự một chút cũng không phát giác được chỗ không đúng.
Hả?
Đằng Tử Kinh hóa ra không phải Đằng Vương sao?
Haizz, tôi liền không thể yên ổn qua cái tiết thể dục sao?
Quý Ninh Ninh yên lặng trở về phòng học, bị cuốn theo rồi.
Không lâu sau đó, Thẩm Nguyên cũng trở về phòng học.
Nhìn thấy bóng dáng Quý Ninh Ninh nằm ở trên bàn học, Thẩm Nguyên nhướng mày.
Vãi, bên cạnh mình lại còn có một Tùy Tùng Đau Khổ!
"Thật là trùng hợp, cậu cũng tới học tập à."
Quý Ninh Ninh ngẩng đầu lên mỉm cười, Thẩm Nguyên từ trên mặt cô đọc được sự mệt mỏi.
Mệt mỏi như vậy cũng muốn học tập sao?!
Thẩm Nguyên khổ tâm khuyên nhủ: "Mệt thì vẫn nên nghỉ ngơi thật tốt đi, cậu học tập như vậy hiệu suất rất kém."
Nói xong, Thẩm Nguyên lại bổ sung: "Học thuộc từ vựng đều sẽ không vào đầu đâu."
Quý Ninh Ninh tê người, mẹ nó đuổi cùng giết tận đúng không?
Tôi vì sao lại mệt a!
Còn không phải bởi vì hôm qua có người nói muốn trở về làm bài tập sửa lỗi dẫn đến sao!
Thẩm Nguyên bên này còn không biết Quý Ninh Ninh là bởi vì chính mình mới như vậy, cho nên còn đang giảng giải.
"Chuyện học thuộc từ vựng này, cậu kỳ thật đừng nhìn tôi thành tích tiếng Anh tốt, nhưng có đôi khi vẫn là sẽ không nhớ nổi từ vựng, cho nên vẫn là phải học nhiều."
Đừng giết đừng giết thật sự phải chết rồi.
Quý Ninh Ninh muốn khóc.
Tại sao có thể có người xấu xa như vậy a!
Thẩm Nguyên nhìn thiếu nữ mếu máo, bắt đầu học thuộc từ vựng.
"Chính là phải có thái độ học tập như vậy a!"
Thẩm Nguyên công nhận thiếu nữ trước mắt, sau đó bắt đầu làm bài thi toán.
Bất quá cũng may, Quý Ninh Ninh là học sinh nội trú, lúc ngủ trưa có thể trở về phòng ngủ, buổi trưa chí ít sẽ không bị Thẩm Nguyên cuốn tới...
"Tán thành!"
Lê Tri tỉnh lại sau giấc ngủ trưa, nhìn thấy Thẩm Nguyên lại còn đang học tập.
Nghe được động tĩnh của Lê Tri, Thẩm Nguyên sán lại hỏi: "Vừa vặn, hỏi bà cái vấn đề, bài này hướng giải là gì?"
Nghe nói như thế, ánh mắt Lê Tri lập tức mơ hồ.
"Tỷ muội, đầu tôi choáng quá, tôi ngủ thêm một chút đây."
Nói xong, Lê Tri đang định nhắm mắt, kết quả là nhìn thấy Thẩm Nguyên nhanh chóng sán lại gần.
Giờ phút này, khoảng cách giữa Thẩm Nguyên cùng Lê Tri bất quá chỉ một nắm đấm.
Dọa Lê Tri lập tức lùi lại một bước.
"Ông muốn làm gì?!"
Thẩm Nguyên chậm rãi rút bài thi toán từ trên bàn ra, chỉ vào câu hỏi lớn phía trên: "Bài này giải thế nào, tôi xem không hiểu."
Lê Tri chậm rãi thở ra một hơi, bình tĩnh trái tim nhỏ bé của mình.
"Muốn hỏi thì hỏi cho tử tế, làm gì dọa người như vậy!"
"Hây, đây còn không phải do bà muốn giả vờ ngủ sao?"
Lê Tri lườm Thẩm Nguyên một cái, giơ ngón tay cái lên nói: "Ông mới thật sự là Tế Tư Đau Khổ!"
Thẩm Nguyên ngượng ngùng cười một tiếng.
Đảo ngược sao Bắc Đẩu.
Là người truyền bá sự đau khổ học tập thứ yếu của lớp 15, Lê Tri rốt cục cảm nhận được sự tra tấn của việc mang đến đau khổ học tập cho người khác.
Ông nói xem nguồn gốc chủ yếu là cái gì? Đó là đương nhiên là giáo dục thi cử a.
Cái này còn phải hỏi?
Bất quá, Lê Tri ngược lại rất nhanh liền bình thường trở lại.
Nói như thế nào đây, vấn đề này đến cùng là chuyện tốt nhỉ.
Thẩm Nguyên thích học tập rồi.
Từ từ, Thẩm Nguyên thích học tập cùng là chuyện tốt liên quan thế nào với nhau?
Lê Tri nhìn thoáng qua Thẩm Nguyên vẫn còn đang xoắn xuýt.
"Vẫn chưa hiểu?"
Thẩm Nguyên lắc đầu: "Cái này sợ là có chút khó a."
"Được rồi được rồi, giảng lại cho ông một lần nữa, tự mình nhớ kỹ hướng giải đề là như thế nào, loại đề này đều một hướng giải thôi."
Lê Tri nói xong, liền tiếp tục giảng lại cho Thẩm Nguyên một lần.
"Nhớ chưa?"
Thẩm Nguyên gật đầu, chỉ chỉ một bước bên trong: "Nhưng vì cái gì chỗ này có thể biến thành dạng này?"
"Công thức hàm số a? Ông cái này cũng không biết?"
Thẩm Nguyên gãi đầu một cái: "Tôi nhớ không phải như thế mà."
Lê Tri bình phục nội tâm kích động: "Ông bây giờ, lập tức, ngay lập tức viết lại tất cả công thức hàm số ông có thể nghĩ tới cho tôi!"
Nhìn biểu cảm tức giận của thanh mai mỹ thiếu nữ, Thẩm Nguyên rụt cổ một cái.
Rút ra tờ giấy nháp, Thẩm Nguyên liền bắt đầu chép lại tất cả công thức hàm số nhớ trong đầu lên tờ giấy trắng.
Nói đến, hiệu quả Cường Hóa Ký Ức hệ thống cho Thẩm Nguyên kỳ thật còn rất tốt.
Chỉ là trí nhớ Thẩm Nguyên vốn cũng không tệ, cho nên mới không rõ ràng như vậy.
Xoẹt xoẹt xoẹt Thẩm Nguyên liền viết hết công thức hàm số nhớ trong đầu ra.
"Này, không sai biệt lắm chỉ từng này."
Lê Tri cầm qua giấy nháp nhìn thoáng qua.
Ngay từ đầu cũng còn tốt, nhưng đến một chút công thức tương đối phức tạp thì Thẩm Nguyên liền xảy ra vấn đề.
Sau đó còn có một vấn đề chính là bỏ sót một chút công thức.
Lê Tri thật nhanh chữa lỗi sai cho Thẩm Nguyên, thuận tay bổ sung một chút công thức Thẩm Nguyên bỏ sót.
Thẩm Nguyên như nhặt được chí bảo.
"Bổ sung cho ông một chút, nhìn cho kỹ. Biết ông trí nhớ tốt, cũng liền không kiểm tra thí điểm."
Lê Tri nói: "Tôi đề nghị ông lên mạng tìm một chút kiến thức căn bản toán học tải xuống học thuộc lòng, nếu như vậy, nói không chừng thành tích của ông có thể ổn định trên 90 điểm."
"Nhưng về phương diện làm bài, cá nhân tôi cảm thấy vẫn là phải làm nhiều. Nhớ kỹ cơ sở, làm nhiều dạng đề, đợi đến khi ông nhìn thấy dạng đề này tự nhiên toát ra hướng giải, ông liền thành công."
Khóe miệng Thẩm Nguyên giật một cái.
Cậu trí nhớ tốt, kỳ thật rất nhiều dạng đề sai đi sai lại đều là loại đã làm rồi.
Chỉ là, vì cái gì sẽ còn tiếp tục sai đâu?
Là không nhớ kỹ sao? Là quên ý tưởng giải đề sao?
Không, là căn bản không thèm để ý giải cái đề này.
Thẩm Nguyên nhìn lướt qua giấy nháp trên tay, quyết tâm tiếp tục dụng công.
Mà Lê Tri bị Thẩm Nguyên giày vò như thế, tự nhiên cơn buồn ngủ cũng hoàn toàn biến mất.
Đảo ngược sao Bắc Đẩu thật sự là.
Mình lại bị Thẩm Nguyên cuốn theo rồi!
Bất quá Lê Tri đến giờ phút này đã không định ngủ tiếp, đọc sách thôi.
Vừa vặn xem sách, cuốn người khác, vui vẻ vui vẻ.
Đợi đến khi giờ nghỉ trưa kết thúc, Quý Ninh Ninh trở lại phòng học liền kinh ngạc.
Hai người này vừa tỉnh ngủ liền bắt đầu cuốn sao?
"Trưa an, liền đọc sách a?"
Thẩm Nguyên lắc đầu: "Không ngủ."
Sấm sét giữa trời quang!
Quý Ninh Ninh cảm giác tiếng sấm ầm ầm trực tiếp nhảy disco trên đầu mình.
Không phải, hai người này hiện tại đã tiến hóa đến mức giữa trưa đều không ngủ được sao?!
Cuốn như thế sao?!
"Không ngủ?"
Thẩm Nguyên gật đầu: "Không buồn ngủ lắm, dứt khoát liền không ngủ."
Quý Ninh Ninh mím môi, muốn khóc ghê.
Tại sao có thể có loại chó cày cuốc quá đáng như thế ở bên cạnh mình chứ!
Lúc này, Thẩm Nguyên thấy được quyển từ vựng tiếng Anh trong tay Quý Ninh Ninh.
"Hây! Ngủ trưa cũng mang quyển từ vựng về ký túc xá học thuộc? Cậu làm như vậy bạn cùng phòng ngủ được sao?"
Quý Ninh Ninh gật đầu: "Nghĩ đến trước khi ngủ học một chút."
Vừa dứt lời, chỉ thấy Thẩm Nguyên giơ ngón giữa xuống: "Chúa tể cày cuốc, ở ký túc xá quấy rầy người khác đi ngủ, rắp tâm bất lương."
Bởi vì cái gọi là tiếng lật sách của bạn cùng phòng đinh tai nhức óc, ghét nhất có người học tập trong phòng ngủ.
Ký túc xá là nơi nào?
Đó là chỗ ngủ!
An tường trên giường tại sao có thể nghe được tiếng lật sách?
Muốn cuốn thì ở trong phòng học mà cuốn, ghét nhất loại chó cày cuốc quấy rầy người khác ngủ này.
Thật sự là Dương Dĩnh Garage Kit, baby tiểu nhân! (Meme chỉ kẻ đạo đức giả/tiểu nhân).
Quý Ninh Ninh tê người.
Không phải, cậu còn không biết xấu hổ nói tôi là chúa tể cày cuốc?!
"Ở phòng học sẽ không quấy rầy người khác đi ngủ sao?" Quý Ninh Ninh không thể tin nổi hỏi.
Thẩm Nguyên vẻ mặt đương nhiên: "Phòng học không phải là dùng để học tập sao?"
Quý Ninh Ninh muốn đánh người.