Virtus's Reader
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Chương 508: CHƯƠNG 397: MÀN TRÁCH MÓC ĐÁNG YÊU VÀ SỰ XẤU HỔ CỦA LÊ TRI

Tên này sao lại chạy đến cổng quê quán nhà nàng?!

Lê Tri bỗng nhiên nghĩ đến việc nàng vừa mới tán gẫu với Thẩm Nguyên, hình như đã thả thính tên này một cái...

Cái tên háo sắc này!

Nhưng dù vậy, ông nội à!

Sao ông có thể gọi to như vậy chứ!

Một luồng nhiệt khí từ cổ xông thẳng lên mặt, làn da trắng nõn của Lê Tri trong nháy mắt nhiễm lên mảng lớn đỏ ửng, ngay cả áo len cũng không che giấu được.

Bà ngoại bị bộ dạng này của nàng chọc cười, trong ánh mắt ôn hòa tất cả đều là sự thấu hiểu: "Nha, là Tiểu Nguyên tới tìm cháu chơi à? Nhanh đi mở cửa đi, bên ngoài lạnh lắm đấy."

Vừa dứt lời, các bậc trưởng bối và anh chị em trong nhà họ Lê đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Lê Tri.

"Tri Tri?"

Lê Tri vừa quay đầu, liền thấy mẹ Từ Thiền đang nhìn nàng với nụ cười đầy ẩn ý.

Bị ông nội gọi tên, lại bị người trong nhà mỉm cười nhìn chăm chú, Lê Tri đơn giản xấu hổ giận dữ muốn chết.

Hiện trường "xã chết" (xã hội tính tử vong - quê độ) a!

Tay chân nàng luống cuống nhặt múi quýt rơi trên người lên, gần như là "vụt" một cái bật dậy từ trên ghế sofa.

Nàng không thèm để ý đến biểu cảm ngầm hiểu lẫn nhau trên mặt người trong nhà, mang theo sự bối rối và căng thẳng vì bị tập kích bất ngờ, bước nhanh về phía cửa.

Trong lòng vừa tức vừa xấu hổ gào thét.

Thẩm Nguyên cái tên ngốc chết tiệt này! Sắp sang năm mới ông đứng ở cửa nhà tôi làm cái cột gỗ ngốc nghếch làm gì?!

Lần này thì hay rồi! Cả nhà tôi đều biết có thằng nhóc ngốc tới tìm tôi! Ông chờ đấy!

Khóa cửa "cạch" một tiếng vang nhỏ, cánh cửa sân nặng nề bị bỗng nhiên kéo ra.

Không khí lạnh lẽo ngày đông ùa vào, trong nháy mắt xuyên thấu căn phòng ấm áp.

Trên bậc thềm cổng, bóng dáng Lê Tri xuất hiện trong khung cửa.

Một giây sau, nàng liền như con mèo bị giẫm đuôi, biến thành quả pháo nhỏ bừng bừng sát khí, mấy bước làm một lao xuống bậc thềm trước cửa!

Gương mặt xinh đẹp kia có vệt phấn hồng do hơi ấm bốc lên, giờ khắc này dưới gió lạnh bên ngoài thổi qua ngược lại càng thêm kiều diễm, giống như được tô lớp phấn thượng hạng nhất.

Nàng "đằng đằng sát khí" xông thẳng về phía Thẩm Nguyên vẫn còn đứng bên tường.

Khoảng cách hai người vốn chỉ còn lại mấy bước.

Lê Tri trong nháy mắt liền vọt tới trước mặt Thẩm Nguyên, bước chân mang theo một trận gió lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn căng cứng.

Trước khi Thẩm Nguyên kịp phản ứng hoàn toàn, nàng đã bỗng nhiên nhón chân lên, gần như muốn đụng vào ngực hắn.

Mỹ thiếu nữ mang theo cái vẻ hận không thể cắn hắn một cái, hạ giọng nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ với hắn.

"Thẩm Nguyên! Ông là khúc gỗ à?!!"

Ngón tay trắng nõn của Lê Tri siết chặt ống tay áo hắn, phảng phất như vậy mới có thể khống chế mình không giơ tay đấm hắn.

"Điện thoại đâu?! Điện thoại để làm cảnh à?! Cứ đứng ở cửa phát ngốc làm gì?! Không thể nhắn cho tôi một cái tin à?! Hả?!!"

Mỗi một chữ đều như mang theo tia lửa nhỏ, nổ lách tách trong không khí lạnh.

Nàng tức giận đến mức ngực hơi phập phồng, chiếc cổ lộ ra ngoài áo len cao cổ cũng theo động tác mà lắc lư, càng làm nổi bật lên gương mặt đỏ đến mức sắp nhỏ ra máu.

Thẩm Nguyên bị tràng gầm nhẹ liên thanh này làm cho choáng váng.

Sự lúng túng khi bị ông nội Lê gọi tên vừa rồi, giờ phút này đều bị khí thế rào rạt và vẻ yêu kiều của nàng đánh tan một chút.

Đối diện với đôi mắt long lanh ánh nước vì phẫn nộ và ngượng ngùng của nàng, cùng đôi môi đang đóng mở liên hồi,

Yết hầu Thẩm Nguyên trượt lên xuống một cái, những lời giải thích đã chuẩn bị sẵn đến bên miệng lại biến thành một nụ cười ngây ngô không mấy thành công.

Hắn vô thức đưa tay muốn sờ mũi để che giấu, lại bị ánh mắt hung dữ của Lê Tri trừng trở lại.

Lê Tri thấy bộ dạng này của hắn càng giận không chỗ phát tiết, ngón tay dùng sức túm lấy ống tay áo hắn.

Nàng tiếp tục hạ giọng lên án, mỗi một âm cuối đều mang theo sự run rẩy vì xấu hổ giận dữ:

"Làm động tĩnh lớn như vậy..."

"Giờ thì hay rồi! Cả nhà tôi đều biết hết rồi!!"

"Ông là ngốc hay là đần thế?! Nhắn một cái tin thì chết người à Thẩm Nguyên! Hả?!"

"Mặt mũi tôi bị ông làm mất hết rồi!!"

Nàng tức giận đến mức ngực phập phồng, hàm răng trắng như tuyết cắn môi dưới, đôi mắt kia mang theo sự xấu hổ giận dữ đậm đặc không tan hung hăng nhìn chằm chằm hắn.

Vệt đỏ tươi trên má dưới sự phụ trợ của hàn khí ngày đông lạnh lẽo, càng thêm tươi tắn chói mắt, lan thẳng đến tận mang tai và cổ.

Ánh mắt kia, ba phần là giận bảy phần là gấp, còn có mấy phần là hận không thể chôn sống cái tên ngốc hại nàng "xã chết" này ngay tại chỗ vì xấu hổ.

Thẩm Nguyên bị nàng trừng đến mức đáy lòng run lên, cổ họng trượt một cái.

Sự co quắp và mờ mịt khi bị mắng vừa rồi, khi đối diện với đôi mắt đẹp đan xen xấu hổ và giận dữ này, ngược lại kỳ lạ lắng xuống.

Hắn bỗng nhiên nhếch môi, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, trong nụ cười mang theo chút nhận thua, lại giấu chút ánh sáng giảo hoạt.

Thẩm Nguyên bỗng nhiên đưa tay ôm lấy Lê Tri.

Cánh tay vòng qua sau eo nàng, giờ phút này thoáng dùng sức, kéo mỹ thiếu nữ chặt chẽ vào trong lòng mình.

Thẩm Nguyên thoáng nghiêng người, ghé sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang tức giận kia.

Hơi thở thanh khiết lại nóng hổi của thiếu niên phả vào chóp mũi nàng, ép xuống cực thấp, mang theo chút lừa gạt, lại mang chút giọng điệu vô lại chậm rãi mở miệng:

"Tri Tri..."

Thẩm Nguyên giống như đang trấn an con thú nhỏ xù lông, ánh mắt lại trừng trừng khóa chặt trên gương mặt đỏ bừng của nàng, giọng nói vừa thấp vừa khàn:

"Việc đã đến nước này, dù sao mặt mũi cũng mất hết rồi..."

"Vậy hay là..."

Môi hắn cách gò má nàng càng gần hơn chút, gần như có thể cảm nhận được nhiệt độ kinh người tỏa ra từ làn da nàng, độ cong nhếch lên nơi khóe miệng mang theo chút hư hỏng mê hoặc lòng người.

"... Chúng ta cùng đi dạo nhé?"

Lê Tri bị lời đề nghị đương nhiên này của hắn làm chấn động đến mức trong nháy mắt cứng đờ trong lòng hắn!

Nàng mở to hai mắt, giống như không thể tin vào tai mình, ngẩng đầu trừng mắt nhìn khuôn mặt mang theo chút cười xấu xa của Thẩm Nguyên.

Trên mặt kia rõ ràng viết "đi mà đi mà".

Gan của tên này... sợ không phải bị cơn gió lạnh vừa rồi thổi cho phình to ra rồi chứ?!

Lê Tri chỉ cảm thấy một luồng nhiệt khí xông thẳng lên đỉnh đầu!

Đây quả thực là... được đằng chân lân đằng đầu!!

Hắn chẳng lẽ quên bên trong đang ngồi những ai sao? Ông ngoại bà ngoại, bố mẹ, còn có mấy anh chị em họ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn kia nữa...

Vừa rồi dư âm của tiếng gọi "thằng nhóc ngốc" của ông nội vẫn còn đó, nàng gần như có thể tưởng tượng ra bầu không khí bát quái hừng hực cháy trong căn phòng kia lúc này!

Ông muốn nói hiện tại không có ai nhìn lén, Lê Tri là người đầu tiên không tin.

Trong tình huống này, thế mà hắn còn muốn "bắt cóc" nàng đi?!

Cái này cùng việc trực tiếp dẫn con mồi vừa bị vây bắt ra khỏi cổng sở thú có gì khác nhau? Sợ người khác không biết đứa con gái này là do Thẩm Nguyên hắn bắt cóc chạy mất sao?!

Một nỗi ngượng ngùng to lớn hỗn hợp với sự kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi, giống như con sóng lớn ngập trời trong nháy mắt bao phủ Lê Tri.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!