"Không phải chứ?" Cậu nhướng mày, ánh mắt liếc xéo A Kiệt, trên mặt mang theo vẻ ghét bỏ kiểu "chuyện này không phải rõ như ban ngày sao".
"Chẳng lẽ lại còn muốn đi sân vận động thổi điều hòa à?"
"Lãnh đạo ở trên nước miếng văng tung tóe, chúng ta ở dưới 'vì lý tưởng mà chiến!', 'phấn đấu một trăm ngày!'... Mấy bài cũ rích này đừng có ôm ảo tưởng nữa."
A Kiệt bị nghẹn đến mức lại bực mình một trận, sống lưng vừa thẳng lên lại cong trở về, lần nữa dựa trán vào cuốn bài tập tiếng Anh lạnh lẽo, trong miệng lầm bầm mơ hồ không rõ.
"... Được rồi, hiểu rồi... Thì không phải như thế chứ gì..."
Thẩm Nguyên nhìn bộ dạng này của cậu ta, tiếp tục châm chọc, giọng điệu mang chút trêu đùa.
"Thỏa mãn đi, đến lúc đó trước kỳ thi thử lần hai sẽ cho mày chút tình cảm sướt mướt, làm mấy cái tọa đàm 'cảm tạ cha mẹ ơn thầy', nước mắt rưng rưng càng đáng xem hơn."
"Tao cám ơn mày nhắc nhở nhé..." A Kiệt cuối cùng cũng ngẩng đầu lên một chút, nghiêng mặt về phía Thẩm Nguyên, dùng sức lật một cái xem thường to tướng.
"Cầu xin học bá đại nhân thương xót, tha cho tao đi! Chỉ đứng đó hô khẩu hiệu đã đủ choáng váng rồi, lại còn bắt người ta khóc nhè, cái lớp 12 này còn cần hình tượng nữa không?"
Nói xong, A Kiệt vùi mặt sâu hơn vào cánh tay, giọng nói buồn bực như truyền từ dưới lòng đất lên.
"... Tao thà học từ vựng còn hơn."
Thẩm Nguyên cười nhạo một tiếng, mấy đứa ngốc cũng nguyện ý học thuộc từ vựng, có thể thấy được hiệu quả của thứ này.
Bất quá... Thẩm Nguyên kỳ thật vẫn rất mong chờ đến lúc đó sẽ có tình huống gì xuất hiện.
Cậu không tiếp tục kích thích A Kiệt nữa, cúi đầu một lần nữa đắm chìm trong bài thi của mình, tiếng bút sột soạt lại vang lên.
Tiếng chuông kết thúc giờ tự học buổi tối rốt cục cũng xé toạc màn đêm trầm tĩnh.
Trong phòng học nháy mắt trào dâng sự ồn ào náo động, tiếng bàn ghế xê dịch, tiếng sách vở thu vào cặp, còn có tiếng ngáp mang theo sự mệt mỏi rõ ràng đan xen vào nhau, tuyên cáo một ngày chạy nước rút tạm thời kết thúc.
Thẩm Nguyên lắc lắc cổ tay hơi mỏi, nhét xấp đề thi thử trên bàn vào cặp sách một cách qua loa.
Lê Tri thì vẫn đâu vào đấy như mọi khi, thu mấy cây bút vào túi bút, lại xếp chồng sách bài tập cần mang về nhà ngay ngắn, mới kéo khóa cặp.
Chào tạm biệt mấy người bạn thân xong, Thẩm Nguyên và Lê Tri đi ra khỏi phòng học.
Mặc dù nhiệt độ không khí đã từ từ ấm lên, nhưng gió đêm vẫn lạnh thấu xương.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà dạy học được hơi ấm sấy khô nóng, hai người đều không khỏi tự chủ rụt cổ lại.
Đèn đường mờ vàng kéo dài cái bóng sóng vai của hai người trên mặt đất.
Khác hoàn toàn với sự ồn ào náo động giờ ra chơi ban ngày, giờ phút này bóng người trên đường về nhà thưa thớt, đa số học sinh đều cúi đầu, bước đi vội vàng, chỉ muốn mau chóng trở lại chăn ấm nệm êm.
Đoạn đường từ tòa nhà dạy học đến cổng trường, sự ồn ào ban ngày lắng đọng thành sự quạnh quẽ đặc thù của đêm đông, chỉ có tiếng đế giày ma sát mặt đất vụn vặt.
Đi được một đoạn, thân ảnh cao lớn bên cạnh bỗng nhiên hơi sụp xuống một chút.
Bước chân cậu chậm lại, bả vai nhẹ nhàng nhích lại gần về phía Lê Tri.
"Ngô..."
Một tiếng lầm bầm hơi có vẻ dính người tràn ra từ cổ họng Thẩm Nguyên, giống như một chú chó lớn đang chơi xấu.
Lê Tri bước chân không ngừng, kỳ quái nghiêng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Thẩm Nguyên đang rũ mắt nhìn cô, đèn đường hắt xuống một mảnh bóng râm nơi giữa lông mày thâm thúy của cậu.
Sự nhuệ khí trương dương và sức mạnh nhất định phải thắng ngày thường bị sự ủ rũ sâu sắc bao trùm, lộ ra một loại cảm giác mềm mại gần như ủy khuất.
Môi cậu hơi mím, giọng nói cũng thấp hơn bình thường mấy tông, mang theo hàn khí ban đêm, buồn buồn đụng vào màng nhĩ Lê Tri.
"Lê Bảo..." Cậu lại gần thêm chút nữa, hơi thở ấm áp phả qua tai Lê Tri, mang theo một tia làm nũng không dễ phát hiện.
"Mệt quá à... Cảm giác não bị móc rỗng rồi, như bị bánh xe cán qua ấy..."
Sự tập trung và liều mạng ngưng tụ dưới cường độ giải đề cao cả ngày, rốt cục tại con đường về nhà yên tĩnh này, bên cạnh Lê Tri, mới được thả lỏng.
Sự mỏi mệt bắt nguồn từ sự tập trung cao độ, cùng áp lực thi cử, tại khoảnh khắc ở riêng này hiển lộ ra sự mệt mỏi chân thật nhất.
Trong lòng Lê Tri không khỏi vì đó mà nhảy một cái.
Nhìn bộ dạng ỉu xìu cầu an ủi này của cậu, đơn giản là khác một trời một vực với thiếu niên liều mạng học tập kia.
Một cỗ tâm trạng vừa tức vừa buồn cười lại có chút đau lòng phức tạp dâng lên.
"Đáng đời!" Lê Tri đưa tay, chuẩn xác nắm lấy vành tai hơi lạnh của Thẩm Nguyên, lực đạo không nặng, càng giống như một sự trách cứ thân mật.
"Để ông ban ngày giải đề với cường độ đó, giống như bị điên ấy. Thật coi mình là mình đồng da sắt à?"
Miệng cô vẫn không tha người, nhưng xúc cảm mềm mại truyền đến từ đầu ngón tay cùng sự yếu thế hiếm thấy của thiếu niên giờ phút này, khiến sự mềm mại nơi đáy lòng cô lặng lẽ sụp đổ.
Thẩm Nguyên bị véo tai, không những không tránh, ngược lại còn rụt rụt về phía Lê Tri, đem trọng lượng nửa người hư hư dựa vào cô, trong cổ họng phát ra tiếng lầm bầm thoải mái:
"... Đây không phải là vì 665 điểm sao..." Cậu dừng một chút, giọng nói hàm hồ bổ sung.
Lời này giống như chiếc lông vũ nhỏ, nhẹ nhàng gãi vào đáy lòng Lê Tri, khiến gò má cô hơi nóng lên.
Cô tức giận "hừ" một tiếng, buông tay đang vặn tai cậu ra, ngược lại một phen kéo lấy cánh tay cậu, dùng sức kéo về phía trước.
"Đi thôi! Đồ dê xồm! Mau về nhà! Đứng đây hóng gió thì không mệt à?"
Cô nửa kéo nửa lôi cậu đi về phía cổng trường, giọng điệu vẫn hung dữ như cũ, nhưng tư thế kéo cánh tay Thẩm Nguyên, lại tiết lộ sự an ủi vụng về của thiếu nữ.
"Về sớm nghỉ ngơi một chút, ngày mai đầu óc mới xoay chuyển nhanh được!"
Thẩm Nguyên cảm nhận lực đạo truyền đến trên cánh tay cùng sự dựa dẫm mang theo nhiệt độ cơ thể của cô, bóng đêm lạnh lẽo tựa hồ cũng bị nhiễm lên một chút ấm áp.
Gương mặt bị sự mệt mỏi bao phủ không tự chủ được câu lên một độ cong thỏa mãn lại lười biếng.
Mặc dù thân thể vẫn mệt mỏi, nhưng được cô dắt đi như vậy, sự mệt mỏi nặng nề kia tựa hồ cũng trở nên có thể chịu đựng được.
Cậu tùy ý để Lê Tri "kéo" đi về phía trước, thở dài nhẹ giọng lầm bầm: "Biết rồi... Bà chằn Lê Bảo..."
Thiếu nữ nghiêng đầu trừng mắt liếc cậu một cái.
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, đáy mắt cô tràn ra một tia cười yếu ớt, đầu ngón tay nhẹ nhàng bấm vào cánh tay cậu, giọng nói ép xuống cực nhẹ.
"Ông mới là bà chằn ấy... Lúc giải đề cái lông mày kia nhăn lại có thể kẹp chết con muỗi, còn hung hơn tôi nhiều."
Cô dừng một chút, chóp mũi hừ nhẹ một tiếng, mang theo điểm trêu chọc giảo hoạt: "Cái bộ dạng này của ông á, nếu để Chu Thiếu Kiệt nhìn thấy, nó nhất định sẽ phun chết ông!"