Cờ màu dọc theo sân vận động vẫn đang phần phật vang động trong gió lạnh, tấm biển quảng cáo khổng lồ nền đỏ chữ vàng tựa hồ chói mắt hơn vừa rồi một chút.
Dòng người ồn ào nghị luận về chút mờ mịt đối với tương lai, giống như nước biển khi thủy triều rút, có trật tự nhưng lại không kịp chờ đợi phân lưu, cấp tốc rời khỏi không gian vừa mới bị lời thề thắp lửa này, một lần nữa tràn vào tòa nhà dạy học.
Sự ồn ào của đám người từ sân vận động tràn vào hành lang tòa nhà dạy học, tiếng bước chân và tiếng bàn tán va chạm quanh quẩn giữa những bức tường lạnh lẽo.
Loại cảm giác phấn khởi tập thể được ngàn người hô vang thắp lửa kia, ngay khoảnh khắc bước vào cửa lớp học lát gạch men sứ lạnh lẽo, liền giống như bị một bàn tay vô hình trong nháy mắt ấn trở lại mặt đất hiện thực.
"Nhanh, ai về chỗ nấy nào!"
Giọng Lão Chu vang lên ở cửa ra vào, xua tan chút nhiệt độ tập thể còn sót lại.
Thẩm Nguyên và Lê Tri nắm tay đi vào phòng học, sự thân mật có vẻ hợp lý trong đám đông ồn ào kia, khi trở về tấc đất vuông vức của phòng học, bỗng nhiên trở nên vô cùng bắt mắt.
Ánh mắt mấy bạn học hàng trước quét tới, vành tai Lê Tri hơi nóng lên, nắm chặt tay Thẩm Nguyên.
Cảm nhận được lực lượng trên tay, Thẩm Nguyên nghiêng đầu nháy mắt cực nhanh với cô.
Hai người cười ngồi trở lại vị trí của mình.
Thẩm Nguyên thì chậm rãi kéo ghế ra, ánh mắt quét qua mặt bàn.
Trên đó trống không, nhưng trong không khí đã tràn ngập mùi vị quen thuộc thuộc về bài thi và bụi phấn.
Hai người ngồi xuống không lâu.
A Kiệt nặng nề ngã người vào ghế, phát ra một tiếng than thở khoa trương.
"Đệch!"
Dương Trạch cười nhìn về phía A Kiệt: "Ấy, vừa nãy đứa nào bảo chó mới hùa theo hô ấy nhỉ?"
"Cút đi!" A Kiệt làm bộ muốn nhào qua, "Cái đó gọi là bầu không khí đến rồi hiểu không!"
"Hai chai trà chanh." Trần Minh Vũ lời ít ý nhiều.
"Biết rồi biết rồi, tao mua lốc ba chai, lốc ba chai rẻ hơn!" A Kiệt đắc ý cười cười.
"Vậy dứt khoát tao với mày cũng mua được."
A Kiệt lạnh lùng liếc nhìn Dương Trạch vừa mở miệng: "Tự đi mà mua! Bố mày tự uống!"
"Được được được! Không có tình nghĩa anh em gì hết!"
Ngay lúc này, tiếng giày cao gót gõ xuống mặt đất thanh thúy từ xa đến gần, trong nháy mắt lấn át chút ồn ào vừa nhen nhóm lên cuối giờ nghỉ giải lao.
Phòng học trong nháy mắt yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng sột soạt tìm kiếm sách vở và bài thi rất nhỏ.
Dương Dĩ Thủy ôm một chồng bài thi trắng như tuyết đi vào phòng học, trên mặt cô nàng mang theo biểu cảm bình tĩnh, phảng phất như tiếng lời thề rung trời ở sân vận động vừa rồi chưa từng tồn tại.
"Được rồi, trật tự." Giọng bà chị họ không cao, lại mang theo lực xuyên thấu không thể nghi ngờ.
"Thu lại cảm xúc vừa rồi đi, bây giờ chúng ta vào học."
Cô nàng đặt bài thi lên bục giảng, đẩy gọng kính, ánh mắt quét qua những khuôn mặt trẻ tuổi bên dưới, sắc đỏ đã lui hết, một lần nữa toát ra vẻ hoặc chuyên chú hoặc mờ mịt.
"Lấy bài thi lần trước ra," cô nàng cầm lấy một tờ bài thi, "Chúng ta tiếp tục giảng..."
Tiếng nói vừa dứt, tiếng lật giấy "soạt ——" "sột soạt ——" rõ ràng trong nháy mắt thay thế dư âm hưng phấn còn sót lại.
Bụi phấn lả tả rơi xuống, rơi vào rãnh bảng đen màu xanh sẫm.
Một con số "100" to lớn vẫn chói mắt đính tại trung tâm bảng đếm ngược thi đại học bên cạnh bảng đen.
Nhưng chẳng biết tại sao, khi ánh mắt dời khỏi nó, trở lại tờ bài thi chi chít chữ cái trên mặt bàn, con số "100" kia phảng phất như bị phủ lên một tầng voan ảo ảnh.
Lời thề âm vang vọng lại trên sân tập, cờ màu phần phật, sóng nhiệt độ cơ thể ngàn người hội tụ, đều cấp tốc mờ đi trong tiếng ngòi bút xẹt qua trang giấy sột soạt cùng giọng giảng bài bình ổn của Dương Dĩ Thủy.
Thẩm Nguyên vô thức nghiêng đầu, nhìn thấy Lê Tri bên cạnh đã vùi đầu vào trong đề thi thử.
Đầu ngón tay trắng nõn của thiếu nữ đang nhanh chóng di chuyển trên văn bản, chút ửng đỏ nhiễm lên lúc bị hắn nắm tay ở sân vận động vừa rồi, giờ phút này đã bị một loại thần sắc trầm tĩnh suy tư thay thế.
Thẩm Nguyên cúi đầu xuống, lật bài thi, ánh mắt ngưng tụ trên đề bài.
Cảm giác chuyên chú một lần nữa dâng lên dưới đáy lòng.
Lễ tuyên thệ trăm ngày?
Nó giống như một giấc mộng ngắn ngủi được thả ra, lại có lẽ chỉ là một trận hâm nóng cảm xúc cỡ lớn.
Khi bài thi trải ra, nan đề bày ở trước mắt, trọng lượng của tương lai một lần nữa đặt lên vai mỗi người.
Đồng hồ đếm ngược 100 ngày sớm đã bắt đầu im ắng chảy xuôi.
Hết thảy vừa rồi, bất quá chỉ là một lần hít sâu tập thể hơi có vẻ long trọng trong đó mà thôi.
Chiến đấu chân chính, chưa bao giờ rời khỏi căn phòng học tràn ngập mùi phấn viết này.
Ngòi bút trong tay bạn, quyết định bạn giờ này khắc này liệu có thể tĩnh tâm lại hay không.
Hành lang tòa nhà dạy học sau bữa cơm chiều có vẻ phá lệ trống trải thanh lãnh.
Sắc trời còn sót lại phác họa hình dáng xào xạc của cây cối trong sân trường.
Đèn hành lang mờ nhạt lần lượt sáng lên, đổ xuống cái bóng giao nhau của hai người trên nền gạch.
Không khí căng thẳng đặc hữu của lớp 12 dường như bị nén lại trong không gian này, thỉnh thoảng có bạn học đi ngang qua bước chân vội vã, trong ngực ôm sách hoặc bài thi, mỗi bước đi đều mang theo cảm giác trầm trọng của việc tranh thủ thời gian.
Lê Tri cầm hộp sữa chua mới mua từ siêu thị, miệng nhỏ uống từng ngụm.
Thân thể cô theo thói quen dán sát vào phía trong hành lang, Thẩm Nguyên thì giống như một bức tường kiên cố, đi ở phía ngoài gần cửa sổ hành lang trống trải, thay cô ngăn cách hàn ý gió đêm lùa vào cùng sự va chạm có thể có của bạn học qua đường.
Trong sự yên tĩnh sau khi ồn ào rút đi, Lê Tri hơi nghiêng mặt qua, ánh mắt rơi vào đường viền hàm dưới rõ ràng của Thẩm Nguyên.
Ký ức về màn đối mặt nóng rực trong đại hội tuyên thệ còn chưa hoàn toàn tiêu tán, giờ phút này nhìn sườn mặt trầm tĩnh lại của thiếu niên, trong sự chuyên chú mang theo một tia vẻ mệt mỏi không thể che giấu, trong lòng cô như bị thứ gì đó nhẹ nhàng chọc một cái.
"Này," giọng Lê Tri không lớn, trong hành lang yên tĩnh lại rõ ràng lọt vào tai, phá vỡ sự trầm mặc giữa hai người.
Cô nhẹ nhàng dùng cùi chỏ huých vào cánh tay Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên quay đầu, rũ mắt nhìn cô, đáy mắt mang theo ý cười hỏi thăm: "Hửm?"
"Còn ba ngày nữa là thi thử rồi," thiếu nữ dừng một chút, ánh mắt giống như đèn pha, cẩn thận quét qua mỗi tia biểu cảm nhỏ nhặt trên mặt hắn.
"Chuẩn bị xong chưa?"
Giọng cô rất nhẹ, nhưng từng chữ đều giống như búa nhỏ gõ vào dòng thời gian.
Đếm ngược thi thử trong vô hình bỗng nhiên gia tốc.
Thẩm Nguyên nhìn sự lo lắng nơi đáy mắt cô, hơi tới gần một chút.
Không giống bình thường vui cười như thế, câu trả lời của hắn ngắn gọn mà chắc chắn, đáy mắt thắp lên một đốm lửa bị câu hỏi của cô làm cho bùng cháy trở lại.