Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn kia giờ phút này đỏ như trái đào mật chín mọng, ngay cả cổ cũng nhuộm đầy màu sắc say lòng người.
Đôi mắt ướt át mang theo sự bối rối xấu hổ giận dữ, đang trừng trừng nhìn hắn.
Bốn mắt nhìn nhau.
Hô hấp Lê Tri bỗng nhiên trì trệ, ngón tay dùng sức bóp chặt quần áo hắn, muốn mở miệng trách cứ sự tham luyến không dứt này của hắn.
Ngay lúc này, Thẩm Nguyên mấp máy môi.
Khóe miệng hắn câu lên một độ cong cực kỳ gợi đòn, ánh mắt sáng đến kinh người, bên trong đựng đầy sự dục cầu bất mãn không chút che giấu.
Giọng nói thiếu niên mang theo chút làm nũng lại mười phần vô lại, rành mạch nói với cô, cũng nói với mảng mềm mại đang phập phồng kịch liệt dưới tai mình hai chữ.
"Không đủ."
Vừa dứt lời, Lê Tri mang theo chút lực đạo tức giận, đưa tay "bốp" một cái vỗ nhẹ vào bờ vai dày rộng của Thẩm Nguyên.
Giọng thiếu nữ phảng phất hừ ra từ trong mũi.
"Nghe mãi không xong đúng không?"
Cô nói xong, đầu ngón tay không tự chủ lại vô thức cào hai cái trên lớp vải đầu vai hắn, giống như một con mèo nhỏ bị đè xuống đang giãy dụa muốn thoát ra nhưng lại sợ làm bị thương đối phương.
Nhưng mà, hai tay Thẩm Nguyên vẫn không nhúc nhích tí nào vòng qua sau eo cô, gò má thậm chí càng ỷ lại chôn sâu thêm mấy phần vào lồng ngực mềm mại của cô.
Giọng nói buồn buồn của hắn xuyên thấu qua lớp vải, mơ hồ lại rõ ràng truyền đến, mang theo mười phần sức lực vô lại cùng một tia ý cười khó phát hiện.
"Thì nghe thêm một lát nữa thôi mà, tiếng tim đập của em nghe hay lắm..."
Lê Tri bị cái sự dính người càng ngày càng quá phận cùng lời nói thẳng thắn si mê này của hắn làm cho toàn thân nóng lên, một cỗ ý xấu hổ mãnh liệt hơn cùng sự xao động bị hắn thắp lửa xen lẫn va chạm trong cơ thể.
Thân thể rắn chắc ấm áp của thiếu niên chặt chẽ đè ép cô, nhịp tim đánh trống dưới tai là bằng chứng cho sự bối rối không cách nào che giấu của cô.
Cái cọ nhẹ kia càng giống như đốm lửa được châm lên, khiến vòng eo cô càng thêm mềm nhũn, con thú nhỏ mang tên rung động trong lòng điên cuồng va đập vào lồng giam.
Thiếu nữ cúi đầu nhìn cái đầu đang ăn vạ không chịu đi trên ngực mình, còn không biết xấu hổ mà cò kè mặc cả, tức giận đến mức lại muốn chọc hắn.
Cô hít sâu một hơi, ý đồ đè xuống tâm triều cuồn cuộn cùng nhiệt độ càng ngày càng nóng bỏng trên mặt.
Thẩm Nguyên vẫn không có ý định dời ổ, thậm chí luồng nhiệt lưu từ hơi thở phun ra càng sâu xuyên qua lớp áo, ủi dán lên da thịt cô, khiến cô nhịn không được co rụt người lại.
Rốt cục, Lê Tri dùng sức nhắm mắt, khi mở ra lần nữa, sự xấu hổ cố giả bộ trong đôi mắt sóng nước liễm diễm kia đã sắp không kìm được nữa rồi.
Cô cắn cắn môi dưới, bỗng nhiên đưa tay.
Không phải đẩy hắn ra, mà là mang theo chút lực đạo hờn dỗi vừa bất đắc dĩ, nắm chặt vành tai ửng đỏ của Thẩm Nguyên, nhẹ nhàng nhấc lên.
Khiến cho khuôn mặt mang theo biểu cảm si mê vô lại của hắn cách xa ngực mình một chút, để hắn có thể nhìn rõ ánh mắt của mình.
Thẩm Nguyên bị nắm tai, bị ép ngửa mặt lên, ánh mắt còn mang theo chút mờ mịt cùng sự chưa thỏa mãn vì bị cắt ngang việc lắng nghe.
Ngay khi hắn tưởng rằng Lê Tri muốn dùng vũ lực trấn áp, lại va vào đôi mắt của thiếu nữ.
Nơi đó đang thiêu đốt một loại khát vọng càng thêm rõ ràng, cũng càng thêm nóng hổi, trong nháy mắt lấn át tất cả ngụy trang.
Bốn mắt nhìn nhau, chỉ nghe Lê Tri rõ ràng mà ngắn gọn lầm bầm với hắn một câu, mang theo sự bất đắc dĩ và thẳng thắn trực tiếp bị cái sự thính lực huấn luyện này của hắn bức ra.
"Đồ ngốc... Em không muốn bị anh nghe... Em... Em muốn hôn anh..."
Giọng nói kia không cao, thậm chí mang theo chút run rẩy, lại giống như một đạo kinh lôi, mang theo hồ quang điện nóng hổi bổ thẳng vào sâu trong ý thức Thẩm Nguyên.
"!"
Không khí triệt để đông cứng.
Sự vô lại và si mê trên mặt Thẩm Nguyên phảng phất bị đóng băng trong nháy mắt, thay vào đó là đồng tử bỗng nhiên phóng đại cùng sự ngây ngốc triệt để.
Một loại cảm giác kinh hỉ khó tin đánh trúng trái tim thiếu niên.
Cô ấy... vừa nói cái gì?
Hắn gần như vô thức siết chặt cánh tay đang vòng qua sau eo cô, kéo theo cả lực đạo chống đỡ thân thể hai người cũng trở nên cứng ngắc.
Ngay khi Thẩm Nguyên đang chìm đắm trong niềm vui sướng này, ngón tay đang túm lấy vành tai hắn lặng lẽ nới lỏng nửa phần.
Lập tức, giọng nói mang theo chút xấu hổ gấp gáp của Lê Tri, rõ ràng vang lên bên tai Thẩm Nguyên.
"Đồ ngốc!"
Gương mặt trắng nõn của thiếu nữ đỏ như dung nham mới đông lại, phảng phất một giây sau liền muốn đốt xuyên da thịt.
Đôi mắt hòa quyện hơi nước lại cháy lên ngọn lửa quật cường của cô, dưới cái nhìn chăm chú thất thần đầy rung động của Thẩm Nguyên, bỗng nhiên trợn tròn.
"Còn... nhìn cái gì nữa!"
"Đồ ngốc! Còn đang chờ cái gì hả? Chờ em mời anh sao?"
Âm cuối trong lời nói của thiếu nữ giống như kèn lệnh xung phong rõ ràng nhất, trong nháy mắt đốt lên tất cả sự khắc chế đang lung lay sắp đổ.
Thẩm Nguyên không còn cần bất luận sự chần chờ nào nữa.
Cánh tay vòng qua sau eo cô bỗng nhiên siết chặt hơn, ôm trọn toàn bộ thân thể mảnh mai ấm áp của cô vào lòng mình, không chừa một tia đường lui.
Thẩm Nguyên cúi thấp xuống, tinh chuẩn đặt môi mình lên bờ môi cô!
Bốn cánh môi mềm mại thốt nhiên đụng vào nhau!
Một tiếng nghẹn ngào ngắn ngủi mà mơ hồ bị triệt để phong kín giữa răng môi hai người.
Thẩm Nguyên cảm giác được một cách rõ ràng nhiệt độ của mảng mềm mại dưới môi mình.
Hắn nếm được hương vị thanh ngọt như có như không trên cánh môi cô, giống như nhụy hoa kiều nộn nhất đầu cành ngày xuân, mang theo khí tức khiến người ta mê say của thiếu nữ, mãnh liệt quét sạch tất cả giác quan của hắn.
Thân thể Lê Tri như cành liễu trong gió bỗng nhiên mềm nhũn, gần như muốn hoàn toàn dựa vào trong ngực hắn.
Ngón tay đang túm lấy vành tai hắn mất đi lực đạo, lòng bàn tay buông lỏng trượt xuống, cuối cùng chăm chú nắm chặt vải áo sau lưng hắn, lớp vải mềm mại phát ra tiếng ma sát rất nhỏ giữa những ngón tay cô.
Nụ hôn này, đem tất cả suy nghĩ, tất cả ồn ào náo động, tất cả suy nghĩ liên quan tới ôn tập cùng đếm ngược của thiếu niên và thiếu nữ, triệt để hòa tan trong một mảng mê ly ôn nhu được dệt nên từ hơi thở của nhau.
Thẩm Nguyên chậm rãi ngẩng đầu, lúc rời môi phát ra một tiếng vang nhỏ thấm ướt, như giọt sương rơi xuống cánh hoa.
Hắn vẫn duy trì tư thế vòng tay ôm, chống đỡ thân thể hơi mềm nhũn của cô.
Hàng mi dài của thiếu nữ như cánh bướm bị kinh hãi run rẩy kịch liệt mấy lần, mới chậm rãi nâng lên.
Đôi mắt xinh đẹp kia ở ngay gần trong gang tấc, phản chiếu ánh đèn huỳnh quang nhu hòa của thư phòng, bên trong ánh nước mờ mịt, phảng phất bao hàm sương mù trong rừng buổi sớm.
Ánh mắt ướt át kia thẳng tắp đụng vào đáy mắt thâm thúy của Thẩm Nguyên, khiến nhịp tim vừa đè xuống của hắn lại bắt đầu oanh minh.
Bờ môi Lê Tri bị hôn đến càng thêm hồng nhuận, hơi hé mở, thở dốc gấp gáp, ngực vẫn đang nhẹ nhàng phập phồng.