"Đã bảo tôi tự đeo mà. Ông sắp mệt chết rồi còn sính cường cái gì."
Thẩm Nguyên há miệng, muốn nói "anh không mệt" nhưng lời đến khóe miệng hóa thành một tiếng cười trầm thấp.
Hắn thu tay về, thuận thế phủi phủi chút bụi nhỏ dính trên vai áo đồng phục của cô.
"Được được được, nghe Lê lão sư."
Hai người một trước một sau đi tới cửa, Thẩm Nguyên cất bước đi đến bên người cô, lần này không nhắc lại chuyện ba lô nữa, chỉ tự nhiên nắm lấy tay cô.
Mười ngón đan xen, đầu ngón tay hơi lạnh của thiếu nữ trong nháy mắt được bao bọc vào lòng bàn tay ấm áp.
"Chậc, ba lô đều không cho đeo, nắm tay nhỏ chắc cũng được chứ nhỉ?"
"Được được, bạn trai đương nhiên có thể nắm tay rồi ~"
"Sao anh cảm giác em có chút qua loa thế nhỉ?"
Đôi mắt trong veo của thiếu nữ chớp chớp, lưu chuyển một tia sáng giảo hoạt trong bóng tối, khóe môi khống chế không nổi giơ lên một đường cong bướng bỉnh.
Sau đó, cô cố ý hạ giọng, dùng loại giọng điệu mang theo chút lười biếng lại tựa hồ hững hờ, nhẹ nhàng nói: "Từ nhỏ đã nắm tay rồi, hiện tại có khi là chán rồi bá ~"
Nói xong, chính cô là người không nhịn được trước, "phụt" một tiếng bật cười, vai khẽ run run, gò má trong bóng tối cũng bay lên một tầng đỏ ửng nhạt nhẽo.
Tiếng cười kia thanh thúy, giống như chuông nhỏ reo trong gió đêm, xua tan tia nặng nề cuối cùng của buổi tự học.
Đây rõ ràng là hành động cố ý trêu chọc, mang theo mười phần thân mật cùng ý vị làm nũng.
Thẩm Nguyên nghe tiếng cười của cô, bàn tay lại chưa từng buông ra.
Lòng bàn tay hắn chậm rãi vuốt ve mu bàn tay ấm áp của cô, một cái lại một cái, giống như đang vuốt phẳng những nếp gấp nhỏ xíu, lại giống như muốn khắc sâu sự thân mật này hơn nữa.
Ánh đèn hành lang mờ tối làm nhòe đi hình dáng, lại chiếu sáng rõ ràng sự ôn nhu và chuyên chú cố chấp nơi đáy mắt hắn.
Hắn nghiêng đầu, khóe miệng khẽ nhếch, giọng nói trầm thấp mà rõ ràng, từng câu từng chữ đụng vào tai cô.
"Thế nhưng là Lê Bảo à, anh cũng không có chán đâu."
Giọng Thẩm Nguyên trầm xuống, mang theo một loại trịnh trọng chưa từng có, xuyên thấu hơi lạnh trong bóng đêm.
Ánh mắt hắn khóa chặt đôi mắt được ánh sáng nhuộm sáng của cô, lòng bàn tay trân trọng mơn trớn những đường vân quen thuộc trên đầu ngón tay hơi lạnh của cô, giống như đang phân biệt một món bảo vật gia truyền mất mà tìm lại được.
"Lê Tri," hắn gọi tên đầy đủ của cô, không phải "Lê Bảo", ngược lại khiến âm tiết đơn giản này thêm chút cảm giác nghi thức.
"Đôi tay này..."
Hắn dừng một chút, yết hầu hơi trượt, trong đầu hiện lên quá nhiều hình ảnh khó phân.
"Là từ lúc bắt đầu biết ghi nhớ sự việc thì đã nằm trong tay anh rồi..."
Giọng Thẩm Nguyên thấp hơn chút nữa, mang theo hơi lạnh của gió đêm cùng sự ngoan cố nóng hổi của thiếu niên.
"Sau này, mặc kệ là chiếm chỗ ở thư viện trường đại học nào, chen chúc trên tàu điện ngầm ở thành phố nào, hay là mặc cả ở cái chợ nào..."
Hắn hơi cúi người, để ánh mắt mình ngang bằng với cô.
Tiếng người ồn ào và tiếng bước chân tan học xung quanh phảng phất trong nháy mắt mờ đi thành âm thanh nền xa xôi.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo đang mở to vì kinh ngạc của cô, trong đó phản chiếu rõ ràng bộ dáng nghiêm túc của hắn giờ phút này.
"Anh đều muốn nắm mãi."
Lê Tri cảm giác tiếng tim đập của mình như đang đánh trống bên màng nhĩ.
Một loại cảm xúc mãnh liệt lan tràn từ đầu ngón tay bị hắn nắm chặt, đi ngược dòng máu, xông thẳng lên sống mũi.
Để che giấu cảm giác cay cay nơi sống mũi không khống chế được, cô bỗng nhiên giơ bàn tay còn lại không bị nắm lên, dùng mu bàn tay không nhẹ không nặng huých vào vai Thẩm Nguyên.
"Đồ ngốc..." Giọng Lê Tri mang theo nồng đậm âm mũi, hốc mắt không tự giác hơi phiếm hồng, nhỏ giọng mắng một câu.
"...Ông không có việc gì thả thính tôi làm gì."
"Vậy em có dính thính không?"
Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri, sau đó, khuôn mặt hơi ửng hồng vì bị hắn thả thính kia cực nhẹ gật một cái.
Ý cười của Thẩm Nguyên giống như gợn nước tràn ra nơi đáy mắt.
Hắn hơi cúi đầu, hơi thở nóng rực phả qua vành tai đã đỏ thấu của cô, giọng nói đè thấp, bọc lấy chút ý cười khàn khàn, rõ ràng đưa vào tai cô: "Vậy thì... Lê lão sư,"
Hắn cố ý dừng một chút, để cách xưng hô kia lộ ra ý tứ sâu xa: "Tối nay ôn tập trước khi thi... còn nữa không?"
Lê Tri chỉ cảm thấy vành tai bị hơi thở hắn quét qua giống như bắt lửa, trong nháy mắt nóng đến tận đáy lòng.
Cô bỗng nhiên quay đầu đi, cổ thẳng băng, giọng nói mang theo sự trấn định cố giả bộ cùng một tia xấu hổ khó phát hiện: "Không có!"
Lời ra khỏi miệng, nhưng lại giống như sợ ngữ khí quá nặng, đôi mắt trong veo kia cực nhanh liếc hắn một cái.
Hàng mi thiếu nữ như cánh bướm bị kinh hãi khẽ run, giọng nói phút chốc trở nên mềm mại, giống như một viên kẹo đường tan chảy, nhẹ nhàng lầm bầm nói.
"...Nhưng mà, có thể có bạn gái hôn hôn."
Không khí sáng sớm ngày hôm sau thiếu đi vài phần căng thẳng của buổi thi đầu, lại lắng đọng thêm cảm giác nặng nề dày đặc hơn.
Sau Ngữ văn, Toán học, là bài thi Tổ hợp Khoa học Tự nhiên với lượng đề nhiều hơn.
Dư âm của quy tắc phòng thi vừa tiêu tán, bài thi Khoa học Tự nhiên to lớn như bản đồ cương vực trải ra trước mặt Thẩm Nguyên.
Nhìn từng tờ bài thi kia, Thẩm Nguyên liếm liếm khóe miệng khô khốc của mình.
Khoa học Tự nhiên, nếu như mình có thể ổn định ở mức trên 280 điểm...
Thẩm Nguyên hít sâu một hơi, ném ý nghĩ không thực tế trong đầu sang một bên, ánh mắt lập tức rơi vào đề Sinh học cuối cùng.
Khoa học Tự nhiên nhiều đề mục như vậy, phân phối thời gian là trọng điểm.
Thẩm Nguyên theo thói quen bắt đầu làm từ những đề mục đơn giản.
Đề Sinh học, đề Hóa học lần lượt bị hóa giải, nét mực lưu lại là tiết tấu vững chắc của hắn.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, trong tiếng sột soạt của ngòi bút nơi phòng thi, bầu không khí trầm ngưng như sắt.
Hắn một đường vượt mọi chông gai, thẳng đến cuối bài thi, bài tổng hợp Vật lý chiếm cứ nửa trang giấy kia —— giống như ngọn núi hiểm trở chắn trước điểm cuối.
Đề bài hỗn hợp cảm ứng điện từ, quỹ đạo hạt và bảo toàn năng lượng, tầng tầng lớp lớp, logic quấn quanh.
Ngòi bút Thẩm Nguyên lơ lửng phía trên câu nói mấu chốt của đề bài, lông mày theo thói quen khóa chặt, đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ mép phiếu trả lời trắc nghiệm trơn bóng.
Hắn hít sâu một hơi, triệt để đè xuống khí tức "hết thảy đều kết thúc" mà hai môn Ngữ văn Toán học trước đó mang lại, phảng phất muốn ngưng kết không khí xung quanh thành tinh thể băng chuyên chú.
Chữ in ấn loang ra độ đậm nhạt trên bài thi trắng như tuyết, mỗi một từ khóa như "đường ray trơn nhẵn", "từ trường đều thẳng đứng", "hạt không điện tích vận tốc đầu", đều giống như nam châm vô hình, hấp thụ chặt chẽ toàn bộ lực tư duy của hắn.
Trong đầu điên cuồng sôi trào những mô hình quen thuộc trong tập đề sai tối qua, mạch suy nghĩ về đường phụ trợ mấu chốt mà Lê Tri chỉ điểm, cùng chuỗi công thức bản năng được cô đọng qua vô số lần luyện tập.