Cảm giác hưng phấn lỏng lẻo vì được chụp ảnh trước đó đã bị thay thế bởi sự cấp bách của việc học tập lắng đọng lại.
"Này, tiết sau Vật lý chữa bài thi nào thế?" Trác Bội Bội nhỏ giọng hỏi, ý cười còn vương trên mặt nhạt đi chút ít.
"Ừ, câu cuối cùng hôm qua nhiều người sai như thế, thầy Trương chắc chắn phải chữa rồi." Hà Chi Ngọc đáp.
Tuy nhiên ngoại lệ cũng có, đám nam sinh khoác vai bá cổ A Kiệt đi cuối hàng vẫn còn đang vô tư bàn tán về chuyện vừa rồi.
Chủ đề họ nhắc đến nhiều nhất không phải là Thẩm Nguyên và Lê Tri, cũng không phải thầy Chu, Dương Dĩ Thủy hay các giáo viên bộ môn khác, mà là về cấp ba.
Việc chụp ảnh tốt nghiệp đối với nhà trường có thể chỉ là một hình thức thông thường, hàng năm đến thời điểm này, luôn có một lứa học sinh phải chụp ảnh tốt nghiệp.
Nhưng đối với cá nhân mỗi người thì lại khác biệt.
A Kiệt khoác vai Dương Trạch, tay kia vò mạnh gáy Trần Minh Vũ, giọng nói vẫn vang dội như thế, chỉ là thiếu đi vài phần gào thét thường ngày, thêm chút nghiêm túc hiếm thấy:
"Vãi... Nghĩ đến sắp tốt nghiệp, đúng là có chút cảm giác... thanh xuân kết thúc rồi."
Trần Minh Vũ ghét bỏ đẩy tay A Kiệt ra: "Được rồi được rồi, Kiệt ca, ông cũng đừng có ở đây mà giả vờ thâm trầm, nghe mà tôi nổi da gà."
Cậu ta dừng một chút, nhìn cửa lớp quen thuộc ngày càng gần, cũng thấp giọng bổ sung, "...Nhưng mà nghĩ lại cũng đúng, tầm hai mươi ngày nữa thôi, rau ở nhà ăn cũng chẳng được ăn nữa..."
"Vãi? Ông thế mà còn nhớ thương đồ ăn ở nhà ăn á?"
"Cái thằng chuyên đi tìm món ăn bóng tối ở nhà ăn như ông có cái lông gà quyền lên tiếng!"
Dương Trạch bật cười, đẩy kính: "Không chỉ là nhà ăn đâu nhỉ?"
Biểu cảm trên mặt A Kiệt hiếm khi thu lại vẻ xốc nổi kia, cậu ta xoa xoa gáy mình, giống như muốn đè nén nỗi buồn man mác vừa xuất hiện xuống, giọng nói mang theo chút buồn bực:
"Chậc... Thi đại học xong là tan đàn xẻ nghé thật đấy các anh em. Sau này đánh game cũng chẳng gom đủ team 5 người."
Trần Minh Vũ và Dương Trạch bên cạnh đều trầm mặc trong giây lát, ngay sau đó, ba người đều ăn ý huých vai nhau.
"Cút đi! Mẹ kiếp, bố mày cũng có phải chết đâu!"
Sự ghét bỏ thô kệch mang chút hương vị thiếu niên này, phảng phất trở thành liều thuốc tốt nhất đè nén nỗi buồn ly biệt đang lặng lẽ ngoi lên.
Mấy người huých vai nhau, bước vào cánh cửa lớp học quen thuộc.
Theo tiếng chuông vang lên, lớp 15 lại quay về nhịp điệu quen thuộc.
Ngày thứ hai sau khi chụp ảnh tốt nghiệp, tiếng chuông nghỉ trưa vừa dứt, Thẩm Nguyên liền quay người kẹp cổ A Kiệt, đầu ngón tay chọc chọc vai Trần Minh Vũ và Dương Trạch ở bàn trên: "Mấy ông, tôi có ý kiến hay này, có muốn chơi chút gì đó mới mẻ không?"
Thẩm Nguyên không úp mở, nói thẳng: "Video chuyển cảnh cho lễ trưởng thành, quay không?"
Mắt A Kiệt sáng rực lên trong nháy mắt: "Hô! Đạo diễn Nguyên có ý tưởng à? Nói chi tiết nghe xem!"
Trần Minh Vũ và Dương Trạch cũng tò mò ghé lại gần.
Thẩm Nguyên vớ lấy tờ giấy nháp vẽ phân cảnh: "Mấy người chúng ta trước tiên mặc đồng phục đứng dựa tường thành một hàng ——"
Cậu gõ ngón tay xuống mặt bàn mô phỏng tiếng bảng clapper.
"Máy quay chạy! Sau đó dừng lại ở tư thế của chúng ta, rồi lần lượt từng người bước ngang ra khỏi khung hình ——"
"Giây sau cắt sang âu phục lễ trưởng thành!" A Kiệt phấn khích vỗ đùi.
"Hiểu rồi! Đồng phục biến hình thành tinh anh thương mại! Kiệt ca tôi đi đầu tiên nhé! Nhất định phải cho cái đặc tả hất tóc!"
"Nghĩ hay nhỉ." Trần Minh Vũ cười huých cậu ta, "Theo chiều cao! Thằng lùn đi trước, cút ra chỗ khác!"
Ba người lập tức xoắn xuýt xô đẩy sắp xếp.
Thẩm Nguyên nhếch khóe miệng: "Đúng, đại khái là cảm giác như vậy. Chúng ta từng người đi qua, sau đó từng người đi vào vị trí của mình."
Nhìn mấy người họ, Thẩm Nguyên hỏi tiếp.
"Vậy là đều đồng ý quay chứ?"
"Quay! Nhất định phải quay!" A Kiệt là người đầu tiên nhảy ra, mắt sáng rực, "Kiệt ca tôi ít nhất phải ghi lại ba bản!"
"Đồng ý!" Trần Minh Vũ và Dương Trạch cũng gần như đồng thanh gật đầu, trên mặt mang theo vẻ mong chờ và hưng phấn, rõ ràng đều bị ý tưởng "đồng phục biến âu phục" của Thẩm Nguyên gãi đúng chỗ ngứa.
Cơn buồn ngủ buổi trưa trong phòng học bị ý tưởng này khuấy tan không ít, phảng phất như đã nhìn thấy hiệu quả bùng nổ của video thành phẩm.
Chu Thiếu Kiệt cười hì hì, bỗng nhiên ánh mắt ranh mãnh chuyển sang Thẩm Nguyên, khuỷu tay không nhẹ không nặng thọc vào sườn Thẩm Nguyên.
Cậu ta hạ thấp giọng, lại mang chút ý vị xem kịch vui: "Này, đạo diễn Nguyên, sáng tạo đẹp trai như thế, không rủ Lê Thiếu nhà tôi chơi cùng à?"
Sự trêu chọc và ám chỉ trong lời nói của cậu ta quá rõ ràng.
Thẩm Nguyên nghe vậy, chậm rãi liếc A Kiệt một cái, ánh mắt kia phảng phất viết "cái thằng ngốc này".
"Rủ?"
Trong cổ họng cậu tràn ra tiếng cười khẩy trầm thấp không rõ ý vị, âm cuối cao lên, nện rõ ràng vào tai A Kiệt: "Ngốc hay không ngốc hả? Đây vốn là ý tưởng Lê Thiếu nhà ông nghĩ ra đấy."
Tiếng nói vừa dứt, nụ cười ranh mãnh trên mặt A Kiệt cứng đờ trong nháy mắt, mắt trợn tròn xoe, trông y hệt con vịt bị bóp cổ.
Trần Minh Vũ và Dương Trạch bên cạnh đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó khóe miệng điên cuồng co giật, vai bắt đầu run lên đầy khả nghi.
Xong, không nhịn được nữa rồi! Kiệt ca cú nịnh bợ này vỗ thẳng vào móng ngựa rồi!
Không khí yên tĩnh trong giây lát.
A Kiệt bỗng nhiên vỗ đùi, cả người như cái lò xo xoay về phía Lê Tri, giọng nói trong nháy mắt cao lên quãng tám.
"Vãi! Tôi biết ngay mà! Loại thao tác vừa ngầu vừa lả lơi này tuyệt đối không thể là do con chó Thẩm Nguyên này nghĩ ra được! Phá án phá án!"
Mắt cậu ta sáng rực, nhìn chằm chằm Lê Tri.
"Tôi đã nói rồi mà —— chỉ có đạo diễn Lê nhà tôi! Mới có thể nghĩ ra loại kế hoạch vừa có gu vừa có chiều sâu thế này!"
"Đúng không? Nguyên Tử loại này trong đầu chỉ chứa sổ tay nhỏ của Lê Thiếu và bài tập thì làm gì có tế bào lãng mạn này! Các anh em nói có đúng không!"
Thẩm Nguyên khoanh tay đứng một bên, nhìn Lê Tri bị A Kiệt tâng bốc đến mức vành tai ửng đỏ lại cố tỏ ra trấn định, khóe miệng ngậm nụ cười nhìn thấu tất cả, lười biếng gật đầu: "Được được được, mày là hiểu nhất."
Màn "chuyển vận" này của A Kiệt rõ ràng rất được lòng Lê Thiếu.
Chỉ thấy Lê Thiếu khẽ nâng cái cằm nhỏ nhắn, khóe mắt mang theo sự vui vẻ khoan khoái toàn thân vì được tâng bốc, nhẹ nhàng ném lại một câu: "Được đấy Chu Thiếu Kiệt, biết nói chuyện thì nói nhiều chút."
Được Lê Thiếu "ân chuẩn", A Kiệt trong nháy mắt nhận được sự ủng hộ to lớn, cậu ta như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, suy nghĩ tuôn trào không ngừng.
Cậu ta bỗng nhiên vỗ gáy, mắt sáng lên kinh người, một ý tưởng táo bạo hơn, lay động lòng người hơn như tia lửa bắn ra:
"Khoan đã! Nói đến ý tưởng! Đạo diễn Lê, đạo diễn Nguyên! Tôi có một biện pháp tuyệt đối bùng nổ đây!"