Lê Tri dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, khóe miệng rất nhẹ cong lên một đường cong nhỏ xíu, giống như trăng non mới ló.
Cô bỗng nhiên quay đầu, đôi mắt trong veo dưới ánh đèn đường mờ nhạt giống như ngọc đen ngâm nước, thẳng tắp đụng vào tầm mắt chuyên chú của cậu.
"Đang nhìn cái gì thế?" Giọng thiếu nữ đặc biệt rõ ràng trong màn đêm, mang theo một tia hiểu rõ và ranh mãnh sau khi bắt được ánh mắt cậu.
Thẩm Nguyên không dời mắt đi, ngược lại thản nhiên đón lấy ánh mắt của cô, khóe miệng nhếch lên đường cong lười biếng, trong cổ họng tràn ra giọng nói trầm thấp mà trực tiếp.
"Nhìn em."
Gió đêm lướt qua, lay động tóc rối bên má thiếu nữ.
Lê Tri nhẹ nhàng "hừ" một tiếng, chút đắc ý kia giấu cũng không giấu được tràn ra từ đáy mắt.
Cô nghiêng đầu một chút, cái cằm nhỏ nhắn khẽ nâng, cố ý truy hỏi: "Hả? Thế... đẹp không?"
"Đẹp."
Thẩm Nguyên đáp gọn gàng dứt khoát.
Đầu ngón tay cậu vô thức gảy nhẹ quai cặp sách, phảng phất như muốn nắm giữ sự đẹp đẽ này chặt hơn chút nữa.
Mỹ thiếu nữ nhận được câu trả lời khẳng định, đường cong khóe miệng sâu thêm chút.
Ánh mắt cô giảo hoạt chạy một vòng trên mặt Thẩm Nguyên, sau đó, ném ra câu hỏi tiếp theo.
"Vậy... là buổi sáng em đẹp, hay là hiện tại em đẹp?"
Tiếng nói vừa dứt, không khí phảng phất ngưng trệ một khoảnh khắc.
Trong đôi mắt đen nhánh của thiếu nữ chớp động sự mong chờ sáng lấp lánh và một tia sáng ranh mãnh "xem anh trả lời thế nào".
Bước chân Thẩm Nguyên khựng lại một chút.
Cậu nhìn bộ dạng đồng phục gọn gàng, đuôi ngựa dứt khoát của cô giờ phút này, lại trong nháy mắt lướt qua bóng dáng trong ánh nắng ban mai trong ký ức.
Đèn đường ném xuống bóng râm rõ ràng bên cạnh xương lông mày thâm thúy của cậu, yết hầu khó mà ức chế nhẹ nhàng nhúc nhích một cái.
Câu hỏi có thể xưng là kinh điển "câu hỏi tử vong" này không kịp đề phòng chọc thủng giả tượng ung dung cậu đang cố duy trì.
Lê Tri chờ giây lát, nhìn bộ dạng cậu chăm chú suy nghĩ đến mức nghẹn lời, rốt cục không kìm được phì một tiếng bật cười.
Đầu ngón tay mảnh khảnh của thiếu nữ cực nhanh che miệng lại, vai run nhè nhẹ, đôi mắt cong thành vành trăng khuyết sáng tỏ.
Ánh đèn đường vụn vặt rơi trên lông mi cô, theo ý cười dao động nhẹ nhàng nhảy nhót, giống như con hồ ly thực hiện trò đùa dai thành công.
Thẩm Nguyên nhìn bộ dạng buồn cười này của cô, chút quẫn bách vì bị "câu hỏi tử vong" vây khốn vừa rồi trong nháy mắt hóa thành ý cười mềm mại.
Cậu đưa tay xoa đầu thiếu nữ trước mặt.
Sau đó, mới rũ mắt, ánh mắt chuyên chú khóa chặt trên khuôn mặt cười tươi như hoa của cô.
"Câu này của em hỏi... Khoảnh khắc nào em mà chẳng đẹp?"
"Mặc lễ phục đứng trong ánh sáng, là mặt trời chói mắt, hiện tại mặc đồng phục đứng bên cạnh anh, là mặt trăng dịu dàng."
"Đương nhiên, quan trọng là, bất kể là giây phút rực rỡ kia, hay là mỗi giây phút hiện tại... em đều là bảo bối anh nâng niu trên đầu trái tim."
"Lê Tri của mỗi phút mỗi giây, anh đều muốn cất giữ để ngắm nhìn."
Nghe lời Thẩm Nguyên nói, Lê Tri hơi sững sờ.
Một luồng nhiệt nóng hổi bỗng nhiên xông lên gò má, vành tai càng là đỏ đến mức gần như trong suốt.
Cô vô thức muốn cúi đầu che giấu sự rung động đột ngột xuất hiện này, nhưng đôi mắt trong veo kia cứ thế ngơ ngác nhìn về phía Thẩm Nguyên.
"..."
Một giây sau, đầu ngón tay mảnh khảnh của thiếu nữ siết chặt quai cặp sách, giống như muốn nắm lấy điểm yếu bị cô bắt được kia.
Cô ngẩng mặt lên, cố nén ý cười sắp tràn ra khóe miệng, cố gắng làm ra vẻ mặt ghét bỏ nhỏ, chút thẹn thùng kia bị cô cưỡng ép vũ trang thành sự ngang ngược.
"Thẩm Nguyên!" Giọng Lê Tri cao lên một chút, mang theo chút giận dỗi mà chính cô cũng không phát giác.
Đầu ngón tay cô chọc chọc cánh tay rắn chắc của thiếu niên.
"Anh... Anh có sến súa không hả!"
Ánh đèn đường lướt qua hàng mi dài đang chớp của cô, ráng đỏ bên má chưa tan, trong đôi mắt trong veo đã sáng loáng viết "thành khẩn sẽ được khoan hồng".
Cô hơi kiễng mũi chân, ghé sát lại một chút, mang theo một tia tò mò thẩm vấn và cố tình chống lên khí thế.
"Những cái này... Rốt cuộc anh học được từ đâu hả, hửm?"
Sự chất vấn của thiếu nữ rơi vào gió đêm hơi say đầu hạ, giống như một chiếc lông vũ, gãi cho màn đêm cũng trở nên mềm mại.
Thẩm Nguyên đón lấy ánh mắt thăm dò của cô, ý cười trong mắt càng sâu, lại không chút nào bị sự bức hỏi làm cho quẫn bách.
Cậu cứ thế thản nhiên nhìn chăm chú cô, phảng phất muốn khắc sâu thiếu nữ ngạo kiều trước mắt này vào nơi sâu nhất đáy lòng.
"Cái này còn phải học à?"
Giọng thiếu niên như gió đêm lướt qua kẽ lá, thổi vào tai Lê Tri, khiến nhịp tim cô bỗng nhiên gia tốc.
"Lê Bảo, khi nhìn em, những lời này... chẳng phải tự nhiên xuất hiện từ trong tim sao?"
"..."
Đáy lòng Lê Tri run lên bần bật.
Vẻ mặt cố tỏ ra trấn định và ra vẻ ghét bỏ nhỏ kia trong nháy mắt tan rã.
"Ái chà... Anh!"
Thiếu nữ vô thức phát ra một tiếng phàn nàn nũng nịu ngắn ngủi, như quả mơ được ngâm trong mật đường, ngọt đến phát ngán nhưng lại bọc lấy vị chua ngượng ngùng.
Sự thẹn thùng rốt cuộc giấu không được, hóa thành một mảng ửng đỏ liễm diễm, loang ra trên làn da mịn màng.
Cô bỗng nhiên cúi đầu xuống, không chịu nổi sự tấn công độ ngọt quá trực tiếp này.
Ánh đèn đường phác họa sườn mặt buông xuống của cô, hàng mi dài ném xuống một mảng bóng râm ngượng ngùng nhỏ dưới mắt, khẽ rung động.
Nhưng đáy mắt vốn trong veo kia, giờ phút này lại giống như đá quý ngâm trong nước, sóng nước lấp loáng, đựng đầy niềm vui không thể nói thành lời.
Tên xấu xa này... thật sự là... quá biết cách!
"..."
Thẩm Nguyên mỉm cười nhìn làn da nhiễm màu ráng chiều thẹn thùng kia của cô, sự rung động trong lồng ngực rốt cuộc không kìm nén được nữa.
Cánh tay cậu vừa nhấc, một cách tự nhiên vòng qua tấm lưng mỏng manh của thiếu nữ, mang theo lực đạo không dung kháng cự nhưng lại nhu hòa, vững vàng kéo người vào trong lòng.
Lê Tri bị động tác đột ngột này của cậu làm cho kinh hô một tiếng nhỏ, vô thức ngẩng đầu: "Anh làm cái..."
Lời còn chưa dứt, liền bị nụ cười xấu xa sáng ngời nơi đáy mắt Thẩm Nguyên chặn lại.
Giọng cậu trầm thấp dán vào tai cô lướt qua, giống như lông vũ trêu chọc.
"Cô giáo Lê... Đáp án này của anh, cho mấy điểm?"
Lòng bàn tay cậu nhẹ nhàng điểm một cái bên eo cô cách lớp vải đồng phục, ánh mắt khóa chặt mắt cô, trong sự vui vẻ mang theo chút ám chỉ đòi thưởng,
"Dỗ bảo bối vui vẻ như vậy... có thưởng không? Hửm?"
Hơi thở ấm áp mang theo hương xà phòng sảng khoái trên người thiếu niên lướt qua tai.
Lê Tri chỉ cảm thấy nơi bị đầu ngón tay cậu chạm qua trong nháy mắt như có dòng điện chạy qua.
Cái gì chứ!
Mới khen hai câu liền được đà lấn tới đòi lợi ích!
Gương mặt Lê Tri càng nóng hổi như thiêu đốt, đôi mắt mờ mịt hơi nước bỗng nhiên trừng cậu, giống như con mèo bị giẫm đuôi, vừa thẹn vừa giận thốt ra.