Vài ánh mắt như đèn pha đồng loạt ghim chặt lên người Thẩm Nguyên và Lê Tri, sự ghét bỏ bọc trong đó là vị chua lòm của sự ồn ào đậm đặc không tan.
Không khí lập tức tràn ngập một mùi mập mờ “chúng tôi đều hiểu”.
Lê Tri bị cuộc vây công bất ngờ làm cho tai nóng đỏ.
Dù gương mặt thiếu nữ vẫn ửng hồng, nhưng đáy mắt lại đột nhiên bắn ra vài mũi tên nhỏ mang theo vụn băng, “vèo” một tiếng chuẩn xác lướt qua từng kẻ ồn ào, cuối cùng hung hăng ghim chặt lên mặt kẻ đầu sỏ Chu Thiếu Kiệt.
Ánh mắt đó vừa hung dữ vừa sáng ngời, mang theo một chút ngượng ngùng, nhưng nhiều hơn là cảnh cáo.
“Nhìn cái gì! Ăn cơm của các người đi!”
Giọng Lê Tri không lớn, nhưng lại mang một khí thế nghiêm nghị, át đi cả tiếng cười khẽ và tiếng huýt sáo.
Vừa dứt lời, cả bàn ăn lập tức yên tĩnh.
Chu Thiếu Kiệt chỉ cảm thấy gáy mình lạnh toát, cổ như lắp lò xo đột nhiên co rụt lại, vô thức dùng bát cơm che đi nửa khuôn mặt.
Bên cạnh, Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội cũng lập tức im bặt, hai người đồng loạt rụt đầu, kéo theo cả Dương Trạch và Trần Minh Vũ cũng hơi cúi đầu.
Mấy người vừa rồi còn ồn ào, giờ đây như bị nhấn nút im lặng, đồng loạt vùi đầu xuống, tiếng đũa gõ vào bát đĩa dày đặc, chỉ còn lại một cảnh tượng chăm chú ăn cơm.
Thẩm Nguyên nhìn đám người bị Lê Tri dăm ba câu trấn áp, khóe môi không khỏi cong lên một đường cong.
Hắn chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt rơi vào gò má vẫn còn vẻ cảnh cáo của thiếu nữ bên cạnh.
Ánh mắt đó sâu thẳm chuyên chú, im lặng nói lên “làm tốt lắm”.
Đuôi mắt Lê Tri vừa lúc bắt được ánh mắt sáng rực đó.
Sự đắc ý nhỏ bé trong lòng thiếu nữ lập tức át đi sự ngượng ngùng chưa tan.
Chiếc cổ trắng ngần của nàng hơi ngẩng lên như một con thiên nga kiêu hãnh, chiếc cằm nhỏ nhắn thận trọng nâng lên một độ cong tinh tế mà rõ ràng.
Lúc chạng vạng, ánh hoàng hôn phủ lên dãy nhà học một lớp màu vàng ấm áp.
Không khí ôn tập căng thẳng ban ngày đã giảm bớt, sân trường trở nên đặc biệt trống trải và yên tĩnh.
Như một trăm ngày đã qua, Thẩm Nguyên đi đến trước tấm biểu ngữ đếm ngược thi đại học.
Máy quay được dựng lên như lúc ban đầu, nhắm thẳng vào tấm biểu ngữ.
Không khí tràn ngập một sự trân trọng thầm lặng, là sự đối đãi nghiêm túc cuối cùng cho nghi thức kéo dài một trăm ngày này.
A Kiệt trên mặt vẫn mang vẻ hoạt bát, cố gắng dùng những động tác khoa trương để xua tan cảm giác nặng nề.
Nhưng khi cậu ta giơ cao chai nước trong tay nhìn về phía máy quay, sau nụ cười đó rõ ràng ẩn giấu một tia lưu luyến và xúc động khó nhận ra.
Trần Minh Vũ và Dương Trạch đứng một bên, họ cũng ăn ý giơ cao chai nước trong tay.
Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội đứng cạnh nhau, Thẩm Nguyên và Lê Tri sóng vai ở giữa.
Lê Tri hơi nghiêng đầu tựa vào Thẩm Nguyên, gò má tinh xảo trong ánh chiều tà trở nên đặc biệt dịu dàng, nàng nhìn màn hình điện thoại của Thẩm Nguyên, mang theo một sự thanh thản khi hoàn thành sứ mệnh và một chút gợn sóng lưu luyến.
Ánh mắt của mọi người sâu thẳm và kiên định hơn thường ngày, như thể muốn khắc sâu khoảnh khắc cuối cùng này vào tâm trí.
Không có giao tiếp thừa thãi, cũng không có sự đùa giỡn và sắp xếp như khi quay các video chuyển cảnh trước đó.
Giọng Thẩm Nguyên trầm thấp mà rõ ràng vang lên, phá vỡ sự im lặng, như một mệnh lệnh bắt đầu nghi thức, cũng như một lời tuyên bố cuối cùng.
“Cố lên!”
Vừa dứt lời, mọi người gần như đồng thời giơ cao chai nước trong tay về phía máy quay.
Ánh nắng xuyên qua chất lỏng lắc lư, khúc xạ ra những điểm sáng lộng lẫy.
Những gương mặt trẻ trung dưới ánh hoàng hôn, đồng thanh hô lên câu nói đã lặp lại một trăm buổi chiều, giờ đây lại mang ý nghĩa phi thường.
“Cố lên —!!!”
Âm thanh to lớn, ngắn ngủi nhưng chứa đầy sức mạnh đã xé toang sự yên tĩnh của buổi chiều tà.
Đây không còn chỉ là một khẩu hiệu, mà là sự kiên trì đồng hành hội tụ trong một trăm ngày đêm, và là sự cổ vũ nhiệt liệt nhất cho trận chiến sắp tới…
Tiếng chuông tự học tối đã qua, trong lớp học một mảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách sột soạt và tiếng bút lướt trên giấy trầm thấp ngưng đọng trong không khí.
Ngoài cửa sổ, đêm đen như mực, vầng sáng đèn đường xa xa xuyên qua tấm kính rắc lên bàn học, kéo dài bóng dáng cúi đầu của các học sinh.
Ngày mai là thi đại học, áp lực vô hình này như một tấm lụa mỏng, bao phủ khiến người ta khó thở, nhưng lại sinh ra một sự bình tĩnh kỳ lạ trong khoảng trống mệt mỏi.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Trong một phòng học của trường cấp hai Kỵ Dương, học sinh lớp mười hai Vương Hạo xoa xoa khóe mắt cay xè, vô thức lấy điện thoại ra.
Cậu biết điều này không nên, nhưng thần kinh căng cứng cần một chút giải tỏa.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào, màn hình sáng lên, giao diện Douyin quen thuộc hiện ra.
Cậu vốn định lướt vài video hài hước, tạm thời thoát khỏi cái lồng ôn tập này, nhưng một thông báo cập nhật đột ngột đập vào mắt.
“@TriTriNguyen” đã đăng video mới: “#ThiĐạiHọcCốLên #ChạyNướcRútCuốiCùng, trên con đường thanh xuân, chúng ta cùng nhau ra trận!
Ngón cái của Vương Hạo lơ lửng một lúc, lòng khẽ động, rồi nhấn vào.
Ảnh bìa video là tấm biểu ngữ đếm ngược quen thuộc, dưới ánh hoàng hôn mạ vàng, từng chai nước ngọt xuất hiện trong video.
Tim Vương Hạo lỡ một nhịp.
Hình ảnh video không kết thúc.
Tiếng cổ vũ quen thuộc cũng không vang lên, mà toàn bộ cảnh tượng đột ngột thay đổi.
Hình ảnh lập tức quay trở lại dưới tấm biểu ngữ quen thuộc của dãy nhà học.
Nhưng con số trên biểu ngữ không còn là “1” mà là — “100”.
Không có lời nói, chỉ có một đôi tay nắm chặt.
Ngay sau đó, hình ảnh như bị nhấn nút tua nhanh!
Con số màu đỏ tươi trên biểu ngữ bắt đầu nhảy lên với tốc độ kinh người: “99”, “98”, “97”… mỗi lần con số thay đổi, đều đi kèm với sự thay đổi của hình ảnh trong khung hình.
Chai nước thay đổi, thời tiết thay đổi.
Tư thế đứng, khoảnh khắc cụng ly, góc độ giơ lên, lặp đi lặp lại ngày qua ngày nhưng lại có những thay đổi tinh tế, sự mong đợi trong nụ cười dần lắng đọng thành sự kiên định.
Con số nhảy nhanh chóng: “50”, “49”, “48”…
Thời gian bị nén lại thành những tàn ảnh của trang sách lật qua lật lại.
“30”, “29”, “28”… Hơi thở mùa hè nồng đậm trong mỗi khung hình.
“10”, “9”, “8”… Cảm giác chạy nước rút cuối cùng xuyên qua màn hình ập vào mặt.
Nhịp điệu thay đổi của con số chậm lại khi gần đến cuối, cuối cùng, hình ảnh đột ngột dừng lại ở khoảnh khắc hoàng hôn mà Vương Hạo nhìn thấy ban đầu — con số nền đã biến thành con số “1” to lớn.
Đúng lúc này, máy quay như bị một lực lượng vô hình dẫn dắt, đột nhiên mượt mà kéo lùi ra xa.