"Lúc ăn cơm ấy." Ánh mắt Thẩm Nguyên nhìn về phía ánh trăng mênh mông ngoài cửa sổ, phảng phất như đang dư vị lại.
"Mẹ em cười vui vẻ biết bao nhiêu."
Cậu dừng một chút, đầu ngón tay vô thức quấn quanh một lọn tóc của cô.
"Còn có mẹ anh, hôm nay giọng nói chuyện đều cao hơn bình thường tám độ, quá không ổn trọng rồi."
Lê Tri nhớ tới bộ dạng hồng quang đầy mặt của nữ sĩ Trương Vũ Yến trên bàn cơm, cũng nhịn không được cong khóe môi, nhỏ giọng nói tiếp:
"Bố anh không phải cũng thế sao, hôm nay cứ một chén tiếp một chén chạm cốc với bố em, mặt đỏ bừng."
"Ừ, hôm nay quả thật có chút đắc ý quên hình." Giọng Thẩm Nguyên mang vẻ bất đắc dĩ, nhưng nhiều hơn chính là sự ấm áp.
"Bất quá, làm anh không ngờ nhất vẫn là bố em."
Cậu hơi nghiêng đầu, ánh mắt trở lại đôi mắt sáng lấp lánh của Lê Tri, mang theo chút tìm tòi nghiên cứu và ý cười.
Lê Tri nhớ tới bộ dạng vui mừng của bố.
Cô ngồi dậy, đưa tay nhẹ nhàng chọc chọc sườn mặt gần trong gang tấc của Thẩm Nguyên: "Anh cứ đắc ý đi! Bố em đó là thấy anh... Ừm, coi như không phụ kỳ vọng của ông ấy."
Cô cố ý kéo dài giọng, nhấn mạnh hai chữ "coi như" đến phá lệ rõ ràng, đáy mắt lại tràn đầy ý cười ngọt ngào.
Thẩm Nguyên bắt được ngón tay làm loạn của cô, giữ trong lòng bàn tay, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón áp út của cô.
Dưới xúc cảm kim loại lạnh lẽo là da thịt ấm áp, như dòng nước ấm đang chảy xuôi trong lòng bọn họ giờ phút này.
"Không phải đắc ý," Cậu lắc đầu, ánh mắt trở nên phá lệ thâm thúy nhu hòa, chăm chú nhìn khuôn mặt thanh lệ của Lê Tri được ánh đèn bao phủ.
"Là cảm thấy hài lòng."
Giọng thiếu niên trầm thấp phá lệ rõ ràng trong màn đêm, mang theo sự đắc ý nặng trĩu: "Là sự tán thành của bố em đối với chàng con rể này!"
Lê Tri nghe cậu lại treo cái danh xưng kia bên miệng, bên tai nóng lên, tức giận ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo trừng cậu một cái thật mạnh.
"Thẩm Nguyên! Anh lại nói lung tung cái gì đấy!" Chóp mũi nhỏ nhắn của cô hơi phập phồng, mang theo chút hờn dỗi xấu hổ.
"Cái gì con rể với không con rể, còn chưa tới bước kia đâu!"
Cái liếc mắt của thiếu nữ linh động lại mang chút ngang ngược, dưới ánh đèn dìu dịu phá lệ sinh động.
Thẩm Nguyên nhìn bộ dạng này của cô, đáy lòng như bị lông vũ cào qua, ý cười nơi đáy mắt sâu thêm mấy phần.
Cậu không những không thu lại, ngược lại nhân thế siết chặt cánh tay, kéo Lê Tri về phía lồng ngực mình.
"Hả? Chưa tới sao?"
Cậu cố ý kéo dài giọng, mang theo chút vô lại, gương mặt tuấn lãng thuận thế vùi vào da thịt ấm áp nơi cổ cô, nhẹ nhàng cọ xát những sợi tóc tản mát.
Hơi thở ấm áp phả qua cái cổ mẫn cảm, Lê Tri bị cọ đến thân thể khẽ run lên, theo bản năng muốn tránh, lại bị cánh tay rắn chắc của thiếu niên quấn càng chặt hơn.
Giọng cậu trầm thấp mang theo sự vui vẻ sau khi trêu chọc thành công cùng sự quyến luyến đậm đến không tan ra được, buồn buồn vang lên bên gáy cô:
"Vậy thì mặc kệ... Dù sao anh cứ muốn gọi như vậy đấy..."
Lê Tri bị cậu bất thình lình dính người làm cho vừa thẹn vừa ngứa, ngón tay mảnh khảnh vô thức nắm chặt vạt áo trước ngực cậu, trong miệng vẫn không chịu thua thấp giọng kháng nghị: "Thẩm Nguyên anh... Anh có phiền hay không..."
Nhưng giọng nói kia mềm nhũn, sớm đã không còn sự hung hoành cố ý vừa rồi, ngược lại càng giống như đang làm nũng ngọt ngào.
Thẩm Nguyên ngẩng đầu, đôi mắt thâm thúy đong đầy ý cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, để cô tránh cũng không thể tránh nghênh đón tầm mắt của mình.
"Vậy thì... Em muốn nghe anh gọi là gì?"
Cậu cố tình hạ thấp giọng, mang theo sự dụ dỗ lưu luyến, đôi môi ấm áp cơ hồ dán lên vành tai nóng hổi của cô, rõ ràng thốt ra hai chữ:
"Vợ à?"
Tiếng gọi mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối và thân mật này, như dòng điện chạy dọc sống lưng Lê Tri.
Hô hấp thiếu nữ trì trệ, gương mặt trong nháy mắt đỏ bừng, ngay cả vành tai nhỏ nhắn cũng nhuộm màu son phấn say lòng người.
Cô bỗng nhiên đưa tay muốn bịt miệng Thẩm Nguyên, lại bị thiếu niên tay mắt lanh lẹ nắm chặt cổ tay.
"Thẩm Nguyên!!" Giọng Lê Tri vừa gấp vừa thẹn, mang theo sự bối rối khi bị đâm thủng tâm sự, đôi mắt xinh đẹp trừng lớn tròn xoe, thủy quang liễm diễm, giống như bị phủ lên một lớp sương mù nhỏ.
"Anh, không cho anh gọi cái này!!"
Thẩm Nguyên nhìn bộ dạng vừa thẹn vừa giận nhưng lại không làm gì được cậu của cô, trong lồng ngực tràn ra tiếng cười khẽ trầm thấp vui vẻ.
Cậu không những không buông tay, ngược lại kéo cổ tay mảnh khảnh của cô lại gần hơn, ấn một nụ hôn nhẹ như lông vũ lên lòng bàn tay đỏ bừng của cô.
"Tại sao không được?" Cậu được một tấc lại muốn tiến một thước, khóe miệng ngậm cười xấu xa, ánh mắt lại ôn nhu đến có thể dìm chết người.
"Em không phải đã đồng ý lời cầu hôn của anh rồi sao?"
"Anh! Phiền chết đi được!" Giọng Lê Tri buồn buồn mang theo sự kiều diễm không tự biết.
Thẩm Nguyên cười khẽ thu cánh tay lại, đem cả người cô càng thêm chặt chẽ khảm vào trong ngực.
Cậu hơi quay đầu, môi mỏng cơ hồ dán lên tai nóng hổi của cô, hơi thở nóng rực mang theo lời thì thầm vô cùng rõ ràng, đưa vào trong tai cô:
"Vợ à..."
Giọng cậu nhẹ hơn tiếng gọi vừa rồi, lại mang theo một loại quyến luyến nóng hổi.
Hai chữ này phảng phất mang theo dòng điện, khiến thân thể Lê Tri trong nháy mắt căng thẳng, lại mềm nhũn ra trong lồng ngực căng đầy của cậu.
"Anh yêu em." Lời nói đơn giản như lời thề trịnh trọng khắc sâu bên tai cô, mang theo tiếng tim đập chân thành nhất của người thiếu niên.
Thân thể thiếu nữ trong ngực khẽ run lên, yên lặng mấy giây.
Thẩm Nguyên có thể cảm giác được nhịp tim dồn dập của cô cách lớp vải áo mỏng manh đụng chạm lồng ngực mình.
Lê Tri vùi gương mặt đỏ bừng sâu hơn vào cổ cậu, hơi thở ấm áp phả qua làn da cậu.
Một lát sau, giọng nói buồn buồn của thiếu nữ truyền đến:
"Em... Em cũng yêu anh..."
Cô dừng một chút, phảng phất đã dùng hết tất cả dũng khí, mới thốt ra cái xưng hô khiến đáy lòng Thẩm Nguyên nóng lên.
"Chồng ơi..."
Thanh âm nhẹ như một chiếc lông vũ, lại như mật đường ngọt ngào nhất, trong nháy mắt lấp đầy buồng tim Thẩm Nguyên.
Tiếng gọi ngượng ngùng này giống như tinh hỏa ném vào trong hồ, phút chốc đốt lên sự nóng rực bị đè nén nơi đáy mắt Thẩm Nguyên.
Hô hấp bỗng nhiên trở nên thô trọng, cánh tay vòng sau thắt lưng cô trong nháy mắt siết chặt, ấn thân thể mềm mại của cô càng chặt về phía mình.
Lê Tri theo bản năng ngẩng đầu.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong mắt Lê Tri còn vương thủy quang e lệ, gương mặt đỏ như trái đào chín mọng.
Đôi mắt thâm thúy của Thẩm Nguyên giờ phút này sáng đến kinh người, bên trong cuồn cuộn sự rung động nóng hổi.
Thời gian phảng phất ngưng trệ tại giờ khắc này, ngay cả không khí cũng trở nên sền sệt mà nóng bỏng.
"Lê Tri..." Thẩm Nguyên khàn khàn gọi tên cô, giọng nói mang theo một loại mê hoặc khó nói lên lời.
Cậu không chờ đợi nữa, bỗng nhiên cúi đầu, chiếm lấy cánh môi mềm mại của cô.