Trung Châu, Càn quốc, kinh thành.
Trong một nhà
Tân khoa Trạng Nguyên Ngụy Quân tỉnh lại từ trong mộng.
Sau đó, thân thể bắt đầu run run rất nhỏ.
Không phải sợ hãi, mà là kích động.
Ngụy Quân vốn tưởng rằng ngày hôm qua hắn trúng Trạng Nguyên ngồi ngựa dạo phố đã là đỉnh điểm trong cuộc đời của hắn rồi, nhưng hôm nay hắn đã cải biến ý tưởng.
Trạng Nguyên tính cái rắm.
Hắn lập tức chính là Thiên Đế.
Hắn đã thức tỉnh ký ức túc thế.
Hắn, Ngụy Quân, chính là một trong Thiên Đế mạnh nhất chư thiên vạn giới chuyển thế.
Thiên đình do Thiên Đế thành lập trước khi chuyển thế phóng xạ chư thiên vạn giới, dưới trướng cường giả vô số, là một trong đại lão mạnh nhất vạn giới.
Nhưng mà dù sao cũng là một trong những.
Đã là Thiên Đế, thì phải độc nhất vô nhị.
Thiên Đế có đại quyết tâm, đại nghị lực, đại thần thông, hắn biết thủ đoạn tu luyện thường quy không có khả năng để cho hắn vượt qua đại lão cùng tầng cấp với hắn, thêm vào một số nguyên nhân phức tạp, cuối cùng hắn lựa chọn lịch kiếp trùng tu:
Luân hồi chuyển thế mười vạn lần, lịch kiếp viên mãn, hắn sẽ có thể đột phá cảnh giới trước đó, tiến thêm một bước, trở thành chí cao vô thượng Thiên Đế chân chính.
Mà một kiếp này, đã là lần thứ mười vạn Ngụy Quân chuyển thế.
Bởi vì sắp công hành viên mãn, cho nên chuẩn bị ở sau mà Thiên Đế đã bố trí trước đó đã khởi động, để cho Ngụy Quân ở một kiếp này hiểu rõ tiền căn hậu quả.
Đối với lần chuyển thế thứ mười vạn, Ngụy Quân chỉ cần làm một việc là được:
Sớm chết sớm siêu sinh!
Đối với cái này, Ngụy Quân mười phần hài lòng.
Thiên Đế đã tính toàn hết tất cả, hắn cũng lo lắng đại lão cùng tầng cấp với hắn sẽ tra được dấu vết chuyển thế hắn để lại, ở một kiếp cuối cùng này của hắn bày ra phá hoại, để cho hắn thất bại trong gang tấc, cho nên lần chuyển thế thứ mười vạn của Thiên Đế bản thân là dùng để mê hoặc kẻ địch.
Chuyện nên làm, công tác nên chuẩn bị, chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín lần chuyển thế trước đó đều đã làm xong. Lần chuyển thế thứ mười vạn cần làm cũng chỉ có một việc —— chết ở trong tay người khác.
Mượn dùng tay kẻ địch, trợ giúp bản thân thành đạo.
Ngụy Quân like phát cho Thiên Đế, quả nhiên Lang Gia bảng (lyb – love you babe).
Sống mới khó, muốn tìm chết còn không phải dễ dàng sao?
Tuy dựa theo bố trí là không thể tự sát, nhưng thế giới này cao thủ vô số, chiến tranh thường xuyên, Ngụy Quân muốn chết, thiên vương lão tử cũng không ngăn được hắn.
Chết có thể biến thành Thiên Đế vô địch vạn giới, hơn nữa thật ra cũng sẽ không biến thành người khác, bởi vì chân linh của hắn vẫn là chân linh Thiên Đế, Ngụy Quân chính là Thiên Đế, Thiên Đế chính là Ngụy Quân, cho nên Ngụy Quân đối với tử vong không hề e ngại, ngược lại tràn ngập chờ mong.
Ngụy Quân bắt đầu tập trung suy nghĩ, mình phải làm thế nào mới có thể chết một cách nhanh chóng?
Nhưng suy nghĩ một hồi, Ngụy Quân lại gác sang một bên.
Bởi vì phương pháp để chết là rất nhiều.
Cái này nếu còn cần đặc biệt dụng tâm suy xét, Ngụy Quân cảm thấy đang vũ nhục chỉ số thông minh của bản thân.
Tùy cơ ứng biến là được, hắn ít nhất có một trăm loại biện pháp để chết khác nhau.
Kết quả khác biệt chỉ là sống thêm ở thế giới này một ngày hay là hai ngày mà thôi.
Tuy đại bộ phận ký ức của Thiên Đế còn ở trạng thái phong tồn, Ngụy Quân chỉ hồi tưởng ký ức kiếp trước cùng tiền căn hậu quả Thiên Đế luân hồi chuyển thế, dù sao một kiếp này của Ngụy Quân là cần chết, không cần thiết lợi dụng ký ức trước đây để mạnh lên, nhưng tâm tính của Ngụy Quân vẫn thu được tăng lên thật lớn so với trước đây.
Đã trải qua mười vạn lần luân hồi, không quan tâm nhất chính là thời gian trôi qua.
Kiến thức thêm phong cảnh thế giới này rồi khẳng khái chịu chết cũng kịp mà.
Ngụy Quân vừa nghĩ như vậy, cửa phòng đã bị gõ vang.
"Ngụy huynh, Ngụy huynh, Ngụy huynh."
"Đến đây."
Ngụy Quân lên tiếng, đứng dậy sửa sang lại quần áo bản thân một chút, sau đó mở ra cửa phòng.
Đập vào mắt của hắn, là hai bạn tốt cùng trường—— Từ Đức cùng Thái Kỳ Lâm.
Ba người bọn họ đều là đệ tử Quốc Tử Giám, quan hệ rất tốt, mà Từ Đức cùng Thái Kỳ Lâm cũng đều trúng tiến sĩ ở khoa cử lần này.
Nhưng xếp hạng tự nhiên không tốt như Ngụy Quân, hai người bọn họ chỉ là nhị giáp.
Dù vậy, cũng là chuyện đáng giá rạng rỡ tổ tông. Cái này nếu đặt ở kiếp trước của hắn, ba người cơ bản đều là thiên chi kiêu tử tốt nghiệp Thanh Bắc lại thi đậu nhân viên công vụ, cho nên ba người đều thực hưng phấn.
Mà lúc này hai người tìm đến Ngụy Quân, cũng là vì chúc mừng.
"Ngụy huynh, đi thôi, đi Diệu Âm phường, ta đã mong đợi nhiều năm rồi." Thái Kỳ Lâm nháy nhó với Ngụy Quân.
Ngụy Quân biết Thái Kỳ Lâm vì sao lại có loại phản ứng này.
Tân khoa tiến sĩ sau khi trúng cử, án theo lệ thường là có thời gian hai ngày để phóng đãng, ngươi có thể tận tình đi ăn chơi, cái này cũng là phúc lợi cho tân khoa tiến sĩ.
Dù sao sau khi tiến sĩ thụ quan, là sẽ ổn trọng làm việc, hai ngày này cũng là thưởng cho ngươi trước đây vất vả học tập, chỉ cần không gây ra chuyện quá lớn, cũng sẽ không ảnh hưởng tiền đồ.
Mà Diệu Âm phường là nơi nghe tiểu khúc có tiếng nhất Đại Càn, đương nhiên, đây là cách nói văn nhã chút, chức năng chân chính của Diệu Âm phường, cũng không cần giải thích quá nhiều.
Nhưng lời đồn sau lưng Diệu Âm phường có gốc bự, cho nên tình hình chung cũng không có người dám cưỡng ép cô nương Diệu Âm phường, ở đại bộ phận tình huống, các cô nương Diệu Âm phường đều là bán nghệ không bán thân.
Hơn nữa đại đa số cô nương Diệu Âm phường đều tài nghệ song tuyệt, đương nhiên, cô nương này cũng thành nữ thần trong cảm nhận của rất nhiều người.
Cái lộ số này Ngụy Quân không thể rõ hơn, hắn đối với cái này thật ra không có bao nhiêu chờ mong.
Kiếp trước của hắn là lưu lạc tới một vị diện đô thị, loại lộ số này hắn gặp rất nhiều, cũng trải qua rất nhiều.
Vừa vào hồng trần sâu như biển, nào có cái gì bán nghệ không bán thân chân chính.
Nhưng đây là hắn đã sớm hẹn cùng Từ Đức cùng Thái Kỳ Lâm, cho nên Ngụy Quân cũng không có làm cho hai người mất hứng, trái phải cũng chỉ là đi chơi một chuyến mà thôi.
Nói không chừng sẽ gặp phải cái gì trẻ hư ăn chơi đùa giỡn "nữ thần con nhà lành", sau đó hắn động thân mà ra, cuối cùng bị tùy tùng trẻ hư ăn chơi xử lý.
Nếu như vậy, không thể may mắn hơn.
Căn cứ vào suy nghĩ này, Ngụy Quân rất sảng khoái đi Diệu Âm phường cùng Từ Đức và Thái Kỳ Lâm.
"Ngụy huynh, ngươi nếu hiện thân Diệu Âm phường, nói không chừng có thể bị cô nương nào đó coi trọng, trở thành nhập mạc chi tân (ý chỉ người có quan hệ thân cận) đó." Từ Đức hâm mộ nói.
Hắn biết hắn cùng Thái Kỳ Lâm khẳng định là không có hy vọng quá lớn, dù sao cô nương Diệu Âm phường vẫn là mắt cao hơn đỉnh đầu.
Chương 2. Sau khi chết lập tức có thể biến đại lão (2)
Nhưng mà Trạng Nguyên luôn luôn được xưng là sao Văn Khúc chuyển thế, Ngụy Quân là tân khoa Trạng Nguyên, trước đây là đệ tử nghèo cùng cấp bậc với hai người bọn họ, nhưng sau này là sẽ không giống.
Cho dù là cô nương Diệu Âm phường, cũng sẽ có ánh mắt khác đối với Ngụy Quân.
Nhưng Ngụy Quân chỉ cười nhạt, sau đó nói: "Có thể sẽ không."
"Vì sao lại không? Ngụy huynh, ngươi là tân khoa Trạng Nguyên. Các cô nương Diệu Âm phường có mắt cao hơn đỉnh đầu, cũng sẽ không khinh thường ngươi." Từ Đức cổ vũ.
Ngụy Quân gật đầu: "Đây là đương nhiên, nhưng ta không phải người tùy tiện như vậy."
Trẫm lập tức chính là Thiên Đế.
Ánh mắt đã không giống.
Ngụy Quân rất nhanh tiến vào trạng thái.
Ngụy Quân không có phát hiện, ở thời điểm hắn nói chuyện phiếm cùng Từ Đức và Thái Kỳ Lâm, thật ra vẫn có người đang quan sát bọn họ.
Diệu Âm phường.
Ở nơi cách bọn họ ít nhất chừng một nén hương nữa.
Ở trên một tầng lầu cao nhất, một cẩm y công tử chây mày nhướng lên, thản nhiên nói: "Ngạo khí thật lớn."
Đối diện cẩm y công tử đúng là Mộng cô nương danh tiếng nổi nhất Diệu Âm phường.
Mộng cô nương cười cười châm rượu cho cẩm y công tử, sau đó khẽ mở môi đỏ mọng: "Mười năm gian khổ học tập không người hỏi, vừa mới thành danh thiên hạ biết. Ngụy Quân là tân khoa Trạng Nguyên, hắn có tư cách ngạo khí, bằng không Thượng Quan Thừa tướng cũng sẽ không cố ý để cho Thượng Quan công tử ở chỗ này chờ hắn."
"Mộng cô nương lời ấy có lý, người có năng lực quả thật có tư cách ngạo khí." Thượng Quan công tử gật gật đầu: "Nhưng hắn đến cùng có thể lọt vào mắt cha ta hay không, còn phải xem biểu hiện kế tiếp của hắn."
"Công tử chuẩn bị khảo nghiệm Ngụy Quân như thế nào?" Mộng cô nương tò mò hỏi.
Thượng Quan công tử cũng không có cất giấu diếm, thân phận của Ngụy Quân hắn đã điều tra từ sớm, không có khả năng quen biết cùng Mộng cô nương, cho nên không tồn tại Mộng cô nương mật báo cho Ngụy Quân.
Hắn sảng khoái nói ra sắp xếp của bản thân: "Phải nhìn hắn có dám ngăn cản bản công tử hay không, cha ta tuy coi trọng người có tài hoa, nhưng càng coi trọng một người phẩm tính cùng đảm lượng. Nếu hắn là một hán tử thiết cốt boong boong, bản công tử sẽ cho hắn một cái tiền đồ cẩm tú. Nếu hắn chỉ là một kẻ nhu nhược a dua quyền quý, vậy về sau sẽ xem tạo hóa của chính hắn."
Mộng cô nương nghe vậy hiểu rõ, sau đó thâm ý sâu sắc liếc mắt nhìn Thượng Quan công tử một cái, nhắc nhở: "Chỉ là như vậy, thanh danh của công tử sợ là sẽ càng tệ hơn."
Thượng Quan công tử cười to: "Cha ta là Thừa tướng đương triều, quyền khuynh triều dã. Muội muội ta là đệ tử chân truyền Thiên Âm tông, danh chấn Tu Chân Giới. Thượng Quan gia chúng ta đã cường thịnh như thế, ta cần thanh danh tốt để làm cái gì? Ta chỉ cần sống lâu ngàn tuổi là đủ rồi."
"Công tử là người thông minh." Mộng cô nương tán thưởng.
Thượng Quan công tử nói: "Hy vọng Ngụy Quân không cần quá thông minh, bản công tử không thích người thông minh xem xét thời thế."
Mộng cô nương lại châm một chén rượu cho Thượng Quan công tử, đối với chuyện sẽ xảy ra kế tiếp cũng có chút chờ mong.
Nàng rất hiểu biết đối với Thượng Quan công tử, vị công tử Thừa tướng này được xưng là đứng đầu trong tứ đại hoàn khố kinh thành, không học vấn không nghề nghiệp, ác danh rõ ràng, có tiếng hỉ nộ vô thường.
Nhưng nàng lại biết, Thượng Quan công tử thật ra lại thưởng thức nhất những người chính trực dám chính diện đắc tội với hắn, rất nhiều người làm mất mặt mũi của hắn trước mặt mọi người, đều được hắn đề cử cho phụ thân, có một số còn tự mình sắp xếp tiền đồ tốt cho bọn họ, chẳng qua việc này Thượng Quan công tử vẫn làm rất bí ẩn, rất ít người biết.
Hơn nữa người dám đắc tội Thừa tướng công tử cũng không nhiều lắm, cho nên vẫn không có nhiều người phát hiện ra điểm ấy.
Tân khoa Trạng Nguyên Ngụy Quân, có thể thông qua khảo nghiệm của Thượng Quan công tử không?
"Phong cảnh" Diệu Âm phường, có chút ra ngoài dự đoán của Ngụy Quân.
Ngụy Quân vốn tưởng rằng hắn khẳng định chướng mắt nơi phong nguyệt như Diệu Âm phường, dù sao trẫm lập tức chính là Thiên Đế, nhưng mà sự thật chứng minh, hắn đã đánh giá cao bản thân.
Dù sao hắn còn chưa có mở ra đại bộ phận ký ức Thiên Đế, chỉ là hồi tưởng đầy đủ ký ức kiếp trước, nhưng mà kiếp trước là một vị diện đô thị, tuy mỹ nữ như mây, nhưng thế giới này —— truyền thuyết là có tiên nhân.
Ngụy Quân tuy chưa thấy qua tiên nhân chân chính ở thế giới này, nhưng mà người tu tiên thì Ngụy Quân đã thấy qua.
Phàm là có lực lượng siêu phàm, thẩm mỹ nhân loại là không thể quá kém.
Cho nên chất lượng nhân thế giới này mỹ, cao có chút ra ngoài ý nghĩ.
Nếu hiện tại Ngụy Quân khôi phục toàn bộ ký ức của Thiên Đế, khẳng định sẽ vẫn khinh thường. Nhưng mà từ vị diện đô thị chuyển tới vị diện tiên hiệp cổ phong này, Ngụy Quân vẫn cảm giác được rất nhiều ngạc nhiên lẫn vui mừng.
Ví dụ như giá trị nhan sắc của cô nương Diệu Âm phường.
Lại ví dụ như tài nghệ của cô nương Diệu Âm phường.
Ca khúc này, êm tai đến bất ngờ. Vô luận kiếp trước kiếp này của Ngụy Quân cũng không phải là người mê âm nhạc, nhưng hắn chỉ nghe một đoạn nhỏ, đã cảm giác có chút vui vẻ thoải mái.
Vũ đạo này cũng dễ coi đến bất ngờ, nhỏ hơn so với nữ vũ đoàn mà kiếp trước hắn đã xem qua, thậm chí không có tư thế gì đặc biệt, nhưng lại có thể có chút lay động tiếng lòng của hắn.
Đương nhiên, thưởng thức thì thưởng thức, Ngụy Quân cũng sẽ không biểu hiện ra bộ dáng Trư ca. Mọi người thích những thứ xinh đẹp, thưởng thức cái đẹp là bản năng, nhưng mà lý trí con người có thể khống chế được bản năng này.
Nhưng cũng không phải toàn bộ mọi người là có thể khống chế được.
Ngụy Quân nhìn trái nhìn phải, thực hối hận mình sao laii đi chung với hai mặt hàng Từ Đức Thái Kỳ Lâm này, xem bộ dáng chảy nước miếng của bọn họ, quá dọa người mà.
Cho dù là hai con chim non, cũng không đến mức chưa từng thấy qua như vậy chứ.
Ngụy Quân lập tức rời xa hai người bọn họ, lấy hành động thực tế tỏ vẻ mình không muốn quen biết hai người này.
Nhưng cố gắng là phí công.
"Ngụy huynh, Ngụy huynh, Diệu Âm phường quả nhiên danh bất hư truyền mà." Từ Đức toàn bộ ánh mắt đang tỏa ánh sáng.
Mà Thái Kỳ Lâm nhắm hai mắt lại, tự đáy lòng cảm khái nói: "Ta nếu có thể cả đời ở tại Diệu Âm phường thì quá tốt rồi."
Ngụy Quân: "... Các ngươi có thể đừng mất mặt xấu hổ nữa hay không?"
Cái này quá khoa trương đi.
Làm như chưa thấy qua phụ nữ vậy?
Ngụy Quân cũng không biết, lúc này Thượng Quan công tử cùng Mộng cô nương đang nghị luận về hắn.