Hai người giọng điệu đều rất kỳ quái.
"Mộng cô nương, Ngụy Quân hẳn chưa có tu luyện qua chứ?"
Mộng cô nương trả lời thực chắc chắc: "Tuyệt đối không có, hắn chính là một người bình thường, nếu không vừa rồi tiến vào Diệu Âm phường thì đã có cảnh báo."
"Cái này kỳ quái, vừa rồi các cô nương Diệu Âm phường đã thêm vào pháp lực ở trên âm luật, người thường hẳn đều sẽ trúng chiêu mới đúng, ví dụ như hai người cùng trường với hắn. Ngụy Quân là sao vậy? Người thường khi nào thì có thể chống đỡ âm công Diệu Âm phường?" Thượng Quan công tử khó hiểu.
Mộng cô nương lặng lẽ một lát, sau đó nói: "Chỉ có một loại giải thích."
"Là gì?"
"Ngụy Quân trong lòng không có chút suy nghĩ đen tối nào, là một chính nhân quân tử tuyệt đối, cho nên hắn có thể bất động đối với sắc đẹp." Mộng cô nương nói.
Thượng Quan công tử nghe Mộng cô nương nói như vậy, nhất thời mắt sáng ngời: "Còn có loại người như thế tồn tại?"
"Ta cũng là lần đầu tiên nhìn thấy dạng người như vậy, nhưng chỉ có một lời giải thích này là có thể nói được." Mộng cô nương khẳng định.
Nếu Ngụy Quân có thể nghe được hai người này nói chuyện, nhất định sẽ dở khóc dở cười.
Trẫm đời trước tốt xấu cũng là người trải qua nhiều lão sư dạy dỗ, đã sớm đạt tới cảnh giới trong lòng vô mã. Nếu nghe mấy khúc nhạc đã không khống chế được, vậy cũng quá có lỗi với những lão sư này dạy dỗ.
Tầm mắt hạn chế sức tưởng tượng của bọn họ.
Cho nên ở trong lòng Mộng cô nương cùng Thượng Quan công tử, hình tượng Ngụy Quân nhất thời trở nên cao lớn hẳn lên.
"Mộng cô nương, loại nam nhân có phẩm tính này, tựa như là đối tượng gửi gắm tình cảm tốt nhất của tông phái các người đó." Thượng Quan công tử nói.
Mộng cô nương gật gật đầu: "Quả thật như thế, Thượng Quan công tử, lát nữa tôi sẽ cùng công tử diễn một màn này."
Thượng Quan công tử có chút kinh ngạc.
Hắn thực không nghĩ tới có thể mời được Mộng cô nương ra tay phối hợp với mình, đối với lai lịch của Mộng cô nương, hắn là có hiểu biết. Nếu không phải vì hồng trần lịch lãm, Mộng cô nương trên lý luận căn bản sẽ không xuất hiện ở trong này.
Kinh thành phàm là người trong nhà có chút bối cảnh đều được dặn dò qua ngàn vạn đừng có đắc tội với Mộng cô nương Diệu Âm phường.
Hắn nguyên bản chỉ tính mời một cô nương bình thường Diệu Âm phường cùng hắn diễn trò, không nghĩ tới Mộng cô nương lại có thể chịu tự mình ra sân, Ngụy Quân này xem ra thật sự mười phần quan trọng đối với tông môn của Mộng cô nương.
Nhưng cho dù là vậy, Thượng Quan công tử cũng không có thay đổi ý nghĩ của bản thân.
Nhân tài như thế, càng phải khảo nghiệm rõ ràng. Nếu có thể thông qua khảo nghiệm, hắn sẽ toàn lực giúp Ngụy Quân đi về phía trước.
"Vậy làm phiền Mộng cô nương." Thượng Quan công tử nói.
...
Ngụy Quân đến Diệu Âm phường, là thật đến thưởng thức âm nhạc.
Đương nhiên, cộng thêm lãnh hội ý cảnh hồng trần.
Đến cấp bậc Thiên Đế kia, thật ra cơ bản đã không cần tu luyện, ngược lại càng chú trọng lịch lãm hồng trần, trưởng thành tâm tính.
Kiến thức càng nhiều phong cảnh, loại suy, mới có thể càng tiến một bước.
Cho nên hắn thật sự đắm chìm vào trong âm nhạc của Diệu Âm phường.
Thẳng đến âm nhạc bị một trận ồn ào cắt ngang.
Ngụy Quân cau mày, đưa mắt nhìn lên, sau đó thấy được một màn kinh điển trên màn ảnh: ác thiếu ăn chơi coi trọng thanh quan nhân nổi tiếng, muốn cướp làm của riêng.
"Thượng Quan công tử, Mộng cô nương hôm nay mệt mỏi, nàng nói hôm nay không gặp khách."
"Không gặp khách có thể, không gặp bản công tử không được, kêu Mộng cô nương đi ra, xướng hai tiểu khúc cho bản công tử. Nếu không, bản công tử đập Diệu Âm phường của ngươi."
"Thượng Quan công tử..."
Bốp!
Cái tát vang dội.
"Không cần khiêu chiến kiên nhẫn của bản công tử, bản công tử vẫn là không có kiên nhẫn."
Ác chủ tự nhiên có điêu nô.
Ác thiếu đang uy hiếp người Diệu Âm phường nhân, mà tôi tớ của ác thiếu thì đang uy hiếp những người khách khác: "Nhìn cái gì? Còn nhìn móc mắt của các người ra giờ."
Bị điêu nô uy hiếp như vậy, không ít người đều cổ co rụt lại, quay đầu uống rượu, hoàn toàn không dám xen vào.
Đây là uy danh của đứng đầu trong tứ đại hoàn khố kinh thành.
Ngụy Quân thấy thế, nhíu mày, nhưng hắn cũng không có đứng ra chủ trì chính nghĩa.
Thấy Từ Đức cùng Thái Kỳ Lâm mặt đều lộ vẻ tức giận cùng bất đắc dĩ, Ngụy Quân an ủi: "Từ huynh, Thái huynh, không cần lo lắng, Thượng Quan công tử này rất nhanh sẽ gặp xui xẻo."
Ngụy Quân những lời này rơi vào trong tai Từ Đức cùng Thái Kỳ Lâm, cũng rơi xuống trong tai Thượng Quan công tử cùng Mộng cô nương.
Bọn họ đều rất kỳ quái.
Thái Kỳ Lâm hỏi: "Ngụy huynh vì sao nói như vậy?"
Ngụy Quân cười tự tin: "Rất đơn giản, Diệu Âm phường mở ở dưới chân Thiên tử sừng sững không ngã, có thể không có bối cảnh sao? Không chỉ có bối cảnh, hơn nữa khẳng định thông thiên. Dám giương oai ở Diệu Âm phường, không phải muốn chết thì là cái gì?"
Điều này hơi chút động động não là có thể phán đoán ra, cho nên Ngụy Quân ngay cả ý tưởng đứng ra muốn chết đều không có.
Bởi vì hắn biết khẳng định không chết được.
Vô luận là thế giới nào, có thể ở nơi thủ phủ mở loại "Hội sở" cấp bậc này đều có bối cảnh thông thiên, không có ngoại lệ.
Cho nên căn bản không cần phải chủ trì chính nghĩa.
Nhưng Ngụy Quân rất nhanh đã phát hiện hắn đã nghĩ sai rồi.
Thái Kỳ Lâm nói: "Ngụy huynh, ngươi chỉ biết một mà không biết hai, Diệu Âm phường quả thật có bối cảnh, nhưng mà Thượng Quan công tử bối cảnh càng mạnh hơn."
Ngụy Quân có chút bất ngờ: "Bối cảnh càng mạnh hơn còn có thể nuôi dưỡng ra ăn chơi trác táng ngu xuẩn như vậy?"
Không nên như vậy chứ.
"Ngụy huynh, ngươi chính là đọc sách quá chuyên tâm, nên không có nghe qua đại danh của Thượng Quan công tử. Hắn là đứng đầu trong tứ đại ác thiếu kinh thành, là con Thượng Quan Thừa tướng. Quan trọng nhất là, muội muội hắn là đệ tử chân truyền Thiên Âm tông trong mười đại môn phái chính đạo tu chân giới. Diệu Âm phường cho dù bối cảnh thông thiên, làm sao có thể đấu với hắn?" Thái Kỳ Lâm lắc lắc đầu: "Thật ra cái này cũng không phải lần đầu tiên, trước kia Thượng Quan công tử đã đại náo qua Diệu Âm phường, lúc ấy có người nhịn không được động thân ra bênh vực lẽ phải, kết quả người nọ từ đó về sau đã không xuất hiện nữa, ngày kế đã phát hiện thi thể người nọ ở ngoài thành."
Ngụy Quân nghe đến đó, nhất thời hưng phấn.
Loại ác thiếu này hắn thích.
Trẫm vẫn là không đội trời chung cùng tội ác, trong mắt không thể chứa hạt cát.
Chẳng sợ phải đánh bạc tính mạng, hắn cũng phải trả lại cho thế gian này một cái đất trời sáng sủa.
Cho nên Ngụy Quân chợt đứng bật dậy, khí thế như cầu vồng, anh dũng không sợ lớn tiếng nói: "Quá, cầm thú, buông ra cô gái kia, để ta tới. Phi, để ta tới."
Chương 4. Thấy chết không sờn
Ngụy Quân động thân ra, làm cho không ít người biến sắc.
Khách ở Diệu Âm phường không ít, rất nhanh đã có người nhận ra thân phận tân khoa Trạng Nguyên của Ngụy Quân, sau đó ánh mắt những người này nhìn Ngụy Quân đều mười phần thương hại.
Từ Đức cùng Thái Kỳ Lâm thì sắc mặt đại biến, hai người nhanh giữ chặt Ngụy Quân, thấp giọng nhanh khuyên nhủ: "Ngụy huynh, không cần xúc động. Thượng Quan công tử là con Thừa tướng, hắn không phải chúng ta hiện tại có thể đối kháng."
"Đối nghịch với hắn, có khả năng sẽ chết."
Hai người đều bị Ngụy Quân làm cho sợ không nhẹ.
Trước kia chỉ biết Ngụy Quân tử đọc sách, không mấy thông đạo lí đối nhân xử thế, nhưng cũng không nghĩ tới Ngụy Quân dám hổ báo như vậy.
Mà Thượng Quan công tử ở trên lầu nhìn thấy bộ biểu hiện này của Ngụy Quân, trong lòng thật ra mười phần hài lòng.
Người có năng lực có tài hoa nơi nơi đều là, nhưng người ở dưới tình huống có năng lực còn có dũng khí thì rất rất thưa thớt.
Hắn vẫn kính nể người như thế.
Nhưng Thượng Quan công tử khẳng định sẽ không dễ dàng xả nước như vậy.
Hắn đưa ánh mắt chuyển dời đến trên người Ngụy Quân, phối hợp hung uy của người hầu bên cạnh hắn, nháy mắt đã gây cho người khác áp lực cực lớn.
Thượng Quan công tử lúc này cầm trong tay một cây quạt gấp, hắn dùng cây quạt chỉ chỉ Ngụy Quân, lại chỉ chỉ mình, giọng điệu mười phần kinh ngạc: "Ngươi vừa rồi là mắng ta?"
"Không đúng không đúng, Thượng Quan công tử ngài hiểu lầm rồi, Ngụy huynh vừa rồi chỉ là uống hơi nhiều." Từ Đức cướp ở trước mặt Ngụy Quân giúp Ngụy Quân giải thích.
Ngụy Quân cũng thuận theo lời nói của Từ Đức mà nói: "Ta sai rồi."
Thượng Quan công tử có chút thất vọng.
Còn tưởng rằng gặp một kẻ rắn rỏi.
Suy nghĩ cả nửa ngày chỉ là nhất thời xúc động.
Đối với người như thế, hắn không có hứng thú gì.
Ngay tại thời điểm hắn thất vọng, Ngụy Quân lại tiếp tục mở miệng: "So sánh ngươi với cầm thú, thật sự là vũ nhục cầm thú, ngươi ngay cả cầm thú cũng không bằng."
Quần chúng ăn dưa hấu (cật qua quần chúng - ý chỉ những người vây xem) nhất tề hít một ngụm khí lạnh, toàn bộ Diệu Âm phường nhiệt độ đã hạ xuống vài độ.
Thượng Quan công tử ở trong mắt mọi người giận dữ mà cười, trên thực tế hắn quả thật là đang cười: "Thật can đảm, người gần nhất dám mắng ta như vậy, hiện tại đã ở âm tào địa phủ, ngươi muốn chết sao?"
Ngụy Quân rất muốn gật đầu.
Ta thật sự rất muốn chết.
Nhưng ta không thể tự sát, phải để ngươi ra tay.
Cho nên Ngụy Quân khinh thường nói: "Ta đứng nơi này, ngươi dám giết ta sao?"
Hãy nhanh nói ngươi dám.
Hoàn khố phải xúc động.
Ngụy Quân ở trong lòng bơm hơi cổ vũ cho Thượng Quan công tử, Thượng Quan công tử biểu hiện cũng không có để hắn thất vọng: "Ngụy Quân, tân khoa Trạng Nguyên, bản công tử đã thấy qua người cưỡi ngựa dạo phố. Ngươi cho là có một danh hiệu Trạng Nguyên, thì đã dám chống đối với bản công tử? Chớ quên, ngươi bây giờ còn chưa có quan thân đó."
Nói xong lời cuối cùng, Thượng Quan công tử vẻ mặt châm chọc nói: "Lấy thân phận của bản công tử, giết một người bình thường, ngay cả đại lao cũng không cần ngồi."
Ngụy Quân cảm giác Thượng Quan công tử rất đáng like.
Quả thực là gấp gáp đưa ấm áp cho người mà.
"Dưới chân Thiên tử, lãng lãng càn khôn, Thượng Quan công tử ngươi nếu muốn làm điều bất nghĩa, vậy cứ nhằm vào ta, không cần liên lụy cô gái vô tội."
Mọi người ở trong lòng đều trầm trồ khen ngợi Ngụy Quân.
Nhưng không có ai dám nói ra.
Thậm chí, Thái Kỳ Lâm còn lặng yên không một tiếng động rời xa Ngụy Quân, xu lợi tị hại, đó là bản năng của con người.
Thượng Quan công tử sâu sắc phát hiện ra điểm ấy, cười ha ha: "Ngụy Quân, ngươi xem xem bạn tốt cùng trường của ngươi, ngươi cho là ngươi đang hành hiệp trượng nghĩa, nhưng ngươi ở trong lòng bọn họ chỉ là một kẻ ngốc, ngươi có biết không?"
Thượng Quan công tử rất hiểu kích động lòng người, hắn hiện tại đã rất hài lòng đối với Ngụy Quân, nhưng hắn vẫn phải khảo nghiệm tâm tính Ngụy Quân.
Một dũng sĩ chân chính, không chỉ có thể có gan đắc tội quyền quý, còn phải có gan dưới tình huống những người bên cạnh không đồng ý vẫn có thể dũng cảm tiến tới, không chịu áp lực của hiện thực mà cúi đầu.
Ngụy Quân làm được.
Mà lời nói của Ngụy Quân, thắng được mọi người ở hiện trường tôn trọng:
"Thái huynh gian khổ học tập khổ đọc hai mươi năm, chịu kỳ vọng của người một nhà, chưa bao giờ làm chuyện thương thiên hại lí. Hắn sợ ngươi, đó là đương nhiên. Ta đứng ra, nếu liên lụy đến Thái huynh, là ta không đúng. Cho nên hắn phân rõ quan hệ với ta, cũng không có gì không ổn, trong lòng ta vẫn xem hắn là bạn, cũng chỉ hy vọng hắn không có trách ta đứng ra là được rồi."
Thái Kỳ Lâm: ". . ."
Hắn dừng bước chân, ánh mắt nhìn về phía Ngụy Quân cũng không chỉ là cảm động.
Giờ khắc này, hắn thậm chí cảm thấy cô nương Diệu Âm phường cũng không làm cho hắn tâm động giống như Ngụy Quân.
Cũng may hắn không phải là nữ, bằng không xác định vững chắc là sẽ lấy thân báo đáp.
Nhưng Thái Kỳ Lâm rất nhanh đã nghĩ lại, mình vẫn là tư duy quá hẹp hòi, ai nói nam sẽ không thể lấy thân báo đáp?
Nghiện đoạn tay áo ở kinh thành là không hiếm thấy.
Không nói đến ý tưởng của Thái Kỳ Lâm, lời nói của Ngụy Quân, đã thuyết phục hầu như mọi người.
Chẳng sợ mọi người vẫn sợ hãi ác danh của Thượng Quan công tử, nhưng vẫn có người nhịn không được ủng hộ tán thưởng: "Công tử nói rất đúng."
"Trạng Nguyên công tiêu phí hôm nay ghi vào sổ của ta."
"Một thân chính khí, ngô không bằng mà."
"Đều câm miệng cho ta."
Thượng Quan công tử trong lòng vui sướng, nhưng mặt lạnh như sương.
Một người hầu bên cạnh hắn lại tiện tay đưa tới một cây trường đao, sau đó ở trước mắt mọi người, cứng rắn làm trường đao hóa thành bột mịn ngay tại chỗ.
Diệu Âm phường lại lần nữa câm như hến.
Mọi người từ thưởng thức đối với Ngụy Quân về lại hiện thực.
Chung quy vẫn không có ai dám ngay mặt đối kháng Thượng Quan công tử, bởi vì quyền thế sau lưng hắn, cũng bởi vì thực lực người hầu của hắn.
Thượng Quan công tử nhìn quanh một vòng, thẳng đến mọi người không dám ngay mặt đối diện với hắn, góc miệng hắn nhếch lên một chút nét cười, sau đó lại lần nữa nhìn về phía Ngụy Quân.
"Hiện tại, sợ à?"
Ngụy Quân tiến lên một bước, sắc mặt kiên nghị, thậm chí ánh mắt thêm vài phần kích động: "Sợ? Ngụy Quân ta đọc sách thánh hiền, tu hạo nhiên chính khí, quản chuyện bất bình thế gian, tại sao lại sợ? Thượng Quan công tử, ta vẫn là câu nói đó, ngươi có gì thì cứ nhằm vào ta, không cần liên lụy người khác, lại càng không nên liên lụy đến Mộng cô nương."
Kẹt.
Cửa phòng Mộng cô nương được mở ra.
Mộng cô nương xuất hiện ở trong mắt mọi người.
Trong nháy mắt, toàn bộ Diệu Âm phường đều tối đi một chút, bởi vì bị dung nhan của Mộng cô nương đoạt đi toàn bộ ánh sáng.
Chương 5. Khẳng định là đã thấy qua ánh mắt này (1)
Mộng cô nương đầu tiên là mắt lóe ra tia sáng kỳ dị liếc mắt nhìn Ngụy Quân một cái, sau đó cúi người thi lễ đối với Thượng Quan công tử, mở miệng nói: "Thượng Quan công tử, ta đã đi ra, có thể đừng gây phiền toái cho những người khác hay không?"
Thượng Quan công tử còn chưa nói, Ngụy Quân đã dành trước.
Tiểu thư này cũng không tệ lắm, sao lại tâm địa ác độc như vậy chứ?
Ta hảo tâm giúp cô, cô lại muốn cứu mạng ta, thật sự là phụ nữ không làm được việc mà.
Ngụy Quân kiên quyết không cho phép loại chuyện này phát sinh, cho nên hắn ngôn từ nghĩa chính cướp ở trước Thượng Quan công tử mở miệng: "Mộng cô nương không cần lo lắng, cũng không cần trái lương tâm xu nịnh loại hoàn khố ác thiếu này. Nếu Mộng cô nương vì giúp ta mà bị ác thiếu này động vào, Ngụy Quân ta còn mặt mũi nào sống ở trong thiên địa này?"
Mộng cô nương thân thể rung lên, liếc mắt nhìn Ngụy Quân một cái thật sâu, chân thành nói: "Ngụy công tử, ngươi lại tiếp tục kiên trì nói như vậy, thật sự sẽ chết đó."
Thời điểm nói những lời này, Mộng cô nương dùng Chân ngôn thuật, để cho mọi người đều theo bản năng tin tưởng lời nói của nàng là chân lý.
Ngụy Quân cũng tin.
Còn có chuyện tốt như vậy?
Hắn cười mười phần vui vẻ: "Chết thì có gì e ngại? Ta nếu hôm nay lùi bước, ta mới là thật chết đi."
Mộng cô nương đạo tâm rung động.
Loại hào tình thấy chết không sờn này, thật sự làm cho người ta rất thưởng thức.
Càng thưởng thức Ngụy Quân so với Mộng cô nương là Thượng Quan công tử.
Nhìn thấy Ngụy Quân là loại nam nhi dũng cảm thấy chết không sờn này, hắn đã đặc biệt muốn đưa cho đối phương một cái tiền đồ cẩm tú.
Nhưng mà hắn phải biểu hiện ra bộ dáng bản thân cực kỳ bất mãn, cái này rất khảo nghiệm khả năng biểu diễn của hắn.
May mà nhiều năm như vậy, Thượng Quan công tử cũng đã diễn thành quen.
"Tốt lắm, ta thích nhất chính là làm cho những tên rắn rỏi đau đớn cầu xin tha thứ ở trước mặt ta. Người đâu, đưa đi."
"Không được."
"Thượng Quan công tử thủ hạ lưu tình."
"Xin Thượng Quan công tử cân nhắc."
Ngụy Quân biểu hiện chinh phục không ít người, chẳng sợ mọi người vẫn không muốn đắc tội với Thượng Quan công tử, nhưng vẫn có rất nhiều người cầu tình cho Ngụy Quân.
Bao gồm Từ Đức cùng Thái Kỳ Lâm hai bạn tốt cùng trường kìa.
Tuy hai chân bọn họ đã run lên, nhưng vẫn dũng cảm đứng lên.
Ngụy Quân cũng không nghĩ tới dưới loại tình huống này còn có thể có người ra mặt cho mình, quyết định rồi, chờ sau khi mình chết biến thành Thiên Đế, những người hiện tại còn dám lên tiếng sẽ nhận được Thiên Đế chúc phúc.
Người tốt hẳn có báo tốt.
Thượng Quan công tử cũng thực hài lòng.
Người như vậy cũng là nhân tài, ngay cả không bằng Ngụy Quân, nhưng vẫn là may mắn của quốc gia. Nếu người trẻ tuổi Càn quốc đều có loại cốt khí này, quốc gia vẫn có hi vọng.
Nhưng thưởng thức thì thưởng thức, biểu diễn vẫn phải tiếp tục.
Biểu diễn là phải làm nguyên bộ.
Cho nên Thượng Quan công tử hơi nâng tay, một người hầu áo xám phía sau hắn liền tiến lên một bước.
Ngay sau đó, mọi người trong Diệu Âm phường đều cảm giác mình nửa bước khó đi.
"Người tu hành." Có người kêu lên thất thanh.
Trong giọng nói tràn ngập tuyệt vọng.
Mỗi một người tu hành so với người thường mà nói đều là nhân vật lớn, không phải phàm nhân có khả năng chống lại. Mà nhân vật lớn bản thân có được sức mạnh to lớn như vậy lại có thể chỉ là tôi tớ của Thượng Quan công tử, thực tế như vậy có thể nào không làm cho người ta cảm giác vô lực cơ chứ?
"Người đâu, đưa Ngụy Quân tiểu tử to gan lớn mật này đi cho bản công tử, bản công tử phải chậm rãi bào chế hắn."
"Vâng, công tử."
Có người tu hành ở đó, chẳng sợ rất nhiều người nhìn muốn rách mắt, nhưng Ngụy Quân vẫn bị người của Thượng Quan công tử đưa đi.
Làm cho mọi người kính nể không thôi là, chẳng sợ gặp phải tử vong uy hiếp, nhưng trên mặt Ngụy Quân vẫn mang theo nụ cười.
Cái loại bình tĩnh cùng thong dong này, khắc ghi thật sâu ở trong lòng mỗi người.
Chờ đoàn người Thượng Quan Tinh Phong rời đi, trong Diệu Âm phường khôi phục bình thường.
Từ Đức cùng Thái Kỳ Lâm đột nhiên rơi lệ.
"Ngụy huynh."
"Ngươi chết thật thảm mà."
"Ngươi vẫn là đồng tử thân đó."
Những vị khách khác cũng đều nghị luận:
"Đáng tiếc."
"Đã lâu không có thấy hán tử như vậy."
"So với Ngụy công tử, ta thật sự là xấu hổ."
"Kính Ngụy công tử."
"Kính Ngụy công tử."
Tầng cao nhất.
Mộng cô nương nhìn bóng lưng Ngụy Quân đi xa, trong mắt thần quang lập lòe.
Một nha hoàn bên cạnh Mộng cô nương lặng lẽ tới gần Mộng cô nương, thấp giọng hỏi: "Sư tỷ, chúng ta nên làm sao bây giờ?"
"Mang chuyện hôm nay phát sinh ở Diệu Âm phường truyền ra, truyền càng rộng càng tốt." Mộng cô nương khóe miệng xuất hiện một chút ý cười: "Nam nhi dũng cảm bực này, hẳn nên được nhiều người biết đến."
"Ngụy Quân sẽ có nguy hiểm sinh mệnh không?" Nha hoàn lo lắng hỏi.
Kế hoạch của Thượng Quan công tử cùng Mộng cô nương không có nói cho cô, cô hiện tại còn chưa biết tình huống chân thật, cho nên là lo lắng thay cho Ngụy Quân phát ra từ trong lòng.
Mộng cô nương trên mặt ý cười càng nhiều: "Ngụy Quân danh khí càng lớn, hắn sẽ càng an toàn."
"Ta rõ ràng."
Nha hoàn tự cho là thật sự hiểu tính toán của Mộng cô nương.
Ngụy Quân dù sao cũng là tân khoa Trạng Nguyên, danh tiếng đang thịnh, nếu thật sự chỉ bởi vì chống đối công tử Thừa tướng mà bị giết chết, ảnh hưởng sẽ rất xấu.
Loại chuyện này chỉ cần nháo lớn, chính là một câu chuyện xấu, Thừa tướng khẳng định sẽ không ngồi xem mặc kệ.
Nha hoàn rất thưởng thức loại hảo hán như Ngụy Quân, cho nên cô đã phát động lực lượng Diệu Âm phường.
Không tới nửa ngày, Ngụy Quân đã danh chấn kinh thành.
Mà không hề nghi ngờ, những gì Ngụy Quân làm, đã khiến cho mọi người cùng khen ngợi.
"Khí khái của người đọc sách chúng ta, đã được Ngụy huynh triển lãm vô cùng nhuần nhuyễn."
"Ngụy Quân được Trạng Nguyên, ta là Bảng Nhãn, vốn còn có chút không phục, hiện tại ta đã biết chênh lệch bao nhiêu lớn với Ngụy huynh rồi."
"Rường cột nước nhà, thấy chết không sờn, thật sự không nên rơi vào kết cục như vậy."
"Chúng ta hẳn liên hợp lại, chủ trì công đạo cho Ngụy Quân."
"Đó là con Thượng Quan Thừa tướng, chúng ta có thể làm gì?"
"Con Thừa tướng thì sao? Ngụy Quân một mình đã không sợ hắn, chúng ta nhiều người như vậy liên hợp lại thỉnh nguyện, chẳng lẽ còn sợ hắn hay sao?"
"Không sai, chúng ta ngay cả không làm được hảo hán như Ngụy Quân, ít nhất cũng không thể để cho loại hảo hán như Ngụy Quân chết đi như vậy."
Hiện tại Ngụy Quân cũng không biết nghị luận ở bên ngoài, phàm mà biết, hắn nhắm chừng sẽ bị tức chết.
Hắn hiện tại tâm tình là thực sung sướng, dù sao lập tức sẽ chết đi, mà chết đi là sẽ biến thành Thiên Đế.
Đến lúc đó, lập tức đi lên đỉnh cao của cuộc đời, đăng đỉnh chư thiên vạn giới, chí cao vô thượng, nghĩ tới là thấy thoải mái rồi.
Chương 6. Khẳng định là đã thấy qua ánh mắt này (2)
Cho nên chẳng sợ hắn bị Thượng Quan công tử đưa một căn phòng tối đen, nhìn qua đặc biệt âm trầm khủng bố, nhưng Ngụy Quân vẫn không chút gì e ngại, ngược lại còn lẩm bẩm khúc "Hôm nay là một ngày lành" để biểu đạt tâm tình vui vẻ của bản thân.
Đương nhiên, Ngụy Quân phải nhẫn.
Dù sao còn chưa có chết, ổn một chút, tránh cho phức tạp.
Loại biểu hiện của Ngụy Quân làm cho tôi tớ bên cạnh Thượng Quan công tử cũng đều phục rồi.
Người tu hành đã triển lộ qua cảnh giới ở Diệu Âm phường kia thấp giọng nói: "Công tử, ta đã cảm ứng cảm xúc của hắn, thật sự không có chút sợ hãi, người nọ là hảo hán mà cuộc đời ta ít thấy."
Thượng Quan công tử nhíu mày, tiếp tục triển lãm tu dưỡng của một diễn viên: "Hảo hán? Bản công tử đời này thích nhất tra tấn hảo hán. Nói đi, Ngụy Quân, ngươi muốn chết như thế nào?"
Ngụy Quân nghĩ nghĩ, rất chân thật nói: "Tận lực nhanh lên, không đau càng tốt, không cần tra tấn ta, ta sẽ thực cảm kích ngươi."
Ngụy Quân nói là lời thật.
Nếu Thượng Quan công tử có thể cho hắn một cái thống khoái, giúp hắn hoàn thành một bước lột xác cuối cùng trước khi hóa thân Thiên Đế, hắn quyết định cũng cho Thượng Quan công tử một cái tạo hóa, dù sao đây cũng là đại công thần của hắn.
Nhìn bộ dáng của Thượng Quan công tử, vẫn thực ham thích đối với quyền thế, Ngụy Quân cảm thấy thiến hắn, đưa vào trong cung làm một Tổng quản thái giám, hẳn thực phù hợp khẩu vị của hắn.
Trẫm quả nhiên là người khoan dung độ lượng.
Ngụy Quân cho bản thân một like.
Thượng Quan công tử cũng thêm cho hắn một like.
Hắn coi như đã thấy qua không ít người, nhưng thản nhiên chịu chết giống như Ngụy Quân thì thật sự là lần đầu tiên gặp được.
"Ngươi thật sự là không sợ chết chút nào sao?" Thượng Quan công tử lại truy hỏi.
Ngụy Quân có chút không kiên nhẫn: "Ngươi có thể sảng khoái chút hay không, đừng lằng nhằng như vậy. Muốn động thủ thì nhanh đi, ta còn vội đi đầu thai đó."
Ngụy Quân nói đều là lời nói thật.
Mà Thượng Quan công tử cùng tùy tùng của hắn nhất tề động dung.
Nhưng Ngụy Quân không cẩn thận quan sát, hắn cũng không cần.
Lúc này Ngụy Quân đã nhắm mắt lại chờ chết.
Kích động có chút lợi hại.
Nhưng một giây, hai giây, ba giây...
Sao lại vẫn không có phản ứng?
Ngụy Quân mở hai mắt.
Vừa lúc thấy được ánh mắt nóng bỏng của Thượng Quan công tử.
Khẳng định là đã thấy qua ánh mắt này, là ánh mắt gay khi thấy trai đẹp.
Ngụy Quân bị dọa giật mình.
"Ngươi. . ." Ngụy Quân vừa định mở miệng, đã bị Thượng Quan công tử cắt ngang.
Thượng Quan công tử một tay cầm tay Ngụy Quân, ánh mắt nóng bỏng, trong lòng bàn tay cũng nóng bỏng, lời nói ra lại làm cho Ngụy Quân như rơi vào hầm băng: "Ngụy công tử, mời đi vào phòng ta một chuyến."
Ngụy Quân theo bản năng liền hất tay của Thượng Quan công tử ra ngoài, ánh mắt kinh ngạc, hoàn toàn không thể chấp nhận: "Không đúng, ngươi không phải vừa rồi còn đùa giỡn Mộng cô nương sao? Tình huống gì vậy?"
"Ngụy công tử, đây là một cái hiểu lầm, thật ra ta không có ác ý đối với ngươi." Thượng Quan công tử lại cầm lấy tay Ngụy Quân.
Ngụy Quân lại hất ra, hơn nữa trực tiếp lui ra sau hai bước, ánh mắt cảnh giác: "Ta cảnh cáo ngươi, muốn giết cứ giết, ngươi nếu dám làm mấy chuyện kỳ kỳ quái quái, ta nhất định làm cho ngươi hối hận đã sinh ra từ trong bụng mẹ đến."
"Ngụy công tử, ngài thật sự hiểu lầm công tử nhà ta." Người hầu của Thượng Quan công tử nhịn không được, đứng ra giải thích giúp Thượng Quan công tử một chút: "Thật ra công tử căn bản không muốn làm khó ngài."
Ngụy Quân liếc mắt nhìn người hầu này một cái, ánh mắt người hầu thực chân thành.
Hắn lại liếc mắt nhìn Thượng Quan công tử một cái, Thượng Quan công tử ánh mắt thực nóng bỏng.
Ngụy Quân thanh âm run lên: "Thượng Quan công tử đã có hôn phối chưa?"
"Chưa có."
"Vậy có con chưa?"
"Chưa có hôn phối thì làm sao có con?"
Ngụy Quân một tay che mặt, giọng điệu phức tạp: "Rõ ràng rồi, ngươi thích thỏ gia (chơi gay), đi Diệu Âm phường là vì diễn trò cho người khác xem, miễn cho người khác hoài nghi ngươi không bình thường."
Thượng Quan công tử: ". . ."
Trạng Nguyên năng lực não bổ cũng mạnh đến như vậy sao?
"Ngụy công tử, ngài lại hiểu lầm."
Thượng Quan công tử bỏ ra thời gian một khắc chung (15 phút), giải thích mọi chuyện với Ngụy Quân một chút.
Ngụy Quân nghe mà choáng váng.
"Ngươi bỏ công lớn như vậy, vì khảo nghiệm ta?"
Thượng Quan công tử gật đầu.
Ngụy Quân: ". . . Ngươi có phải có bệnh hay không?"
Bị Ngụy Quân mắng như vậy, Thượng Quan công tử lại có thể không chút tức giận, ngược lại điềm nhiên cười: "Xin Ngụy huynh tha thứ, ta đã nhìn quen người nịnh nọt, nên thích giao tiếp loại hán tử có cốt khí như ngươi. Nhưng lấy thân phận của ta, số người muốn tiếp cận ta không đếm xuể, cho nên ta phải lấy phương thức này đến khảo nghiệm một chút."
"Nhưng mà ở bên ngoài không phải đã nói ngươi đã giết chết tất cả những người đắc tội với ngươi sao?" Ngụy Quân nhíu mày nói.
Thượng Quan công tử kiên nhẫn giải thích: "Đó đều là diễn trò cho người khác xem, trước đó hảo hán này ta đều đã bố trí tốt cả rồi."
"Ngươi muốn làm cái gì?" Ngụy Quân không hiểu.
Thượng Quan công tử sắc mặt nghiêm túc, trên mặt không hiểu chợt xuất hiện một loại ánh sáng: "Vì để cho quốc gia phú cường, dân chúng an cư lạc nghiệp, ta trả giá là một chút thanh danh, không coi là gì."
Ngụy Quân: ". . . Quả nhiên là vẫn có bệnh."
Làm hắn trước đó kích động công không rồi.
Nhưng tốt xấu cũng là một Thừa tướng công tử, Ngụy Quân vẫn nói năng lỗ mãng như vậy, hắn còn ôm ý tưởng Thượng Quan công tử có khả năng không chịu nổi hắn châm chọc khiêu khích trực tiếp ra tay giết chết hắn.
Nhưng mà Thượng Quan công tử lại làm cho hắn thất vọng.
Lại lần nữa bị Ngụy Quân mắng có bệnh, Thượng Quan công tử không chỉ không có tức giận, ngược lại nhắm hai mắt, phát ra một tiếng thở dốc thoải mái, sau đó cảm khái tự đáy lòng nói: "Ngụy huynh quả nhiên là một chân quân tử không a dua quyền quý, cho dù đã biết thân phận cùng thái độ làm người của ta, tấm lòng ban đầu vẫn không đổi, thái độ trước sau như một. Tốt, ta thích nhất chính là loại nam nhân trước sau như một như Ngụy huynh."
Ngụy Quân: "(⊙? ⊙) "
Chịu rồi, mặt hàng này phải cho đi khám khoa tâm thần.
Cùng loại "yêu nghiệt" này, Ngụy Quân cũng thật sự không có gì để nói chuyện, nếu đã xác nhận thằng nhãi này căn bản không muốn giết hắn, Ngụy Quân không hề có hứng thú đối với hắn.
"Ta cũng lười nhiều lời với ngươi, Thượng Quan công tử, ngươi đã không muốn giết ta, vậy mặt sau phải sắp xếp như thế nào đây? Cũng không thể để cho ta đi mai danh ẩn tích rồi đi nơi khác sinh sống chứ?" Ngụy Quân nói.