Điều này tạo điều kiện rất nhiều cho việc giải trí hàng ngày của Lý Niệm Phàm, muốn nghe giai điệu nào, cứ việc bảo với Tần Mạn Vân đánh là được.
Ở một bên, Tư Đồ Thấm thì đang cầm bút vẽ trong tay, đang vẽ tranh.
Nàng ta vẽ trứng gà đã thông qua được khảo hạch của Lý Niệm Phàm, và giờ nàng ta đang học vẽ tĩnh vật, bắt đầu từ chiếc bàn, chiếc ghế và chiếc ghế dài bên cạnh.
Ban đầu nàng ta cố gắng vẽ những thực vật ở hậu viện kia, tuy nhiên, khi nàng ta muốn vẽ thì lúc này mới phát hiện, chính mình thế mà không cách nào nhìn thấy rõ dáng vẻ của đám thực vật kia.
Có một lớp sương mù che lấp, đó là những dấu vết đại đạo vô tận đang lưu động, chắn ngang tầm mắt của nàng ta.
Bằng mắt thường có thể thấy được, nhưng nếu muốn vẽ, cảnh giới của nàng còn lâu mới đủ!
Cho nên, nàng ta mới lùi lại tìm thứ khác để vẽ, bắt đầu vẽ từ bàn, ghế, ghế dài được làm bằng vật liệu là những thực vật, cho dù là như thế, đường nét khi nàng ta vẽ cái bàn vẫn còn có hơi lệch, ngay cả hình thù cũng vẽ không ra.
Long Nhi và Niếp Niếp thì tay cầm lấy một bản Thi Từ Đại toàn, đang đọc thuộc lòng.
"Gió thổi già nua sóng Động Đình, Tương quân một tối bạc đầu nhanh, say rồi chẳng biết trời trong nước, thuyền nặng đè sao dưới mộng thanh."
Theo các nàng đọc lên, rõ ràng có thể cảm nhận được ý cảnh ẩn chứa bên trong một bài thơ, đại đạo trong không trung theo đó mà lăn lộn.
Đát Kỷ và Hỏa Phượng thì đang tập thể dục, tu luyện yoga.
Thân thể của các nàng mềm mại như nước, mềm như không xương, bày ra tư thế uyển chuyển tới cực hạn, thành phong cảnh xinh đẹp nhất bên trong Tứ Hợp viện.
Tiểu hồ ly thì ngồi ở bên trong cái đình, một tay thì chống cằm, một tay thì cầm kỳ phổ (sách dạy đánh cờ), khi thì nhíu mày, khi thì giãn mày ra, khoa tay ở trước mặt ván cờ.
Nàng ta coi như biến thành hình người thì vẫn rất ham chơi, thường xuyên chạy xung quanh bên cạnh Lý Niệm Phàm để làm trò, từng tiếng tỷ phu vang lên tuy rằng làm cho tâm trạng Lý Niệm Phàm mềm nhũn ra, nhưng nàng ta dù sao cũng là một nữ nhân siêu xinh đẹp, sự cám dỗ là không thể tưởng tượng nổi, thường xuyên khiến cho Lý Niệm Phàm cảm thấy rất xấu hổ.
Cho nên mới cố ý tìm cho nàng mấy trò chơi, muốn để cho nàng ta an phận một chút.
Tuyệt đối không nghĩ tới, nàng ta lại có cảm tình đặc biệt với đánh cờ, chẳng mấy chốc đã trở nên say mê.
Hơn nữa, thiên phú đánh cờ của nàng ta quả thực là khó có thể tưởng tượng, chỉ chơi mấy ván với Lý Niệm Phàm đã khiến cho Lý Niệm Phàm cảm nhận được sự tiến bộ nhanh chóng của nàng ta, vì vậy trực tiếp ném một bản kỳ phổ cho nàng ta, để cho nàng ta tự giải trí.
Về phần Tiểu Bạch thì vẫn như thường lệ chuẩn bị cơm nước cho mọi người, nó mặc lên một chiếc tạp dề, đang đứng trông coi ở bên lồng hấp.
Lúc này, nó nhấc nắp của một chiếc lồng hấp lên, lập tức, một làn khói dày đặc bốc lên không trung, tràn đầy cả viện.
"Chủ nhân, bánh quế xong rồi."
Tiểu Bạch bê lồng hấp, bày trực tiếp lên bàn.
"Bánh quế, ta muốn ăn bánh quế!"
Niếp Niếp và Long Nhi vẫn là những người lao tới trước tiên, nhìn vào bánh quế mà chảy cả nước miếng.
"Bột nếp này vẫn là do ta mài a, oa, thơm quá a."
"Là ta xoa bột nếp a, chắc chắn ăn sẽ rất ngon!"
Các nàng tạo nên cuộc thảo luận.
Lý Niệm Phàm đi tới, cười nói: "Được rồi, đừng có nóng vội, tất cả đều có phần để ăn."
Trong lồng hấp, một lát bánh quế hình dáng như cái đĩa tròn được bày ở trong đó, có màu trắng vô cùng tinh khiết, trên đó còn có một chút bột quế màu vàng được tô điểm bên trên, trông giống như tỏa ra ánh sáng vàng óng ánh vậy.
Màu trắng vô cùng tinh khiết, thoạt nhìn thì mềm và ngon, có độ đàn hồi.
Lý Niệm Phàm dùng dao rất thành thạo cắt bánh quế ra thành mấy mảnh, chia cho mọi người.
Mặc dù bánh quế thơm ngọt được làm bằng bột gạo nếp nhưng không hề có cảm giác dính mà còn nhẵn bóng mịn màng.
Dùng tay cầm lên, vô cùng mềm mại, có thể bóp nó thành các loại hình dáng khác nhau một cách dễ dàng, nhưng là, khi mà buông tay ra thì chẳng mấy chốc đã trở về nguyên dạng, quả thực là vô cùng kỳ diệu.
Mọi người đưa bánh quế vào trong miệng, không hẹn mà hai mắt đều sáng lên.
Thật mềm.
Thật giống như cắn một miếng vào trên đám mây vậy, vị ngon đến mức nổ tung và thật ngọt ngào.
Theo nuốt xuống, môi và răng của đều để lại một mùi thơm, giống như mùi hương của hoa quế lưu lại rất lâu.
"Gâu gâu gâu!"
Đại Hắc lập tức bật dậy, vừa chạy như bay vừa sủa chạy tới, cái đuôi nhỏ của nó lắc qua lắc lại nhanh tới mức như muốn bay lên, trong đôi mắt chó đầy vẻ chờ mong.
"Đại Hắc đừng nóng vội, chắc chắn không thể thiếu phần của ngươi, tới, a ... há mồm."
Long Nhi cười đưa một miếng bánh quế vào trong cái mồm chó của Đại Hắc.
Bên ngoài Tứ Hợp viện, Chủ Thiên Sứ mang theo A Lâm Na đi tới một lần nữa, đưa lông tới cho cao nhân.
Bọn họ giống như lần trước, vẫn như cũ không dám đi lên gõ cửa, chỉ đứng ở bên ngoài, lẳng lặng chờ đợi.
Cũng may đều không cảm thấy nhàm chán, có thể nhìn thấy Phệ Nguyên trùng bay tới từng đợt từng đợt một, triển khai đại chiến cướp phân cùng với rất nhiều hung thú.
Lúc này, bọn họ nhìn vào trên khoảng không của Tứ Hợp viện thì trên mặt tràn đầy sự rung động và kính nể.
Bọn họ có thể cảm nhận được rõ ràng, bên trong Tứ Hợp viện này có một cỗ lực lượng kinh khủng tới cực điểm đang bốc lên, những lực lượng này thậm chí có thể đảo loạn đại đạo, khiến cho đại đạo rung động, hình thành một luồng sóng gió hỗn loạn ở trên khoảng không của Tứ Hợp viện, xem như Chủ Thiên Sứ cũng cảm thấy tâm can run rẩy, không dám nhìn thẳng vào.
Chủ Thiên Sứ nhịn không được mà sợ hãi nói: "Quá kinh khủng, viện này tuyệt đối là nơi kinh khủng nhất trên thế giới, không có cái thứ hai!"
A Lâm Na cũng nói: "Bên trong viện này đến tột cùng đang xảy ra cái gì, ta cảm thấy lực lượng đại đạo ở trong đó chẳng qua cũng chỉ là một đứa bé."
Chủ Thiên Sứ tập trung ý chí, mở miệng nói: "Được rồi, đây không phải là thứ mà chúng ta có đủ tư cách để tiếp xúc tới, chúng ta chờ đợi ở bên ngoài là được rồi."
Thời gian trôi qua từng giờ từng giờ một.
Cuối cùng, theo một tiếng kẹt kẹt vang lên, Long Nhi và Niếp Niếp đi ra mang theo thùng gỗ, mang cơm nước cho đông đảo đám thịt rừng.
Chủ Thiên Sứ và A Lâm Na lập tức nghênh đón, cung kính nói: "Bái kiến hai vị tiên tử."
Niếp Niếp và Long Nhi vui mừng nói: "A ..., là các ngươi a, có phải là lại mang lông vũ tới hay không?"
"Đúng vậy a, chúng ta nghe theo đề nghị của hai vị tiên tử, cho nên lần này mang lượng hàng rất lớn tới."
Chủ Thiên Sứ cười gật đầu nói, sau đó lấy hết tất cả lông vũ ra ngoài, khoảng chừng mấy túi lớn.
Long Nhi cười ha ha nói: "Ha ha ha, quá tốt rồi, lông lần trước đã sử dụng hết, ca ca đang ưu sầu đây này."
Niếp Niếp không kịp chờ đợi nói: "Chúng ta đi mang lông cho ca ca, các ngươi cho đám thịt rừng kia ăn giúp chúng ta."
Dứt lời, nàng ta lập tức đưa thìa cho Chủ Thiên Sứ, đi theo Long Nhi quay trở vào bên trong Tứ Hợp viện.