Một bên khác, đám người Cổ tộc đều cười tới toe toét cả miệng, cười đến rất thoải mái.
Trong tay mỗi một người bọn họ đều nắm một đống, hai mắt sáng lên nhìn chằm chằm vào.
"Đây chính là bản nguyên, quả nhiên chúng ta chờ được!"
"Ha ha ha, đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi gặp được thì chẳng tốt chút công phu, lần này quả thật không phí công!"
"Ta có một cái ghi vấn, vì sao bản nguyên này lại thối như vậy, thật sự là có chút để cho người ta khó mà tiếp nhận."
"Nói nhảm, mùi vị của bản nguyên tự nhiên là không giống bình thường."
Cổ Đắc Bạch đứng dậy, hắn rất điềm tĩnh, mở miệng nói: "Đều yên tĩnh lại, lúc này mới chỉ là đợt thứ nhất mà thôi, không đáng để chúng ta kích động tới như vậy!"
Cổ Triết lập tức kích động nói: "Cổ Đắc Bạch đạo hữu, ngươi nói là sau này còn có nữa sao?"
"Đó là tự nhiên."
Cổ Đắc Bạch mỉm cười, "Con đường tắt này hiển nhiên đã tạo ra một đoạn thời gian rồi, điều này nói rõ Phệ Nguyên trùng thường xuyên qua đây, chúng ta chỉ cần rình ở chỗ này, chắc chắn sẽ có Phệ Nguyên trùng qua đây, cũng tương đương với việc bản nguyên tự mình đưa tới cửa!"
Cổ Triết cười nói: "Cổ Đắc Bạch đạo hữu có lời nhận xét thật đúng là có tầm nhìn xa!"
Cổ Liệp nhìn vào đống trong tay mình, không thể không liếm bờ môi của mình, mở miệng nói: "Các ngươi nói, những bản nguyên này chúng ta nên xử lý như thế nào?"
Hắn vừa nói vấn đề này ra, cả đám Cổ tộc trầm mặc xuống.
Ban đầu, vấn đề này căn bản không nên xuất hiện, chắc chắn là ngầm thừa nhận chuyển về cho Cổ Huy, đã có người hỏi, vậy thì đại biểu cho có tâm tư khác.
Dù sao, đây chính là bản nguyên a, vào trong tay của mình, không lấy đi một chút vậy thật đơn giản chính là có lỗi với chính mình.
Trong trầm mặc, Cổ Triết thấp giọng mở miệng nói: "Bản nguyên này cũng không biết là có vấn đề hay không, ta cảm thấy, trước tiên chúng ta cần phải thử độc trước thay cho Cổ Tổ."
Hai mắt Cổ Đắc Bạch đột nhiên sáng lên, lập tức nói ngay: "Lời này ... rất đúng!"
"Thử độc giúp Cổ Tổ, không thể thoái thác!"
"Thứ này thối tới như vậy thì chắc chắn là có kỳ quặc, ta nguyện hiến thân nếm thử!"
"Đã như vậy, vậy chúng ta còn chờ gì nữa, tranh thủ thời gian thử độc giúp Cổ Tổ đi."
Cổ Liệp cười giơ đống trong tay lên trên cao, cất cao giọng nói: "Lần này sở dĩ có thể thu hoạch được bản nguyên dễ dàng như vậy, tất cả đều là nhờ vào công lao của Cổ Đắc Bạch đạo hữu, ta đề nghị, chúng ta cùng nhau kính Cổ Đắc Bạch đạo hữu!"
"Đến, cùng nhau làm một trận!"
Tất cả mọi người đều vui vẻ hòa thuận, ăn tới quên cả đất trời.
Một nửa bản nguyên được bọn họ chia nhau mà ăn.
"Không hổ là bản nguyên, ta đã cảm nhận được trong cơ thể mình đang dâng lên một cỗ khí tức khô nóng."
"Ta ta cảm thấy dạ dày của mình đang lộn cộn, phản ứng rất dữ dội."
"Đây là lần đầu tiên ta ăn bản nguyên, mùi vị thật đặc biệt, cảm giác quả nhiên là mỹ diệu a."
"Được, mọi người nhanh lau khóe miệng đi, tuyệt đối đừng để lại vết tích nào, ta sắp liên lạc với Cổ Tổ!"
Cổ Đắc Bạch nghiêm túc nhắc nhở một tiếng, sau đó thì lấy Truyền Giới Ma kính ra, pháp lực cuộn trào tuôn trào về phía Ma kính.
Trên mặt kính, một vầng sáng tuôn trào ra, một lát sau thì đã kết nối được với Cổ Huy.
Khuôn mặt Cổ Huy hiện ra ở trên mặt kính, cau mày nói: "Cổ Đắc Bạch, các ngươi vừa mới đi qua thôi, tìm ta có chuyện gì?"
Hắn cảm thấy có chút tức giận và không hiểu ra sao cả.
Chân trước vừa mới bước qua? Thì đã lập tức sử dụng Truyền Giới Ma kính rồi? Có phải là đầu óc chứa bã đậu rồi hay không?
Ai cho bọn hắn cái lá gian dám quấy rối ta như vậy?
Cổ Đắc Bạch cung kính nói: "Thừa Cổ Tổ, chúng ta đã có được bản nguyên."
Phía bên kia của tấm gương rơi vào trầm mặc.
Cổ Huy còn cho rằng chính mình nghe nhầm, một lát sau mở miệng nói: "Ngươi đây là trúng phải huyễn thuật gì sao?"
Đây chính là nhiệm vụ cuối cùng, chính mình vừa mới phái đám người này ra ngoài đi làm nhiệm vụ, người ta thế mà đã nói đã hoàn thành nhiệm vụ rồi?
Ta chưa đủ mặt mũi sao?
Cổ Đắc Bạch thì cười nói: "Cổ Tổ đại nhân, chúng ta thật thu được bản nguyên, cái này có thể gửi qua cho ngài đi."
Trong nội tâm của hắn thì vô cùng hưng phấn, Cổ Tổ càng không thể tin được, thì càng có thể khẳng định chính mình lần này làm việc càng tốt, quả thực quá đẹp.
Cổ Huy gật đầu nói: "Tốt, ngươi truyền tới đi."
Lập tức, Cổ Đắc Bạch chiếu Truyền Giới Ma kính thẳng vào đống bản nguyên kia, một chùm sáng chiếu vào rồi hút đống bản nguyên này vào bên trong mặt gương.
Bên trong Đệ Nhất giới, trên mặt Cổ Huy mang theo sự nghi ngờ không thôi, trong tay của hắn đồng dạng cũng có một tấm giương giống như đúc, lóe lên ánh sáng.
Hắn nín thở ngưng thần, yên lặng chờ đợi.
Chẳng mấy chốc, một đống đồ vật từ từ trồi lên khỏi mặt gương trong tay Cổ Huy.
Trong chốc lát, một cỗ mùi hôi thối phả vào mặt, khiến cho Cổ Huy trợn tròn mắt, thiếu chút ngạt thở.
"Cổ Đắc Bạch gửi tới cho ta một đống phân?!"
Cổ Huy tâm thần rung động, trong lúc nhất thời khó mà tiếp nhận được.
Tuy nhiên chẳng mấy chốc, hắn tập trung tinh thần lại một lần nữa, nhìn chằm chằm vào một đống này, ngạc nhiên nói: "Không đúng, đây không phải là một đống phân bình thường!"
"Không, đây không phải là phân, mà là ... bản nguyên?!"
"Đúng là bản nguyên!"
Đầu óc Cổ Huy vang lên ông ông, còn muốn rung động hơn so với lúc vừa rồi mới nhìn thấy đống phân.
Điều này sao có thể?
Đám người Cổ Đắc Bạch không phải vừa mới tới Đệ Thất giới thôi sao? Làm sao lại lập tức thu hoạch được bản nguyên rồi?
Tuy nhiên ngay sau đó, trong lòng hắn dâng lên một trận vui mừng.
Có cái này, hắn là có thể gom góp bản nguyên của ba giới, có thể rời khỏi Đệ Nhất giới đi tới những giới khác!
Lập tức, thân hình hắn lóe lên, vượt qua không gian, đã xuất hiện tại nơi sâu nhất của Cổ tộc, tới bên cạnh tấm bia đá kia.
Hỏi: "Ta đã có được bản nguyên của Đệ Thất giới! Nên làm như thế nào?"
Xung quanh tấm bia đá, khí tức màu xám tro lưu động, đồng dạng cùng lộ ra vẻ rất kinh ngạc, khi để ý tới một đống trong tay Cổ Huy thì sửng sốt một chút.
Một sợi thần thức được truyền ra, "Thế mà thật là bản nguyên, hiệu suất làm việc của Cổ tộc các ngươi rất cao a."
Cổ Huy kích động nói: "Ta trực tiếp nuốt vào thì có phải có thể đi tới những giới khác rồi hay không?"
Thần thức của bia đá lại truyền ra lần nữa, "Ăn hết ngần này ... chưa đủ."
Cổ Huy nhướng mày, "Có ý tứ gì? Không phải ngươi nói chỉ cần gom góp đủ bản nguyên của ba giới là có thể thoát khỏi Đệ Nhất giới sao?"
Tấm bia đá nói: "Đúng là như vậy, tuy nhiên một đống trên tay ngươi chỉ là dính lấy một chút khí tức bản nguyên, căn bản còn chưa tính là bản nguyên chân chính, trừ khi ngươi có thể ăn được nhiều hơn, bằng không sẽ không đạt được loại hiệu quả kia."
"Thì ra là thế."