Sắc mặt của bọn hắn lúc thì xanh tím lại lúc thì trắng bệch ra, khuôn mặt biến hóa thất thường.
"Là bọn chúng! Chắc chắn là bọn chúng cắt đứt con đường thu hoạch của chúng ta!"
"Đám chó chết không làm mà hưởng kia, lại dám cướp bảo bối của chúng ta, phải liều mạng với bọn hắn!"
"Thì ra là thế, ta cũng cảm thấy có gì đó kỳ lạ, làm sao đột nhiên lại không có một chút thu hoạch nào, hóa ra là bị người cướp giữa đường!"
"Cổ tộc đáng ghét, quả thực là một đám hèn hạ vô sỉ!"
Mọi người tức giận tới sắc mặt đỏ bừng lên, khí tức từng tên đều thất thường, pháp lực đều đang cuộn trào.
Ba ngày, tới tận ba ngày a.
Bọn họ không ăn không uống, dùng tinh huyết tới nuôi nầng Phệ Nguyên trùng, dễ dàng không?
Thành quả lao động sau cùng thế mà bị người chặn cướp giữa đường, nếu như không phải Chủ Thiên Sứ, bọn họ chỉ sợ còn không phát hiện ra, đây quả thực là mối thù sinh tử a!
Trong mắt Vân Thiên Sơn lóe lên hàn mang, "Thiên Hoa đạo hữu, bọn chúng ở đâu?"
Thiên Hoa nói: "Đi, ta đưa các ngươi tới đó, thuận tiện hỗ trợ các ngươi."
Vân Thiên Sơn lập tức cảm động, "Thiên Hoa đạo hữu, việc này vốn chẳng liên quan gì tới ngươi, ngươi thế mà nguyện ý đứng ra sao?"
Chủ Thiên Sứ hiên ngang lẫm liệt nói: "Người của Cổ tộc vốn là người người đều phải tiêu diệt, huống chi bọn chúng dám cắt đứt con đường làm ăn của các ngươi, đó chính là đánh biểu cảm của Đệ Tứ giới chúng ta! Ta làm sao có thể mặc kệ?"
"Được, được a!"
Đám người Vân Thiên Sơn rung động.
Trịnh Sơn càng là nói: "Thiên Hoa đạo hữu, chờ cho chuyện lần này đi qua, chúng ta nếu lại có được bản nguyên thì chắc chắn sẽ chia cho ngươi một đống lớn nhất!"
"Khụ khụ."
Chủ Thiên Sứ lập tức bị dọa tới lông tơ dựng đứng lên, vội vàng nói: "Cái này thì không cần, ta làm việc tốt từ trước tới nay đều không cầu hồi báo."
"Thiên Hoa đạo hữu, là điển hình mẫu mực của chúng ta a!"
"Ngươi người bạn này ta định rồi."
"Làm phiền Thiên Hoa đạo hữu dẫn đường, đi diệt đám Cổ tộc kia!"
Vân Thiên Sơn lại đột nhiên nói: "Chờ một chút, bắt trộm cần phải có tang chứng, chúng ta lại xuất động một đợt Phệ Nguyên trùng, tới lúc đó để xem xem Cổ tộc còn lời gì để mà nói!"
"Nói cũng phải."
Lập tức, mọi người lại một lần nữa dùng tinh huyết tới nuôi nấng một đợt Phệ Nguyên trùng sau đó lại thả ra, sau đó thì đi theo rời khỏi Đệ Tứ giới, núp trong bóng tối bình tĩnh mà quan sát.
Quả nhiên, ở một lát sau, bọn họ rõ ràng nhìn thấy có một phần Phệ Nguyên trùng thắng lợi trở về.
Tuy nhiên, đúng vào lúc này, mười tên đại hán Cổ tộc đột nhiên xông ra, không chỉ có cướp đoạt bản nguyên của đám Phệ Nguyên trùng này, đồng thời còn sát hại bọn chúng một cách tàn nhẫn.
"Đúng là Cổ tộc, đám chó chết này!"
"Nhanh, thả những Phệ Nguyên trùng kia ra!"
"Mau giao bản nguyên ra cho ta!"
Đám người Vân Thiên Sơn cùng lúc xông ra, khí thế toàn thân vang lên ầm ầm, hình thành xu thế dời núi lấp biển, trấn áp về phế mười người Cổ Đắc Bạch!
"Ồ? Chính chủ tới rồi?"
Đám người Cổ Đắc Bạch cũng không hốt hoảng, hững hờ thu hồi bản nguyên trên người Phệ Nguyên trùng lại, đối mặt với đám người Vân Thiên Sơn một cách lạnh lùng.
Cổ Đắc Bạch ngưu bức nói: "Các ngươi tới rất đúng lúc, làm việc thu thập bản nguyên rất không tệ, tiếp tục đi thu thập đi! Đừng để cho chúng ta phải đợi lâu."
Lời này của hắn đúng là lẽ thường là đương nhiên, nói ra với giọng điệu mệnh lệnh.
Đám người Vân Thiên Sơn thì tức giận mà cười, "Chỉ bằng các ngươi thế nhưng là không có tư cách để mà giương oai trước mặt chúng ta, muốn tìm chết thì ta thành toàn các ngươi!"
Cổ Đắc Bạch cười lạnh nói: "Toàn bộ Thất giới, Cổ tộc ta làm gì mà không có tư cách? Ta là xem ở trên việc các ngươi còn có thể thu thập được bản nguyên cho nên mới không giết các ngươi, bằng không các ngươi sớm đã là người chết rồi!"
Trịnh Sơn trầm giọng nói: "Cổ tộc là mạnh, nhưng các ngươi thì chưa đủ! Ta hỏi các ngươi, các ngươi có trả bản nguyên cho chúng ta hay không!"
Ở một nơi xa xôi.
Bên trong một mảnh hư không vặn vẹo, tất cả mọi người của Thiên Cung đều đang ẩn giấu ở trong đó.
Mà ngay cả Đát Kỷ, Hỏa Phượng, Niếp Niếp và Long Nhi đều ở đó.
Lúc này, ở trên mảnh không trung này, một cái quần cộc lớn hình thành một màn kết giới, bảo vệ mọi người vào trong đó, trên đó, vết miếng vá tỏa ra vầng sáng, ẩn nấp đi khí tức.
Niếp Niếp nhịn không được nói: "Làm cái gì a? Hai đám người kia làm sao còn chưa đánh nhau?"
Long Nhi cũng không thể không nói: "Chỉ biết đánh miệng lưỡi, nhanh, lưỡng bại câu thương đi?"
Quân Quân đạo nhân bất đắc dĩ nói: "Cổ tộc có ba tên Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ, bảy người còn lại đều là cảnh giới Đại Đạo chí tôn rất mạnh, mà Đệ Tứ giới cũng có ba tên Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ, cao thủ đông đảo, bọn họ đều có chút kiêng kỵ đối phương."
Nữ Oa cau mày nói: "Từ tình hình trước mắt tới xem, hai bên bọn họ đều không phải là rất muốn liều mạng, chỉ sợ trong lòng đều đang cân nhắc giữa lợi và hại."
Ngọc Đế mở miệng nói: "Dưới loại tình huống này, cần phải có một cái mồi dẫn lửa."
Lời nói của hắn vừa dứt, chỉ nghe thấy Chủ Thiên Sứ đột nhiên quát lớn một tiếng.
"Làm sao mà phải nói nhảm nhiều tới như vậy, ta sớm đã ngứa mắt với các ngươi rồi, chết đi cho ta!"
Khí thế của hắn trở nên hung hăng, xuất thủ trước, Thánh kiếm trong tay vạch một cái, trực tiếp bay thẳng về phía Cổ Đắc Bạch mà đi!
Một phát súng này, trong nháy mắt làm chiến trường bùng nổ lên, vô số pháp lực trong nháy mắt bay lên va chạm ở trong không trung.
"Giết a!"
Ánh sáng pháp thuật giống như mây như biển vậy, nổ vang lên ầm ầm ở bên trong Hỗn Độn, giống như bông hoa to lớn lộng lẫy đang nở rộ, vô cùng xinh đẹp mà nguy hiểm.
"Ha ha, khá lắm, chúng ta tranh thủ thời gian ngồi câu cá."
Miệng chó của Đại Hắc lập tức nở ra nụ cười tươi tắn, chân chó vung lên, lấy ra một cây cần câu cá, tìm kiếm lấy mục tiêu.
Động tác của nó rất thành thạo, dù sau thì đây cũng không phải là lần đầu tiên nó làm chuyện này, năm đó lúc Cản Thi giới cùng với Giới Minh chiến nhau, cũng là câu cá như vậy.
Đại Hắc mở miệng nói: "Ta tranh thủ chọn mấy con thịt rừng có chất lượng tốt câu về cho chủ nhân, để xem có thể cải thiện phân bón được hay không."
Niếp Niếp nhìn vào chiến trường, thì nôn nóng nói: "Ai nha, xuất thủ nặng tay một chút a, thế này thì cần phải đánh tới lúc nào?"
Hỏa Phượng mở miệng nói: "Đừng nóng vội, sớm muôn sẽ tới lúc chúng liều mạng!"
Đúng như những gì Hỏa Phượng nói, ở sau khi vừa mới bắt đầu thì thăm dò lẫn nhau, chiến đấu dần dần bắt đầu tiến vào giai đoạn gay cấn.
Thủ đoạn liều mạng cũng dần trở nên nhiều hơn.
Đại Hắc cầm cần câu, câu tới quên cả đất trời, bên người đã có thêm năm con thú thịt rừng, một con trong đó còn là cảnh giới Đại Đạo chí tôn.
"Đệ Tứ giới sớm muộn gì cũng sẽ là chiến lợi phẩm của Cổ tộc ta, các ngươi đám con kiến hôi này không được không biết tốt xấu!"
Cổ Đắc Bạch quát lớn một tiếng, khí tức quanh người cuộn trào lên, thân thể đột nhiên bùng nổ to lớn hơn gấp ba, đại đạo vô tận vờn quanh người, khí tức kinh khủng, khiến mọi người ở xung quanh đều cảm nhận được từng đợt áp bách, thi nhau lui lại.