Tần Mạn Vân hít sâu một hơi, sợ hãi than nói: "Liễu tỷ tỷ lấy lực lượng của một mình mình để bảo vệ Đệ Tam giới, không để cho cỗ khí tức không rõ này đi tới làm loạn ở những giới khác, phần thực lực và khí phách này để cho người ta thật kính nể."
Tư Đồ Thấm nức nở nói: "Gốc cây liễu ở hậu viện kia từ trước tới nay không nói gì, hóa ra chúng ta đều thiếu nợ Liễu tỷ tỷ một lời cảm ơn."
Đại Hắc thì gãi gãi cái đầu chó của mình, "Cây liễu chắc chắn là một trong những Chiến Hồn của Thất giới năm đó, những Chiến Hồn khác có phải cũng được chủ nhân trồng ở hậu viện hay không?"
Về phần đám người Quân Quân đạo nhân bọn họ đều chấn kinh.
Không chỉ chấn kinh sự cường đại của cây liễu, càng khiếp sợ hơn chính là sự đáng sợ của cao nhân.
Đây chính là Chiến Hồn của Thất giới a, bảo vệ Thất giới, chiến lực là vô song, là tồn tại vô địch chí cường, thế mà được cao nhân trồng ở hậu viện, xem như là một gốc cây liễu bình thường để đối đãi ...
Đây là thủ đoạn cỡ nào, là khí phách bực nào a!
Quả thực kinh khủng như vậy!
"Ha ha ha, cuối cùng để cho chúng ta đuổi kịp được các ngươi!"
Đột nhiên, sau lưng truyền tới một tiếng cười điên cuồng, đám người Hỗn Nguyên Tam Túc Nha kia cuối cùng đã chạy tới.
Bọn họ một đường theo hướng này đi tới, còn vừa gặp phải cảnh ngộ bị quái lông trắng tập kích, cũng không hiểu sao lại có thể cười được.
Lúc này, bọn họ cũng nhìn thấy gốc cây liễu kia, lập tức lộ ra vẻ kinh hãi.
"Bản nguyên thật là nồng nặc, nơi này chính là lấy nơi này làm đầu nguồn mà tràn ra đi!"
"Cuối cùng là cây gì? Cho dù bị gãy mất thì ta vẫn cảm nhận được áp lực cực hạn từ trên thân của nó!"
"Cây bị thứ không rõ kia bao phủ, nơi này đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?"
"Bí mật lớn, đào cây này lên chắc chắn có thể làm chí bảo!"
Mà vào lúc này, ba con quái lông đỏ kia đều nhìn về phía bọn họ.
"Rống!"
Gào thét cuồng bạo một tiếng, điên cuồng nhào về phía bọn họ!
"Không tốt, quái lông trắng tiến hóa thành quái lông đỏ!"
"Qúa kinh khủng, bọn chúng thế mà có được chiến lực Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ!"
"Tại sao? Tại sao chỉ công kích mình chúng ta, đám người Đệ Thất giới kia lại chẳng có việc gì!"
"Ngay cả quái lông đỏ cũng không quản được đám người Đệ Thất giới kia sao?"
Nội tâm của đám người kia có hơi tan vỡ, tràn đầy sự nghi hoặc và không cam lòng, bất đắc dĩ mà chiến cùng với đám quái lông đỏ.
Ba con quái lông đỏ, thực lực kinh người, lập tức mang tới áp lực rất lớn cho đội ngũ, lại thêm sự ăn mòn của cái khí tức không rõ kia, người bị nhiễm khí tức không rõ đó càng ngày càng nhiều.
"Đáng ghét, lúc này cũng không cần phải cất giấu gì nữa! Mau giải quyết ba con quái vật này đi!"
Nha Vương của Hỗn Nguyên Tam Túc Nha mặt lạnh lại, gào thét một tiếng.
Hắn đột nhiên giơ tay lên, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm màu vàng kim, trên trường kiếm không có bất kỳ đồ án nào, tuy nhiên quanh thân lại được bao phủ bởi một lớp khí tức bản nguyên, trường kiếm vừa ra, đại đạo quỳ mọp xuống.
Cả một vùng không gian đều đang chấn động.
Đây chính là Bản Nguyên chí bảo mà nó may mắn lấy được ở Đệ Tam giới!
Hắn giơ kiếm trảm một trẳm về phía một con quái lông đỏ trong đó, trong khoảnh khắc đã chém quái lông đỏ thành hai nửa!
Hỗn Độn Thần Dương cũng không do dự nữa, lấy ra một chiếc gương, chiếu vào một con quái lông đỏ trong đó!
Giống như mặt trời chiếu vào băng tuyết, hòa tan con quái lông đỏ kia đi.
Ngoài ra còn có ba tên Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ, bọn họ cũng là cùng nhau xuất thủ, không chỉ loại bỏ nốt con quái lông đỏ còn lại kia đi, càng là thanh lý sạch sẽ đán quái lông trắng xung quanh để cho chiến trường được yên ắng trở lại.
Một tên Đại Đạo chí tôn trong đó nhìn vào cây bị gãy kia, mắt sáng lên, đưa tay vung lên, ném trường thương trong tay mình tới!
Hắn là một tên duy nhất trong tay không có Bản Nguyên chí bảo trong năm tên Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ ở đây, bởi vậy, hắn chuẩn bị làm người đầu tiên xuất thủ, trước tiên cướp đoạt một số bản nguyên, rèn luyện pháp bảo của mình thành Bản Nguyên chí bảo!
Xung quanh gốc cây gẫy kia, có bản nguyên tràn lan.
Tuy nhiên, ngoại trừ bản nguyên ra thì còn có khí tức không rõ!
Khi trường thương tới gần gốc cây gãy, sương mù màu xám bám vào trên trường thương, trong nháy mắt khiến trường thương mất hết linh vận rơi vào trên mặt đất.
"Bởi bản nguyên mà tới thì các ngươi cũng sẽ bởi vì bản nguyên mà chết!"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, giọng nói này tràn đầy sự vô tình và tàn khốc.
Sương mù màu xám phun trào, hội tụ lưu động ở trong không trung, giống như một loại sinh mệnh khác loại, vô cùng quỷ dị.
"Ngươi rốt cuộc là thứ gì?"
Nha Vương của Hỗn Nguyên Tam Túc Nha hỏi ra nghi hoặc ẩn giấu đã lâu.
"Ta là 'Thiên' !"
Sương mù quỷ dị mở miệng, giọng điệu của nó tràn đầy sự ngạo nghễ và miệt thị, như là sinh ra đã làm chúa tể, ung dung vang vọng!
"Thất Đại Chiến Hồn, thật đáng buồn và nực cười!"
Nó mở miệng, trong giọng nói tràn đầy sự khinh thường và trêu tức.
"Cái gọi là nghịch thiên, chính là chỉ chuyện không thể làm, mà chuyện không thể làm tự nhiên không ai có thể làm thành!"
Nó nhìn vào mọi người, nói lời chế nhạo: "Bọn họ tự xưng là nghịch thiên thành công, nhưng thật tình không biết, trên đời này tai họa lớn nhất chính là đến từ lòng tham của con người, chỉ cần tham niệm không ngừng, ta cuối cùng rồi sẽ thoát khốn! Nghịch thiên chung quy chẳng qua chỉ là một giấc mơ tan như bọt xà phòng!"
Bên trong Thất giới, cũng bởi vì chuyện có liên quan tới bản nguyên được lưu truyền ra mà đã tạo thành vô số tai họa, quá nhiều người vì cướp đoạt bản nguyên mà điên cuồng, cướp đoạt những giới khác, hủy diệt đi thế giới của mình ...
Tất cả đều bắt nguồn từ sự tham lam!
Mà một khi sa vào loại tham lam này, ngày mà bản nguyên Thất giới hiện thế chính là ngày 'Thiên' sống lại!
'Thiên' khiến cho đám người Hỗn Nguyên Tam Túc Nha kia phải biến sắc liên tục, từng tên tay chân lạnh buốt, có một cảm giác ớn lạnh khủng khiếp.
Trên đời này, thế mà thật sự có Thiên!
Thiên là một loại sinh linh?!
Bọn họ không thể tin nổi.
"Đừng hoảng hốt, hắn chắc chắn đang nói chuyện giật gân!"
"Dám tự cho mình là Thiên, vậy thì để cho chúng ta tới đo lường sức nặng của ngươi một chút!"
"Nếu như nó thật mạnh như vậy, vậy cũng sẽ không bị phong ấn ở nơi này!"
"Ngươi thật là thiên? Ta không tin!"
Bọn họ thi nhau mở miệng, thuyết phục chính mình, đề xuống sự bất an trong lòng, tự động viên chính mình.
"Chiến Hồn có sức mạnh nghịch thiên, lại không nghịch được lòng người."
'Thiên' cười ha ha, "Đệ Tam giới ở vô số năm trước nên sống ở dưới cái bóng ma của ta, bây giờ ta xem còn có ai có thể ngăn cản ta!"
Theo lời nói của nó rơi xuống, sương mù màu xám quỷ dị ầm ầm bộc phát ra giống như thủy triều, ở trong chớp mắt đã che khuất bầu trời, bao phủ tất cả mọi người.
Nó biến hóa ngàn vạn, giống như vô hình vô chất, nhưng lại có thể ngưng hình hóa vật, lấy khí vô hình ăn mòn về phía mọi người, biến thành nhiều quái vật khác nhau với lực lượng có hình, đánh về phía mọi người!