Lập tức, mọi người mang theo một đống lớn thịt rừng cùng với gốc cây gãy bước vào thông đạo giới vực.
Ở sau khi bọn họ đi được không bao lâu, đám người Cổ tộc kia cũng tới nơi này.
Cổ Ngải mỉm cười, mở miệng nói: "Xem ra đám người Đệ Thất giới kia xuất hiện cũng không phải hoàn toàn là chuyện xấu, để cho ta cuối cùng cũng thoát khỏi Đệ Tam giới!"
Cổ Đắc Bạch cũng nở ra nụ cười tươi, "Cổ Ngải đạo hữu, Đệ Thất giới tuy rằng thần bí khó lường, nhưng là ... cũng không phải không có kẽ hở."
"Ồ? Chẳng lẽ ngươi phát hiện ra cái gì rồi?"
"Cái này còn phải nhờ Đệ Tứ giới." Cổ Đắc Bạch cười ha ha một tiếng, sau đó nói: "Đệ Tứ giới nuôi được Phệ Nguyên trùng, có thể trộm lấy bản nguyên của Đệ Thất giới, ta đã tự mình nếm thử, mùi vị kia tương đối không tệ."
Ở một bên Cổ Liệp nói lời bổ sung: "Không chỉ có như thế, chúng ta còn gửi cho Cổ Tổ, ngay cả Cổ Tổ cũng khen không dứt miệng! Đồng thời bảo chúng ta cố gắng nhiều hơn, mang về cho hắn nhiều một chút."
Hai mắt Cổ Ngải lập tức sáng lên như bóng đèn, không kịp chờ đợi nói: "Lại có loại chuyện này? Vậy thì còn chờ gì nữa, đi nhanh lên thôi!"
Ở sau khi bọn hắn đi không được bao lâu, đông đảo sinh linh trước đó bị vây ở Đệ Tam giới cũng thi nhau chạy tới.
"Mở, thông đạo giới vực của Đệ Tam giới cuối cùng đã mở ra, ha ha ha, cuối cùng đã có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này!"
"Khí tức vừa rồi thật kinh khủng, Đại Đại chí tôn Đệ Nhị bộ chỉ sợ cũng chỉ là con kiến hôi, ta mà biết nơi này quỷ dị như vậy thì không tới để chịu chết!"
"Nhờ có bản tính thận trọng của ta, ngăn chặn được sự cám dỗ của bản nguyên, không chỉ không chết mà còn có thể rời khỏi Đệ Tam giới."
"Đi đi đi, cái nơi quỷ dị này thật yên lặng, không có cái gì, chờ đợi vô số năm tháng ở đây ta sắp nhịn tới chết mất thôi!"
...
Bên trong Đệ Thất giới.
Đám người Niếp Niếp vừa trở về thì dẫn theo đông đảo chiến lợi phẩm đi thẳng về phía Tứ Hợp viện.
Chẳng mấy chốc thì đã trở về Lạc Tiên sơn mạch.
Niếp Niếp nhắc nhở với đông đảo thịt rừng: "Nhớ kỹ đều thành thật cho ta một chút, ngoan ngoãn nghe lời không chỉ có thể sống mà còn có ăn ngon, nếu như không ra sức tạo phân thì sẽ lập tức bị giết làm thịt kho tàu!"
Đám thịt rừng rụt cổ một cái, như ve sầu gặp phải mùa đông.
Bây giờ người ta là dao là thớt, bọn chúng chỉ là thịt cá, nào dám phách lối như trước nữa.
Có điều, trong lòng bọn nó tràn đầy sự nghi hoặc và thấp thỏm, đây có phải là nơi nhóm người này sinh sống không? Xem dáng vẻ cung kính như thế của bọn hắn, thật chẳng lẽ đại lão ẩn ở nơi này?
Tần Mạn Vân mở miệng nói: "Được rồi, trước hết để bọn họ ở chỗ này đi, chúng ta đi vào gặp công tử."
Sau đó, bọn họ tiến vào Tứ Hợp viện, để một đám thịt rừng ở lại, mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Bên trong đám Hỗn Nguyên Tam Túc Nha, có yêu tinh áy náy nói: "Lão tổ, ta có lỗi với ngươi, ta không biết người của Đệ Thất giới lại lợi hại như vậy, hại ngươi cũng trở thành thịt rừng."
Nha Vương của Hỗn Nguyên Tam Túc Nha thở dài nói: "Được rồi, đừng nói nữa, đám người của Đệ Thất giới này sao gọi là lợi hại a, rõ ràng chính là biến thái mà."
Lão tổ của Hỗn Độn Thần Dương tiếp lời nói: "Đúng vậy a, ngay cả 'Thiên' cũng trấn áp được, chúng ta bị bắt tới làm thịt rừng thì cũng nên tâm phục khẩu phục."
"Bây giờ, chỉ có thể trông cậy vào những người khác của Đệ Tứ giới tới cứu chúng ta."
Nha Vương của Hỗn Nguyên Tam Túc Nha ngừng một chút, hỏi: "Các ngươi không phải nói là được ăn bản nguyên của Đệ Thất giới sao? Vậy Đệ Thất giới vẫn còn có chỗ sơ hở."
Lời nói của nó vừa dứt, chỉ thấy trong bầu trời xa xa xuất hiện một trận xao động, có khí tức kỳ lạ đang lưu động, sau đó thì có thể nhìn thấy một đống côn trùng có dáng vẻ kỳ quái hiện ra thân hình, như là chó dữ chụp mồi, bổ nhào về phía một cái hố.
"A? Đám côn trùng này làm sao lại trông quen mắt như thế?"
Có một số yêu thú vốn tham gia họa động bản nguyên ở bên trong Đệ Tứ giới, không thể không hơi sững sờ.
"Này làm sao lại giống như là Phệ Nguyên trùng?"
"Không thể nào, bản nguyên mà bọn chúng trộm tới chính là từ nơi này mà tới?"
"Trâu bò a, nhanh để cho ta được tận mắt nhìn thấy bọn chúng trộm lấy bản nguyên như thế nào."
Đám yêu thú lập tức kích động, thi nhau nhìn tới, sau đó thì trơ mắt nhìn đám Phệ Nguyên trùng kia xông vào hố phân mà không do dự chút nào.
"Mùi vị này quen thuộc, còn có hình dáng quen thuộc, không sai, chính là bản nguyên!"
"Nhưng nơi này hình như là hố phân ..."
"Trời ạ, bản nguyên mà chúng ta ăn đều là cái này? Ta ăn phân?!"
"A, không -- "
"Ọe -- "
"Trời ạ, tại sao phải để cho ta biết được sự thật."
Những yêu thú từng nếm qua kia thi nhau điên cuồng, lông tóc toàn thân đều dựng lên như con nhím.
Khuôn mặt của Nha Vương của Hỗn Nguyên Tam Túc Nha và lão tổ của Hỗn Độn Thần Dương đồng thời co giật.
Thua thiệt bọn chúng còn một mực hâm mộ chuyện có thể ăn được bản nguyên, nhưng lại thành ra thế này, còn may, còn may chính mình chưa ăn, thật may mắn a!
Nha Vương của Hỗn Nguyên Tam Túc Nha nhịn không được mở miệng an ủi: "Không cần phải đau buồn, các ngươi xem một chút xem, đám côn trùng này còn đang ra sức vận chuyển, nói rõ đám người kia còn đang ăn a, có phải trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều không?"
Lão tổ Hỗn Nguyên Thần Dương cũng nói: "Đúng vậy a, hơn nữa người của Đệ Thất giới bắt chúng ta tới nơi này, dường như chính là muốn chúng ta tạo phân, nói theo một cách khác, phân của chúng ta cũng sẽ có người ăn, trong lòng các ngươi có phải cảm thấy cân bằng nhiều hơn một chút rồi không?"
Đối với những lời nói vừa rồi, việc trông cậy vào đám người Đệ Tứ giới tới cứu bọn hắn, quả nhiên là đã nghĩ nhiều rồi!
...
Bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm đang đánh cờ với tiểu hồ ly.
"A ... tỷ phu, pháo của ngươi cũng quái lợi hại, đã xâm nhập tới chỗ này của ta."
"Bước này không tính, ta đi lại!"
"Hừ hừ, vậy ta ăn pháo của ngươi, xem ngươi còn lợi hại hay không!"
Tiểu hồ ly dựa vào kiểu làm nũng giả ngây thơ, đi lại liên tục, tuy nhiên thiên phú Kỳ đạo quả thực rất lợi hại, Lý Niệm Phàm cũng mặc cho nàng.
Lúc này, nhìn thấy đám người Niếp Niếp trở về, Lý Niệm Phàm mở miệng cười nói: "Trở về rồi? Chuyến đi này có thuận lợi không?"
Niếp Niếp vui vẻ nói: "Ca ca, lần này không chỉ bắt được một đám thịt rừng mới cho ngươi mà còn mang cả tro than về."
"Ồ? Thật?"
Lý Niệm Phàm có chút chờ mong.
Sau đó, ánh mắt của hắn rơi vào trên gốc gây bị gãy mà Niếp Niếp khiêng trở về.
Thân cây đứt gãy, trông đã nhiều năm rồi, trên người còn nhiễm lấy một lớp bụi, đúng là vật liệu tuyệt vời để làm thành tro than.
Long Nhi hỏi: "Ca ca, thế nào?"
"Được, rất được, cây này rất có tác dụng!"
Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, sau đó nói: "Tuy nhiên muốn lấy được tro than thì phải đột gốc cây gãy này mới được."