Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1048: CHƯƠNG 1048: ĐÁM THỊT RỪNG KIA KHÔNG CHỊU RA SỨC SAO?

Bên trong Tứ Hợp viện.

Đát Kỷ và Hỏa Phượng đang nấu cơm.

Các nàng một người thiên vè băng một người thiên về hỏa, phối hợp với nhau quả thực chính là đầu bếp hoàn mỹ, băng và hỏa đan xen vào nhau quả thực không quá thực dụng, đủ để làm ra bất kỳ mỹ thực nào.

Đồ uống ướp lạnh, sashimi, hải sản, dùng lửa nướng đồ nướng, xào rau, cách thủy, đều là những nguyên liệu nấu ăn đặc thù cần hai loại băng và hỏa, tất cả đều có thể làm ra, hơn nữa chẳng qua cũng chỉ là chuyện giơ tay mà thôi, nhẹ nhàng tùy ý.

Trải qua khoảng thời gian Lý Niệm Phàm dạy bảo, các nàng dùng băng và hỏa làm đồ ăn đã trở nên rất thành thạo, ở trong lúc đưa tay cũng đã có phong phạm của Trù Thần, quan trọng nhất là động tác nhẹ nhàng đẹp mắt, như là tiên nữ nấu cơm vậy, để cho người ta thấy cảnh đẹp ý vui.

Về ngoại hình, những món ngon mà các nàng làm ra, đều thuộc mặt hàng cao cấp trên thế giới hiếm có được.

Mở ở dưới sự dạy bảo của Lý Niệm Phàm cùng với sự hỗ trợ từ Tiểu Bạch, tài nấu nướng của các nàng đã vững vàng có thể áp chế lại Thực Thần.

Cách đó không xa, Tư Đồ Thấm và Tần Mạn Vân đều hâm mộ và bội phục mà nhìn vào Đát Kỷ và Hỏa Phượng.

Từ khi đi vào ở trong Tứ Hợp viện cho tới nay, các nàng làm bạn ở bên cạnh Lý Niệm Phàm, tất cả mọi người không giờ khắc nào là không đang ở trong trạng thái được đại đạo tẩy lễ, Lý Niệm Phàm thi thoảng dạy bảo một lần, hoặc là thuận miệng nói ra một lời nào đó cũng đủ để cho các nàng thu được lợi ích không nhỏ, hoàn toàn hiểu thấu.

Càng không cần nói đãi ngộ chỗ này, từ ăn bắt đầu, đó chính là thần vật mà người bên ngoài nghĩ cũng không dám nghĩ tới, mà căn phòng dùng để ngủ thôi cũng tràn đầy huyền cơ, có thể tăng lên ngộ tính cùng với lực tương tác với đại đạo.

Bởi vậy mà thực lực tăng trưởng quả là nhanh đến không thể tưởng tượng, thành tựu đạt tới tình trạng bây giờ là trước kia các nàng nghĩ thôi cũng không dám nghĩ.

Tuy nhiên, tuy rằng sự tiến bộ của các nàng rất nhanh, nhưng so với Đát Kỷ và Hỏa Phượng thì lại chênh lệch rất rất nhiều.

Tần Mạn Vân chỉ là đang đi ở Cầm đạo, Tư Đồ Thấm thì đi ở Họa đạo, nhưng là Đát Kỷ và Hỏa Phượng, ngoại trừ một người là Hàn Băng, một người là Thần Viêm ra thì các nàng còn học tập yoga, nấu cơm, đánh cờ ...

Nói theo một cách khác, những gì Đát Kỷ và Hỏa Phượng học tập và lực lượng nắm giữ được nhiều hơn so với các nàng nhiều lắm, hướng về toàn năng làm chuẩn.

Mà tẩy lễ ở dưới những lực lượng khác biệt này, hai bên tăng thêm uy lực không thể nghi ngờ là rất khủng bố, thực lực của Đát Kỷ và Hỏa Phượng hiển nhiên là bỏ xa các nàng càng ngày càng xa.

Tần Mạn Vân không thể không khe khẽ thở dài nói: "Quả nhiên, tuy rằng cùng đi theo cao nhân, nhưng giữa người và người vẫn là có khoảng cách."

Tư Đồ Thấm thì len lén nhìn thoáng qua Lý Niệm Phàm, khuôn mặt ửng đổ, thầm nói: "Đát Kỷ tỷ tỷ và Hỏa Phượng tỷ tỷ có những lần được tẩy lễ quan trọng hơn chúng ta vào mỗi đêm, đây có lẽ là chìa khóa quan trọng đi."

Một bên khác, ở trong đình hóng mát.

Lý Niệm Phàm thì vô cùng nhàn nhã, chuyện gì cũng chẳng cần quan tâm tới, chính là đang chơi cờ với tiểu hồ ly.

Lý Niệm Phàm cầm cờ hạ xuống, cười nói: "Chiếu tướng!"

"A? !"

Tiểu hồ ly hơi sững sờ, nhìn thoáng qua thế cờ lập tức mắt trợn tròn.

"Tỷ phu, pháo của ngươi thay thế quân cờ của ta ở nơi này từ lúc nào?"

"Không được, pháo của ngươi cũng quá biết đánh lén đi, trước tiên lui trở về cái đã."

Tiểu hồ ly bắt đầu những thao tác thường ngày, đi lại.

"Được, theo ý ngươi." Lý Niệm Phàm nói theo kiểu chẳng sao cả, lui pháo trở về vị trí tiến công.

Tiểu hồ ly cắn môi nhìn chằm chằm bàn cờ, nhíu mày đắc ý, phát hiện cục diện đã là khó giải.

Tỏ vẻ vô cùng đáng thương ngẩng đầu nhìn vào Lý Niệm Phàm, làm nũng nói: "Tỷ phu, pháo của ngươi quá lợi hại, hay là nhường cho ta một pháo đi!"

Lý Niệm Phàm cười khổ nói: "Ngươi đã ăn vạ bao nhiêu lần rồi, hay là ta thẳng thắn trực tiếp gửi cho ngươi một trận thắng đi."

Tiểu hồ ly rầu rĩ không vui mà nói: "Thế nhưng là ta cũng chưa từng thắng, chưa được thể nghiệm niềm vui thắng lợi lần nào."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Yên tâm, đây không phải là người quá kém, mà là ta quá mạnh, thay một đối thủ khác thì ngươi chắc chắn sẽ thắng."

Lúc này, Long Nhi và Niếp Niếp mang theo thùng gỗ đi tới, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đều cau mày, hiển nhiên là có chút không vui.

Lý Niệm Phàm ngạc nhiên hỏi: "Sao vậy?"

Long Nhi chép miệng, khó chịu nói: "Ca ca, phân rất ít, làm phân bón thì đoán chừng không đủ để dùng."

Lý Niệm Phàm không thể không sững sờ, "Chuyện gì xảy ra? Đám thịt rừng kia không chịu ra sức sao?"

Niếp Niếp tức giận nói: "Là có một đống lớn côn trùng, chuyên tới trộm phân của chúng ta, để cho người ta khó lòng phòng bị."

"Còn có loại chuyện này?"

Lông mày Lý Niệm Phàm không thể không nhẩy một cái, kinh ngạc hỏi: "Trộm phân và nước tiểu? Không phải là bọ hung sao?"

Theo lý thuyết bọ hung là sẽ không kết thành tổ đội để mà cướp đoạt trắng trợn như thế, tuy nhiên nơi này là thế giới tu tiên, chuyện này cũng khó nói.

Nói không chừng có khả năng là bọ hung thành tinh.

Tại sao mà lại chỉ nhìn chằm chằm vào phân ở nơi này?

Long Nhi hỏi: "Ca ca, làm sao bây giờ? Bọn chúng cứ thỉnh thoảng lại tới một chuyến, thật sự là đáng ghét a."

"Không sao không sao, không cần phải lo lắng, côn trùng nho nhỏ mà thôi."

Lý Niệm Phàm mở miệng an ủi, sau đó thì đứng lên đi vào trong phòng chứa đồ vật linh tinh.

Sau đó, chính là một trận tiếng binh binh bang bang quen thuộc vang lên.

Chẳng mấy chốc, tiếng binh binh bang bang ngừng lại, chỉ thấy Lý Niệm Phàm đi ra từ trong phòng chứa đồ vật linh tinh, trong tay cầm một cái bình thủy tinh trong suốt.

Thứ chứa trong bình chính là chất lỏng trong suốt giống như nước, trên đó dán một cái tờ giấy màu trắng, viết lên ba chữ lớn màu đen là thuốc trừ sâu.

Lại phối hợp thêm ký hiệu hình đầu lâu.

Trông có hơi giống với loại sản phẩm ba không, đẳng cấp tương đối thấp.

Đối với cái bình này, Lý Niệm Phàm hiển nhiên khá chán ghét, bề ngoài thật sự là không ra sao cả, tuy nhiên đã là hệ thống tặng trước đây thì cũng không phải là hàng giả.

Ban đầu một mực bỏ ở trong một góc, gặp phải chuyện này thì mới nhớ tới.

Niếp Niếp tò mò mà hỏi: "Ca ca, đây là thứ gì?"

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Đây là một loại thuốc trừ sâu chuyên dùng để trừ côn trùng, các ngươi thử rác nó vào bên trong hố to kia thử một chút, những côn trùng kia nếu như lại tới thì chắc hẳn là có thể nếm chút khổ sở."

"Ừm, được, được rồi ca ca."

Hai mắt Niếp Niếp và Long Nhi sáng lên, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng.

Đối với thuốc mà Lý Niệm Phàm lấy ra này, các nàng là không nghi ngờ một chút nào, có chỉ là sự kích động, đám tặc trộm phân kia cuối cùng phải xong đời!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!