Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1051: CHƯƠNG 1051: TRÊN NGƯỜI TRÚNG KỊCH ĐỘC? NÀY LÀM SAO CÓ THỂ TRÁCH CHÚNG TA?

"Phốc phốc phốc!"

Hắn giống như chỉ là một cái tín hiệu mà thôi, ngay sau đó, ở trên không trung xung quanh, bao gồm cả người của Cổ tộc, tất cả đều phun ra một ngụm máu tươi, từng tên mặt mũi đều tràn đầy vẻ sợ hãi và không hiểu ra làm sao.

Chủ Thiên Sứ nhìn thấy cảnh tượng này thì cũng hơi sững sờ.

Phía bên mình lợi hại như vậy sao? Nhưng rõ ràng chỉ là đang phòng thủ thôi a?

"Chuyện gì xảy ra? Sinh mệnh bản nguyên của ta thế mà đang tiêu tán!"

"Không! Là độc, đến tột cùng là độc gì? Ngay cả Đại Đạo chí tốn cũng không thể gánh được?!"

"Không có khả năng, trên thế giới này tại sao có thể tồn tại loại độc như này? Cái này đã vượt ra khỏi quy tắc thiên địa!"

"Xong, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, chúng ta chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ! Đây chính là cảm giác tử vong sao?"

"Ta đã hiểu, là bản nguyên của Đệ Thất giới! Chắc chắn là bản nguyên của Đệ Thất giới có vấn đề!"

"Trách không được Thiên Sứ nhất tộc một mực không ăn, bọn họ chắc chắn sớm đã biết được bản nguyên kia có vấn đề!"

Mọi người kinh hô không ngừng, trong lúc nhất thời, cảm giác hoảng hốt lo sợ đang lan tràn bên trong đám người bọn họ.

Cổ Ngải nhìn về phía Thiên Sứ nhất tộc, nói tiếp: "Thời gian không thể kéo dài, đi, tranh thủ thời gian theo ta đi tới Đệ Thất giới!"

"Đúng, đi đòi thuốc giải!"

"Muốn chúng ta chết vậy thì chúng ta sẽ đồng quy vu tận với bọn chúng!"

Bọn họ lập tức quay người, không còn đi quản Thiên Sứ nhất tộc nữa mà là nhanh chóng lao về thông đạo giới vực mà đi.

Giao thủ với Thiên Sứ nhất tộc sẽ chỉ làm cho độc tố trong cơ thể bọn họ phát tác đến càng nhanh hơn, hơn nữa cũng không có ý nghĩa, cho nên bọn họ lựa chọn trực tiếp tiến về Đệ Thất giới tìm chính chủ!

Dù saọ mạng nhỏ của mình là quan trọng.

Chủ Thiên Sứ và A Lâm Na đưa mắt nhìn nhau, bên trong đôi mắt đều mang theo một chút phức tạp.

A Lâm Na mở miệng nói: "Xem ra là bên chỗ cao nhận động tay động chân rồi."

Chủ Thiên Sứ nói lời cảm khái: "Không nghĩ tới a, không chỉ có để cho đám người kia đớp phân, thế mà còn hạ độc vào trong phân, quả thực là để cho người ta kinh hãi tới thán phục."

A Lâm Na tỏ ra may mắn nói: "May mắn a, đây xem như là lại cứu Thiên Sứ nhất tộc chúng ta thêm một lần nữa!"

"Không sai, đi thôi, chúng ta cũng nhanh đi tới Đệ Thất giới để báo tin cho Thiên Cung, liều chết cũng không thể để đám người kia muốn làm gì thì làm!"

Chủ Thiên Sứ nói xong, mang theo A Lâm Na cũng nhanh chóng đuổi theo tới.

Bây giờ, đám người Cổ tộc kia dễ giống như kẻ liều mạng, trước khi chết thì chuyện điên cuồng nào cũng làm ra được, cho nên phải đi quản.

Cùng một thời gian.

Đám người Cổ tộc kia đã vượt qua thông đạo giới vực đi tới Đệ Thất giới, đồng thời đi thẳng về phía Thần Vực!

Cổ Ngải quát lớn: "Đệ Thất giới hèn hạ, thế mà hạ độc, chúng ta chết cũng sẽ để cho cả giới này của các ngươi phải chôn cùng!"

Giọng nói của hắn cuồn cuộn như tiếng sấm, xúc động hải dương đại đạo, hình thành loạn lưu khuấy động về bốn phía xung quanh mà đi.

Lập tức, vô số tinh thần trong Hỗn Độn vỡ vụn, càng là có một cái thế giới nhỏ lập tức nổ tung, vô số sinh linh bị chôn vùi.

Vân Thiên Sơn trầm giọng nói: "Bên trong Đệ Thất giới có người Nhập Phàm, xem như quỷ dị hơn nữa thì chúng ta nhiều người như vậy, cùng nhau tiến công, không sợ chết, chắc chắn có thể đánh vỡ được trạng thái Nhập Phàm của hắn, cá chết thì lưới phải rách!"

Sử Trân Hương quát lớn: "Đệ Thất giới, hủy diệt đi cho ta!"

Khí thế bọn họ ầm vang, dọc đường phách lối tới cực điểm, tràn đầy khí tức hủy diệt, đảo loạn đại đạo ở Đệ Thất giới, một đường phá hủy, sinh linh đồ thán.

Chẳng mấy chốc, bọn họ đã tiến vào trong Thần Vực.

Ngay khi bọn hắn chuẩn vị tiếp tục một đường hủy diệt xuống, một mực tiến về phía Lạc Tiên sơn mạch, nơi xa, một lớp ánh sáng vàng chói mắt nhanh chóng mà tới, hùng dũng uy nghiêm.

Đám người Thiên Cung dẫn đội, đi theo phía sau là một trăm ngàn Thiên binh Thiên tướng, sắc mặt ngưng trọng nghênh chiến đám người Cổ tộc này.

Quân Quân đạo nhân nói: "Tất cả dừng tay, Đệ Thất giới chúng ta không phải là nơi các ngươi có thể tới để mà giương oai! Cút cho ta!"

"Ha ha, là các ngươi!"

Cổ Ngải nhận ra một số người trong đó, lạnh như băng mà nói: "Đệ Thất giới tính toán chúng ta, giao thuốc giải ra, chúng ta sẽ rời đi, nếu như không giao ra vậy thì phải tiếp nhận lửa giận trước khi chết của chúng ta, các ngươi suy nghĩ cho thật kỹ a!"

Dương Tiễn lạnh nhạt nói: "Thuốc giải thì không có, muốn phá hỏng Đệ Thất giới chúng ta cũng không có cửa đâu!"

Cổ Đắc Bạch nói lời châm chọc: "Ha ha ha, trong nhóm người các ngươi, ngay cả một tên Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ cũng không có, thế mà lại nói ra lời ngông cuồng như vậy, là muốn chọc chúng ta chết cười sao?"

Cổ Liệp nói: "Không có chuyện gì để nói với đám người này cả, trước hết giết sạch rồi lại nói!"

"Vậy lại thêm chúng ta thì sao?"

Lúc này, Chủ Thiên Sứ và A Lâm Na cũng đã chạy tới, tham gia vào bên đội ngũ của Thiên Cung, mắt lạnh đứng đối lập với đám người bên phe Cổ tộc.

Vân Thiên Sơn chất vấn: "Thiên Hoa, ngươi thế nhưng là người của Đệ Tứ giới chúng ta, thật muốn liên thủ với Đệ Thất giới tới đối phó chúng ta sao?"

Chủ Thiên Sứ nói: "Không sai! Các ngươi làm nhiều chuyện bất nghĩa, đáng chém! Chết là kết cục vốn có của các ngươi."

Khí thế hai bên đan xen vào trong không trung, phát ra tiếng bạo phá thanh âm, pháp lực như bốc lên như hỏa diễm, đại chiến hết sức căng thẳng.

Lúc này, nơi xa có mấy đạo thân ảnh đang chậm rãi đi tới.

Bọn họ giẫm lên ánh trăng, chầm chậm mà tới.

Chính là một con chó, hai đứa trẻ nhỏ cùng một nữ tử xinh đẹp tới yêu mị.

Trong nháy mắt khi nhìn thấy nữ tử kia, đông đảo tất cả yêu tộc lập tức thất thần, thật giống như thấy được Đệ Nhất phi bên trong Yêu vậy, bị hấp dẫn thật sâu, muốn thần phục ở trong mị lực của nàng.

Mà người của Cổ tộc thì trong lòng cuồng loạn, lập tức trở nên vô cùng khẩn trương.

Xuất hiện, đám người quỷ dị và chó kia xuất hiện rồi!

Bọn họ tự nhiên không quên được những gì đã xảy ra ở bên trong Đệ Tam giới, nếu như không phải mình gặp phải nguy cơ sinh tử thì chắc chắn sẽ không chạm mặt với đám người này nhanh như vậy.

Đại Hắc cẩu hơi há miệng, nói lời lạnh như băng: "Đều làm cái gì? Đã muộn như thế này rồi thế mà còn tạo ra tiếng ồn, quấy nhiễu dân có biết hay không?!"

Niếp Niếp hừ lạnh nói: "Đúng vậy, nhao nhao tới khi ca ca ta đang ngủ, các ngươi là muôn lần chết cũng không đủ!"

Vân Thiên Sơn trầm giọng nói: "Các ngươi tính toán chúng ta, để chúng ta trúng kịch độc, không còn sống lâu được nữa, chẳng lẽ còn không cho phép chúng ta tới báo thù sao?"

Long Nhi nói: "Trên người trúng kịch độc? Này làm sao có thể trách chúng ta? Rõ ràng là các ngươi trộm lấy phân của thịt rừng mà chúng ta chăn nuôi cho nên mới thành như vậy!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!