Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1053: CHƯƠNG 1053: NGẠC NHIÊN, ĐÂY LÀ LÍNH ĐẶC CHỦNG CỦA TA A

Ở một bên, đám người Quân Quân đạo nhân nghe thấy mà choáng váng, từng tên đều nhìn vào Dương Tiễn, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ kỳ dị, trên mặt vui thành cái mông đít.

Tinh Nhai nói: "Dương Tiễn, không nhìn ra a, hóa ra thân thế của ngươi lại long đong tới như vậy, đây là tình yêu vượt giới lại còn vượt chủng tộc a!"

Tiêu Thừa Phong nói: "Dương Tiễn huynh, trong cơ thể của ngươi hóa ra lại chảy xuôi dòng máu con lừa, thất kính thất kính."

Thông Thiên giáo chủ: "Dương Tiễn a, thân thế liên quan tới ngươi, xem ra là không che giấu nổi nữa rồi."

Sắc mặt Dương Tiễn đen như màu than, trầm giọng nói: "Tất cả im miệng cho ta! Ba cái con lừa kia ta chắc chắn phải giết!"

Trên người Cổ Ngải thì in một chữ 'Tướng', kinh ngạc nhìn sự thay đổi của tất cả mọi người, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, trầm giọng nói: "Vẽ giới làm cờ, lấy chúng sinh làm quân cờ, ván cờ này có chút ý tứ!"

"Quy tắc ván cờ này là gì?"

Bản thân Tiểu hồ ly ở vị trí của Tướng, mở miệng nói: "Bàn cờ này tên là cờ tướng, quy tắc thì tự mình đi cảm ngộ."

Đại Hắc thì biến thành một con chó mập mạp tròn trịa, thành Sĩ đứng ở bên cạnh nàng, trên mặt chó cũng có chút mộng, còn có chút lo lắng.

Tiểu hồ ly cũng quá ham chơi, cứ như vậy trộm mang bàn cờ chủ nhân ra ngoài, dùng để chơi cờ với đối thủ, ở bên trong quy tắc này, nếu như thành một quân cờ bị loại bỏ, vậy xem như thật sự đã chết rồi.

Đã làm ván cờ, vậy mức độ hung hiểm sẽ vượt xa hết thảy, nơi này tất cả đều phải dựa theo quy tắc, chắc chắn sẽ xuất hiện quân cờ bị loại bỏ, là thiết luật rất vô tình!

Mọi người thi nhau nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc cảm nhận được cách chơi cờ ở bên trong mảnh thiên địa này.

Bọn họ đều là cường giả đỉnh cao một phương, thần thức cường đại, tinh thông bố cục, tự nhiên chẳng mấy chốc đã hiểu rõ được quy tắc.

Trong lòng Cổ Ngải hiểu rõ, nắm chắc thắng lợi trong tay nói: "A, thiết lập không tệ, Tiểu hồ ly tinh, ngươi xuất thủ trước đi!"

"Pháo đi đầu!"

Tiểu hồ ly đưa tay vung lên, bản thân Niếp Niếp là Pháo, thân thể lập tức bay lên bay tới vị trí tương ứng.

"Cổ Đắc Bạch, ngươi lên!"

Cổ Ngải vung tay lên, bản thân Cổ Đắc Bạch là mã lập tức nhảy ra.

Sau đó, hai bên ngươi một nước ta một nước bắt đầu bố cục, mọi người làm quân cờ dựa theo chỉ thị của bọn hắn mà di chuyển trên bàn cờ.

Sau khi đi bảy lần, cuối cùng muốn sinh ra đầu người đầu tiên.

Ở Tiểu hồ ly ra lệnh một tiếng, Dương Tiễn làm quân Tốt, vượt qua ranh giới Sở Hà Hán giới, lao thẳng về phía Sử Thái Nông mà đi!

"Ha ha, Thiên Mục Thần Lư nhất tộc đúng không, dám mọc ra một con mắt theo ta, vậy ngươi phải sẵn sàng chuẩn bị chết!"

Dương Tiễn cười lạnh một tiếng, trong tay cầm Tam Tiên Lưỡng Nhận đao đột nhiên vung lên, ánh sáng pháp lực lóe lên, trảm thẳng về phía Sử Thái Nông!

"A, không!"

Sử Thái Nông tuyệt vọng gào to, hắn muốn chạy trốn hoặc là phản kích nhưng lại phát hiện chính mình căn bản không làm gì được, một cỗ quy tắc cường đại đến không thể tưởng tượng nổi đang áp chế hắn, khiến hắn chỉ có thể khoanh tay chịu chết.

Đao quang lóe lên, trên người Sử Thái Nông lóe lên một vầng hào quang, cuối cùng không cam lòng mà ngã trên mặt đất, hiện ra nguyên hình, biến thành một con lừa ngã vào trong vũng máu.

Niếp Niếp vui vẻ nói "Quá tốt rồi, lâu lắm rồi không được ăn thịt lừa!"

Trên miệng chó của Đại Hắc đang treo nước miếng, cổ họng giật giật nói: "Thịt lừa nướng quả thực không gì sánh được, nghĩ thôi cũng muốn chảy nước miếng."

Long Nhi thì nói: "Ca ca đã nói, trên trời có thịt Long, dưới đất có thịt lừa, tuyệt đối là món ngon kinh điển!"

Ngao Thành làm Tượng trong lòng cảm thấy đột nhiên lạnh, vội vàng mở miệng nhắc nhở: "Long Nhi, ngươi nói bớt đi hai câu đi, bản thân ngươi chính là Long a!"

"Ha ha, chết một quân cờ chỉ là quân cờ Tốt mà thôi, vào thế cờ của ta, vậy ngươi cũng phải chôn cùng!"

Cổ Ngải cười lạnh liên tục, hắn đưa tay chỉ một cái, Cổ Liệp làm Tượng nhảy một cái, lấy Dương Tiễn làm mục tiêu.

Lúc này, Dương Tiễn vừa mới qua sông, nếu như đặt ở tại chỗ bất động, lượt tiếp theo tuyệt đối sẽ bị Cổ Liệp giết chết, còn nếu như đi về phía trước thì sẽ bị Cổ Đắc Bạch làm Mã giết chết.

Đây hoàn toàn là một cái tình thế chắc chắn phải chết!

Sắc mặt Dương Tiễn hơi đổi, tay chân lạnh buốt.

Bên trong đôi mắt của đám người Thiên Cung đều lộ ra vẻ phức tạp, từng người đều nhìn vào Dương Tiễn, muốn nói lại thôi.

Cổ Ngải có thể phái Thiên Mục Thần Lư nhất tộc đi ra chịu chết một cách tùy ý, nhưng là bọn họ thì lại không có cách nào trơ mắt ếch ra nhìn Dương Tiễn đi chịu chết.

Nhưng là, đây là ở trong một ván cờ, muốn thắng được thì nhất định phải có quân cờ hy sinh, đây là quy tắc tất yếu

Dương Tiễn thản nhiên nói: "Không sao, Dương Tiễn ta thật ra thì sớm đã chết rồi, là cao nhân ban cho ta cuộc sống mới, còn để cho ta thấy được thiên địa rộng lớn hơn, hiện tại có thể hiến thân cho cao nhân, ta cảm thấy vô cùng hoàn mỹ là kết cục tốt nhất!"

"Ha ha ha, yên tâm đi, ta sẽ để cho ngươi được chết một cách thống khoái!"

Cổ Liệp và Cổ Đắc Bạch đều nở ra nụ cười lạnh nhìn vào Dương Tiễn, sát khí trên người sôi trào lên như đang nhìn chằm cằm vào con mồi vậy.

Cổ Ngải thì nhìn về phía Tiểu hồ ly, nở ra nụ cười trêu tức nói: "Tới lượt ngươi, đi nhanh lên đi."

Tiểu hồ ly sắc mặt bình tĩnh, thản nhiên nói: "Quân Tốt lui về sau một bước."

Lập tức, thân thể Dương Tiễn hơi động một cái, chịu tới một cỗ lực lượng dẫn dắt lại quay trở lại chỗ cũ.

Dương Tiễn choáng váng.

Đám người Thiên Cung cũng choáng váng.

Đám người Cổ tộc thì càng là trợn tròn mắt.

Hoàn toàn không thể tin được chuyện vừa xảy ra trước mắt.

Sắc mặt Cổ Ngải trở nên âm trầm, hỏi ra tiếng lòng của mọi người, "Tình huống này của ngươi là như thế nào? Sao Tốt lại có thể lui trở về?!"

Tất cả mọi người đều hiểu rất rõ quy tắc, trong ván cờ thì quy tắc là nhất, tuy nhiên rất rõ ràng, Tiểu hồ ly vừa rồi hoàn toàn làm trái với quy tắc.

Tiểu hồ ly xem như chuyện đương nhiên nói: "Ngạc nhiên, đây là lính đặc chủng của ta a, tự nhiên có thể lui lại."

Lính đặc chủng?

Còn có thể giao cho quân cờ chức vị đặc thù sao?

Cổ Ngải há hốc miệng một lúc, không cam lòng nói: "Vậy bên cạnh ta đây cũng là lính đặc chủng!"

Tiểu hồ ly nói ngay: "Ngươi thì không được! Ngươi đây là trái với quy tắc!"

"Dựa vào cái gì?!"

Đầu óc đám người Cổ tộc kia đều muốn nổ, mặt mũi tràn đầy vẻ mộng bức, vẻ mặt đỏ lên thiếu chút bị tức chết.

"Lính đặc chủng này là ca ca tán thành, ca ca ta có tán thành lính đặc chủng kia của ngươi sao?"

Giọng điệu của Tiểu hồ ly rất lạnh nhạt, sau đó thì nói lời thúc giục: "Nhanh, tiếp tục! Để ngươi mở mang kiến thức sự lợi hại của ta một chút!"

"Ha ha ha."

Cổ Ngải cũng bị chọc tức quá mà cười rộ lên, âm trầm nói: "Chờ đó cho ta, xem như các ngươi chơi đểu thì cũng chắc chắn không phải là đối thủ của ta!"

Hắn tiếp tục đánh cờ với Tiểu hồ ly, bên trong đôi mắt tỏa ra ánh sáng lập lòe, đang tính toán không ngừng.

So với trước đó, hắn cẩn thận hơn nhiều, bầu không khí ở giữa hai bên lập tức trở nên khẩn trương lên, cảnh tượng càng ngày càng ngưng trọng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!