Trong nháy mắt, hơn mười tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo của Long Đào tông thì đã có tới năm tên bị đánh tới nôn ra máu, ngược lại, Tư Đồ Minh Nhật thì vẻ mặt chỉ hơi tái nhợt mà thôi.
"Tà môn, Ngự Thú tông này quá tà môn, đó căn bản không phải thực lực mà đại năng cảnh giới Thiên Đạo nên có!"
"Nhánh cây này quá không bình thường, xem như chỉ là một kích nhẹ nhàng, ta cũng cảm thấy như toàn bộ thế giới đang trấn áp tiêu diệt ta vậy!"
"Chí bảo bực này làm sao lại rơi vào trong tay một tên chỉ có cảnh giới Thiên Đạo, khác nào minh châu bị chôn vùi trong cát bụi, hoa nhài cắm phải bãi cứt trâu a!"
Mọi người càng đánh, càng có thể cảm nhận được sâu hơn sự kinh khủng của nhánh cây này.
Vân Mặc Phong trầm mặc, vội vàng quát ầm lên: "Công tử, nhanh! Gọi Tông chủ tự mình tới! Nhánh cây này tuyệt đối tới từ sâu trong bản nguyên, quyết không thể để cho lão già này chạy mất!"
Hiện tại hắn lo lắng nhất là Tư Đồ Minh Nhật không đánh với bọn hắn, quay đầu bỏ chạy, đó chắc chắn là một sự hối tiếc lớn trong cuộc đời nếu bỏ lỡ đi chí bảo bực này a!
"Vân lão nói đúng!"
Thân thể Triệu Phong chấn động, lập tức không dám thất lễ, đưa tay lấy ra một cái ngọc phù rồi đột nhiên bóp nát!
"Ông!"
Nơi ngọc phù nát, không gian cũng theo đó mà vỡ vụn!
Khí tức đại đạo trùng trùng điệp điệp biến thành vòng xoáy hội tụ đến, một cỗ lực lượng kỳ lạ nở rộ ở chỗ không gian này.
"Không tốt, hắn đang gọi người!"
Gia gia Thanh Tuyền sầm mặt lại, nhanh chóng bước ra một bước, đưa tay một chưởng oanh kích về phía không gian kia, muốn phá hủy truyền tống không gian.
Tuy nhiên, từ trong không gian, một bàn tay gầy còm đột nhiên nhô ra, cũng vỗ ra một chưởng đánh về phía gia gia Thanh Tuyền, đẩy gia gia Thanh Tuyền phải lui lại.
Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên mặc áo bào màu tím xuất hiện ở nơi đó, mắt hắn như tinh thần, quanh thân đều lộ ra vẻ uy nghiêm, đưa mắt nhìn xung quanh.
Mở miệng nói: "Phong nhi, chuyện gì có thể đáng giá để ngươi dùng bản mệnh ngọc phù mà ta đưa cho ngươi?"
Triệu Phong kích động nói: "Cha, ngươi mau nhìn chỗ kia, hài nhi phát hiện một bảo bối lớn."
Người đàn ông trung niên nhìn về phía chiến trường, sau đó ánh mắt đột nhiên ngưng tụ, con ngươi co rụt lại cực độ.
"Chỉ dựa vào cảnh giới Thiên Đạo, thế mà có thể độc chiến với Long Đào đội tinh anh của Long Đào tông ta!"
"Không đúng, trong tay của hắn kia là ... Bản Nguyên chí bảo!"
Quả tim người đàn ông trung niên kia đập lên phình phịch, lại tập trung nhìn vào một lần nữa lúc này mới xác nhận.
Vừa mừng vừa sợ nói: "Lực lượng bản nguyên thật là nồng nặc, không nghĩ tới bên trong Đệ Thất giới này thế mà tồn tại Bản Nguyên chí bảo như thế, phẩm cấp thậm chí vượt qua Bản Nguyên chí bảo trong tay của ta!"
Triệu Phong mở miệng nói: "Hài nhi phát hiện bảo bối này can hệ trọng đại, sợ xảy ra bất trắc cho nên vừa rồi mới cả gan quấy rầy phụ thân."
"Ha ha ha, con ta khá lắm! Ngươi gọi ta tới thực sự là quá đúng!"
Người đàn ông trung niên cười ha ha, ánh mắt như lửa nhìn chằm chằm vào nhánh cây, "Đây là lão thiên tặng cho Long Đào tông chúng ta một niềm vui ngoài ý muốn a, không phải người có đại khí vận thì không thể nào gặp được!"
Dứt lời, hắn muốn xuất thủ với Tư Đồ Minh Nhật.
Gia gia Thanh Tuyền lập tức đứng đi về phía trước, quát lạnh nói: "Dừng tay! Triệu Long Đào, đối thủ của ngươi là ta!"
"Ha ha, người mà ngay cả Bản Nguyên chí bảo cũng không có thì không xứng làm đối thủ của ta!"
Triệu Long Đào khinh thường cười một tiếng, trong lúc đưa tay, một cái tiên ảnh (roi) như một con rắn độc bắn ra, quất chết đại đạo dọc đường, trực tiếp quất vào trên người gia gia Thanh Tuyền.
"Ba!"
Thần thông của gia gia Thanh Tuyền lập tức bị quất dập tắt, cả người đều bị đánh bay ra ngoài, trên người lưu lại một vết roi thật sâu, máu tươi chảy ngang, sinh mệnh bản nguyên đều hứng chịu trọng thương, run rẩy không thôi.
"Bản nguyên Thất giới, có thể trấn đại đạo, không biết tự lượng sức mình thì quả thực là muốn chết!"
Triệu Long Đào đắc ý cười lên như điên, sau đó ánh mắt của hắn lại rơi vào trên người Tư Đồ Minh Nhật một lần nữa, cười lạnh nói: "Tuy nhiên Bản Nguyên chí bảo cũng phải xem là ai dùng, thực lực của ngươi rõ ràng không cách nào phát huy ra tất cả uy lực của nó, lấy ra cho ta!"
Vừa dứt lời, hắn lại vung roi lên một lần nữa, quất về phía Tư Đồ Minh Nhật!
"Soạt!"
Roi da mang theo khí tức bản nguyên, trực tiếp quấn vào trên nhánh cây trong tay Tư Đồ Minh Nhật!
Khí tức bản nguyên của hai loại chí bảo giằng co lẫn nhau, hành động của Tư Đồ Minh Nhật lập tức bị ngăn cản, những người khác của Long Đào tông nhìn đúng thời cơ, một chưởng trực tiếp khắc ở sau lưng của hắn, trấn áp Tư Đồ Minh Nhật ngay tại chỗ!
"Trò chơi kết thúc!"
Triệu Phong cười ha ha một tiếng, dùng ánh mắt trêu tức nhìn vào Thanh Tuyền, mở miệng nói: "Thanh Tuyền, đêm nay ngươi chính là của ta!"
Thanh Tuyền cắn răng nói: "Ngươi nằm mơ!"
Triệu Phong đắc ý nói: "Ngươi nói thế nào cũng không tính, không theo ta thì ta sẽ giết gia gia của ngươi!"
Thân thể mềm mại của Thanh Tuyền bởi tức giận mà run rẩy, trên mặt là vẻ tái nhợt tuyệt vọng, bất lực bi thương, không biết nên đi con đường nào.
Vân Mặc Phong thì cũng không có từ bỏ ý đồ, trong mắt của hắn tràn đầy sát ý, lập tức bước ra một bước, đi tới trên đỉnh đầu Tư Đồ Minh Nhật, "Kẻ nào nhục ta kẻ đó chết!"
Ngay khi hắn chuẩn bị vỗ một chưởng vào trên người Tư Đồ Minh Nhật thì đột nhiên, một cỗ khí tức lạnh lẽo nhanh chóng mà tới, đã thấy một thân ảnh vượt qua không gian nhanh chóng mà tới.
Đó là một nữ tử, quanh người tỏa ra ánh sáng mông lung, mái tóc dài tung bay, tỏa ra khí tức xa rời thế tục, điềm tĩnh và lãnh đạm.
Chính là lúc Tư Đồ Thấm vội vàng chạy trở về.
Lý Niệm Phàm làm một đống thịt lừa nướng chia cho các thế lực lớn, đương nhiên sẽ không thiếu phần của Ngự Thú tông, mà nàng ta làm Thiếu tông chủ của Ngự Thú tông, đương nhiên sẽ tự mình tới, thuận tiện về nhà chơi một chuyến.
Chỉ là tuyệt không nghĩ tới, còn chưa tới nhà thì đã cảm ứng được mấy cỗ khí tức cực mạnh đang giao thủ cho nên nhanh chóng chạy tới, không nghĩ tới lại gặp được cảnh tượng nguy hiểm này.
Nàng ta lập tức đi tới bên cạnh Tư Đồ Minh Nhật, ân cần hỏi han: "Cha, ngươi không sao chứ?"
Tư Đồ Minh Nhật thở phào nhẹ nhõm, nghĩ mà sợ nói: "Con gái, may mà ngươi trở về, bằng không chỉ sợ sẽ không nhìn thấy ta, đám người kia không phải người tốt a."
"Ta đã biết, tiếp theo giao cho ta đi." Tư Đồ Thấm khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía đám người Long Đào tông.
"Cô nàng thật xinh đẹp!"
Tròng mắt của Triệu Phong như muốn lồi ra ngoài, ánh mắt tham lam nhìn vào Tư Đồ Thấm, hưng phấn nói: "Không nghĩ tới con gái của Tư Đồ Minh Nhật thế mà lại xinh đẹp tới như vậy, diễm phúc của ta thật đúng là không cạn a! Ha ha ha ----"
Nội tâm gia gia Thanh Tuyền thì không thẻ không thở dài, con gái Tư Đồ tông chủ trở về thật không đúng lúc, đưa dê vào miệng cọp a!