Quân Quân đạo nhân thở dài một tiếng, mở miệng nói: "Mưu đồ quả nhiên thật sâu a! Thông qua việc dụ dỗ Cổ tộc, câu lên dã tâm của Cổ tộc, tạo ra đại kiếp cho Thất giới, đồng thời âm thầm mượn nhờ Cổ tộc phân tán sương mù màu xám không rõ ra ở Thất giới, sợ rằng sẽ trở thành cười thắng lợi cuối cùng!"
Dương Tiễn nghĩ thôi mà đã cảm thấy sợ nói: "May mà chúng ta có cao nhân, bằng không mà nói, một giới này của chúng ta cũng khó có thể may mắn thoát khỏi a."
Cự Linh Thần thì cười ha ha mà nói: "Ha ha, không thể không nói, 'Thiên' này thực lực đầy đủ, mưu đồ cũng đầy đủ, bức cách cũng rất cao, nhưng là ... gặp phải cao nhân thì chỉ có thể nói là sự xui xẻo của nó."
Linh chủ nói: "Đệ Tam giới, Đệ Tứ giới, Đệ Ngũ giới và Đệ Thất giới bây giờ đều tồn tại thông đạo giới vực, ta chuẩn bị đi tới Đệ Lục giới một chuyến, nếu như đúng như những gì ta nghĩ, bên trong Đệ Lục giới chắc chắn cũng tồn tại 'Thiên', nhất định phải đi tới trấn áp!"
Mọi người Thiên Cung hơi sững sờ, đều không rõ đi tới Đệ Lục giới như thế nào.
Linh chủ nói: "Còn nhớ Diêm Ma không? Trước đây hắn là từ Đệ Lục giới mà tới, cùng chúng ta cùng nhau chống lại Cổ tộc, có điều về sau Đệ Thất giới ta tổn thất quá lớn, cân nhắc tới hắn là một nhân tố không ổn định cho nên ta phong ấn hắn lại, bây giờ cũng nên đi giúp Đệ Lục giới bọn họ."
...
Cùng một thời gian.
Giang Lưu và Vương Tôn đang cùng nhau ngồi ở chân núi, hai người vừa mới quen nhau, hai bên đang hỏi thăm nhau.
Vương Tôn vẫn còn chưa thể khôi phục lại được, nói chuyện có hơi chất phác, Giang Lưu vẫn biết được rất ít chuyện từ trong miệng của hắn.
Hắn mở miệng hỏi: "Cao nhân giúp ngươi như thế, ngươi chuẩn bị báo đáp như thế nào?"
Vương Tôn không cần suy nghĩ, kiên định nói: "Xông pha khói lửa không chối từ!"
"Không thiết thực!"
Giang Lưu lập tức lắc đầu, lộ ra một bộ dáng vẻ trẻ con không thể dạy, "Lấy thực lực của cao nhân, cần ngươi phải xông pha khói lửa sao? Không phải ta xem thường ngươi, như ngươi loại tu vi này thì có thể làm cái gì cho cao nhân?"
Câu nói này lập tức khiến cho Vương Tôn trầm mặc xuống.
Tuy rằng có khó nghe thế nhưng không thể không nói, lời nói này rất có đạo lý.
Vương Tôn không thể không hỏi ngược lại: "Vậy ngươi nói ta nên báo đáp như thế nào?"
Giang Lưu chỉ chỉ vào chính mình, mở miệng nói: "Ngươi thấy ra không, ta là người phụ trách đốn củi cho cao nhân."
Lại nói tiếp: "Mà cao nhân đưa ngươi tới trước mặt ta, ý tứ thật ra thì đã rất rõ ràng, công việc sau này của ngươi chính là ... gánh phân!"
Gánh phân?
Ta đường đường là Vương Tôn oai phong lẫm liệt, là tồn tại đỉnh phong nam tháng vạn cổ trước đây, danh xưng tung hoành vô địch, vạn năm bất bại!
Ngươi bảo người vô địch không gì sánh được như ta đi gánh phân?!
Sau này ngươi bảo ta nói những lời nói phong cách như thế nào được nữa?
Giang Lưu nhìn vào sắc mặt của Vương Tôn, lập tức biết được suy nghĩ trong lòng của hắn, lập tức sầm mặt lại, mở miệng nói: "Làm sao? Không muốn?"
Vương Tôn khe khẽ trả lời: "Chuyện này còn không bằng giết ta đi!"
"A!"
Giang Lưu cười lạnh.
"Nông cạn! Sao mà nông cạn!"
Hắc lắc đầu, nói tiếp: "Ngươi cũng đã biết, nếu như truyền chuyện này đi, người ở Thiên Cung sẽ tranh nhau tới sứt đầu mẻ trán để tới được làm công việc này! Không nói gánh phân, xem như nhặt rác ở Lạc Tiên sơn mạch, ăn canh thừa thịt nguội, bọn họ đều sẽ liều mạng chay tới mà làm!"
Không đạt được sự cho phép của cao nhân, ai dám không có việc gì mà đi dạo ở gần Lạc Tiên sơn mạch?
Nói theo cách khác, bọn họ chính là ở ngay dưới chân cao nhân, có thể chiêm ngưỡng hào quang của cao nhân trong khoảng cách gần, đây là vinh diệu bực nào!
Lời nói của Giang Lưu khiến sắc mặt của Vương Tôn thay đổi, dù sao hắn cũng là một nhân vật lớn, gánh phân thật sự là quá khó mở miệng.
Giang Lưu lại lộ vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Không nói bọn họ, ngay cả ta cũng hâm mộ ngươi a! Công việc gánh phân này thế nhưng còn thơm hơn so với việc đốn củi của ta, ngươi thế mà còn do dự!"
Hai mắt Vương Tôn trở nên nghiêm túc, gióng như hạ quyết tâm, mở miệng nói: "Cao nhân có ân lớn với ta, gánh phân đúng không? Ta gánh!"
"Được, vậy ta bây giờ mang ngươi tới địa điểm làm việc của ngươi, đi theo ta."
Giang Lưu cười nói, dừng một chút hắn lại nói: "Có điều trước khi ta tới cần phải nhắc nhở ngươi, không được ăn vụng!"
Vương Tôn nhướng mày, trầm giọng nói: "Ăn vụng? Phân? Ngươi là đang sỉ nhục ta sao?"
"Tóm lại ngươi nhớ kỹ lời ta nói là được rồi."
Giang Lưu lắc đầu, dẫn hắn đi về phía nuôi đám thú thịt rừng.
Chẳng mấy chốc thì đã đi tới nơi nuôi thú thịt rừng, nhìn vào từng con yêu thú kia, hai mắt Vương Tôn đột nhiên trợn lớn lên.
"Hỗn Nguyên Tam Túc Nha, Chấn Thiên Ma Ngưu, Thôn Thiên Thần Sư ..."
"Rõ ràng đều là Đại Đạo chí tôn, thậm chí còn có Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ! Bọn họ chính là thú thịt rừng trong miệng ngươi nói tới?!"
Đám thú thịt rừng kia đang lười biếng nằm rạp trên mặt đất để phơi nắng, nhìn thấy dáng vẻ nhất kinh nhất sạ của Vương Tôn, chỉ là hờ hững giương mắt lên nhìn một chút, sau đó thì lại nhắm mắt lại.
Một bộ dáng vẻ chướng mắt.
Giang Lưu bình tĩnh nói: "Nói nhảm, cũng không phải thứ gì cũng có thể có được tư cách trở thành thú thịt rừng của cao nhân, hố phân bên kia chính là cương vị làm việc của ngươi, ngươi đi xem một chút đi."
Vương Tôn đi tới, cái xem một chút này khiến tâm thần của hắn càng là nổ vang!
Sợ hãi nói: "Khí tức bản nguyên, ở trong đó thế mà ẩn chứa khí tức bản nguyên! Làm sao có thể? Sao mà, sao mà ..."
Gánh loại phân này, không nói cái khác, xem như mỗi ngày ngửi một chút thì đó cũng là chuyện rất có ích lợi a!
Khó trách Giang Lưu bảo ta không được ăn vụng, hóa ra là có lý do.
Thật không hổ là cao nhân, đứng ở độ cao của ta vậy mà nghĩ cũng không dám nghĩ tới, bức cách của ta so với hắn, vậy đó chính là bụi bặm a.
Giang Lưu hỏi: "Công việc này, cứ vào mỗi sáng sớm cần phải gánh phân đưa lên núi, ban ngày thì nuôi nấng thú thịt rừng, không có ngày nghỉ lễ, thi thoảng còn sẽ có được phúc lợi, như thế nào? Có làm hay không?"
Vương Tôn hơi sững sờ, hiếu kỳ hỏi: "Phúc lợi? Đây là cái gì?"
Giang Lưu nói: "Cao nhân có thể sẽ ban thưởng món ăn, hoặc là tùy tiện chỉ điểm cho ngươi vài câu, những thứ này đều có được lợi ích cả đời!"
Ban thưởng món ăn? Là sữa đậu nành uống vào buổi sáng sao?
Còn có thể được sự chỉ điểm của cao nhân? Đây quả thực là tạo hóa không dám nghĩ tới a!
Phúc lợi bực này, được tới bạo tạc a!
Tâm trạng Vương Tôn bị kích động tới run rẩy, vội vàng nói: "Làm, công việc này ta làm! Ta có sức lực lớn, sinh ra đã thích ăn chén cơm này, chắc chắn sẽ dốc hết toàn lực, làm việc năng nổ!"
Lúc này, hai đạo thân ảnh xinh xắn nhỏ nhắn đúng lúc cười đùa đi về phía này.
Chính là Niếp Niếp và Long Nhi.