Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1089: CHƯƠNG 1089: THỰC VẬT ĐẠI CHIẾN VỚI GIANG LƯU

Những gốc Dương Đào kia lập tức luống cuống, vô cùng tuyệt vọng, ngay lập tức bị bổ ra làm hai đoạn, tiếng kêu rên phát ra liên hồi.

"Đây là kiếm pháp đốn củi, chết dưới kiếm này cũng xem như là kết cục cuối cùng của các ngươi!"

Giang Lưu nở ra nụ cười cao ngạo và lạnh lùng, sau đó thì đi tới trước gốc Dương Đào kia, vui mừng nói: "Quá tốt rồi, cuối cùng còn có một gốc Dương Đào bình thường, gốc này có thể giao nộp cho cao nhân."

Gốc Dương Đào kia thì vội vàng nhắc nhở: "Cẩn thận!"

Lông mày Giang Lưu nhíu lại, đột nhiên quay người chém vào một kiếm!

"Tê lạp!"

Một cành cây to lớn bị một kiếm chặt đứt!

Một gốc Dương Đào vô cùng to lớn lập tức xuất hiện ở trước mặt của hắn, ở xung quanh, những gốc Dương Đào khác đều như nanh vuốt bao vây Giang Lưu lại.

"Lại dám đuổi theo tới nơi này, không biết ta là nên bội phục dũng khí của ngươi hay là nên khinh bỉ IQ của ngươi."

Giọng nói của Dương Đào tộc trưởng vang vọng giữa khu rừng, sau đó, một cái rồi lại một cái nhánh cây như là bóng roi vô tận từ bốn phương tám hướng cuốn về phía Giang Lưu!

Giang Lưu đứng nguyên tại chỗ, cầm trường kiếm trong tay vung vẩy.

Sắc mặt hắn bình tĩnh, hai mắt như đao, xung quanh không hiện dị tượng, một kiếm rồi lại một kiếm, chỉ chém thường vào xung quanh mình.

Tuy nhiên, mỗi khi một kiếm của hắn rơi xuống thì có nhánh cây bị chém đứt trên mặt đất, thế công liên tục của những gốc Dương Đào kia thế mà không có một cái nào có thể tới gần thân hắn được, trong nháy mắt, trên mặt đất đã rơi đầy cành cây bị chém đứt!

Vào lúc này, đại đạo còn đang di chuyển xung quanh Giang Lưu, giống như tiến vào một loại trạng thái kỳ dị, khiến Dương Đào tộc trưởng cũng cảm thấy nỗi hoảng sợ phát ra từ đáy lòng, giống như gặp phải thiên địch vậy.

Hắn sợ hãi nói: "Đây là thần thông gì, ngươi đến tột cùng là ai?"

Giang Lưu thu kiếm mà đứng, bình tĩnh nói: "Ta là một tên tiều phu, đốn củi ... là chuyên ngành của ta!"

"Các ngươi đám cây Dương Đào này tuy rằng đều nhiễm sương mù màu xám không rõ, nhưng chất liệu cây cối vẫn là rất không tệ, có tư cách trở thành củi, để cho cao nhân nhóm lửa."

Giang Lưu làm tiều phu riêng của Lý Niệm Phàm, đối củi đốt hắn còn am hiểu rất sâu, đưa mắt nhìn cái thôi là đã nhìn ra được những cây Dương Đào này rất thích hợp để làm củi đốt.

"Củi?"

"Ngươi cho rằng ngươi là ai a!"

Gốc cây Dương Đào tộc trưởng kia cũng bị bóp méo, lửa giận vô tận khiến cây Dương Đào từ màu xanh đều biến thành màu đỏ, đồng thời, một luồng hơi thở vô cùng hung dữ từ trong cơ thể nó tuôn ra!

Nó ghét nhất chính là bị người khác xem thường chính mình.

Bởi vì, nó vốn chỉ là một gốc linh căn rất bình thường, là thông qua sương mù màu xám không rõ thì mới tiến hóa làm Bản Nguyên linh căn, không tính là thượng căn miêu hồng, có chút tự ti.

Bây giờ lại bị người hạ thấp giá trị trở thành củi đốt, làm sao có thể không giận?

"Ngươi phải thừa nhận lửa giận vô bờ bến của Dương Đào lâm chúng ta!"

"Kiệt kiệt kiệt -- "

Giang Lưu đứng ở giữa rừng đào, cây cối xung quanh cao tới che chắn cả bầu trời, bao vây lấy hắn phát ra tiếng cười quái dị, uy áp kinh khủng khiến không gian xung quanh tan vỡ, tạo thành riêng một không gian đặc thù, đại đạo hóa thành dị tượng tập hợp nhấp nháy ở hư không.

Mà Giang Lưu thì vẫn bình tĩnh như trước, hắn chỉ cởi y phục ra một nửa, buộc vào trên người mình tạo hình như tiều phu bình thường.

Trường kiếm hơi giơ lên, đôi măt cổ phác không sợ hãi, trong mắt hắn nhìn không còn là Thụ yêu nữa, không còn là linh căn nữa mà chỉ là cây cối bình thường.

Kiếm pháp đốn củi, vạn vật đều có thể chặt, chứ đừng nói là đối mặt vốn chính là củi.

Cảm nhận được cỗ miệt thị tới từ Giang Lưu, sát ý của Dương Đào tộc trưởng càng sâu, hận không thể nghiền nát hắn, cuồng hống nói: "Chết đi cho ta!"

"Ầm!"

Trong toàn bộ rừng cây đều chấn động, nhánh cây vô tận đang lăn lộn, rễ cây nổi lên khắp nơi trên mặt đất, tắm rửa bên trong đại đạo, mỗi một cái đều ẩn chứa uy thế khai thiên tích địa.

Nếu như tiến vào một phương tiểu thế giới, có thể cuốn nát một cách dễ dàng bất cứ một tiểu thế giới nào!

Vô số rễ cây hòa vào nhau, hóa thành bàn tay che trời khổng lồ trấn áp về phía Giang Lưu mà tới, hoặc là như một con rắn dài tấn công xung quanh với sức mạnh khủng bố, để lại những vết nứt trong khoảng không.

Nơi này biến thành thế giới thực vật, ngay cả đại địa cũng bị lật ngược lên, không còn tồn tại.

Giang Lưu ngưng giọng nói với gốc Dương Đào sau lưng mình: "Kéo ta lên."

"Được ... được."

Gốc Dương Đào kia run lẩy bẩy khi ở trong uy áp kinh khủng, yếu ớt mở miệng.

Nhánh cây run run, còn quấn lấy Giang Lưu, nhấc hắn lên cao từng chút từng chút một, lên tới bên trong khoảng không!

"Lực lượng thật đáng sợ, thực vật đại chiến với Giang Lưu."

Lúc này đám người Dương Tiễn cũng đã chạy tới, sau khi thấy tình huống trong việ, sắc mặt lập tức ngưng trọng.

"Những cây ăn quả này thật rất lợi hại, chúng ta liên thủ cùng nhau trấn áp chúng nó!"

Chủ Thiên Sứ trịnh trọng mở miệng, vừa mới chuẩn bị lao ra thì bị Quân Quân đạo nhân ngăn cản.

Hắn mở miệng nói: "Đây là chuyện giữa Giang Lưu và củi, quyết đấu số mệnh, chúng ta không nên nhúng tay vào, đây là tôn trọng cơ bản nhất đối với một tên tiều phu hợp cách."

Nghe thấy vậy, tất cả mọi người đều ngừng lại, lo lắng nhìn về phía giữa viện (sân).

Vào lúc ày, công kích của Dương Đào lâm đã buông xuống tới bên người Giang Lưu, hai mắt Giang Lưu cũng dần dần trở nên nghiêm túc.

Thân thể hắn hơi chìm xuống, giơ kiếm làm ra tư thế đốn củi chuẩn mực, tiến vào một loại trạng thái vong mã, thản nhiên nói: "Một kiếm đốn củi nghiêm túc!"

Sau đó, chém thường ra!

"Xùy -- "

Cơn bão được tạo thành bởi lưỡi kiếm lấy hắn làm trung tâm, điên cuồng tràn ra, hóa thành bão tố vô biên, quét qua như lốc xoáy, khiến cho thế giới này được bao phủ bên trong kiếm ý vô biên.

Thiên địa như kiếm, trảm diệt vạn vật!

Kiếm quang trong suốt chiếu vào, kiếm ý đáng sợ tới lui, chặt đứt hết tất cả các nhánh cây ở xung quanh!

"A a a, chết đi cho ta!"

Bên trong kiếm khí vô tận, truyền ra tiếng gào thét giận dữ của Dương Đào tộc trưởng, đồng thời là vô số rễ cây bay tán loạn, khiến cho thời không của mảnh thế giới này đang liên tục chôn vùi và gây dựng lại.

"Rầm rầm rầm!"

Bên trong dị tượng, truyền tới tiếng bộc phá và tiếng gào thét, cho dù là đám người Dương Tiễn, cũng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy được một chút hình ảnh giao thủ bên trong đó.

Hai tay Tiêu Thừa Phong thì nắm chặt lấy chuôi kiếm, hai mắt đỏ ngầy, vô cùng bi phẫn nói: "Đáng ghét a, loại tràng diện này thế mà không thuộc về Tiêu Thừa Phong ta."

Dần dần, dị tượng tản đi.

Giang Lưu thì vẫn như cũ đứng ngạo nghễ ở trên cành cây của Dương Đào, giương gươm nhìn xung quanh, trong có hơi suy yếu nhưng phong thái thì vẫn còn đó.

Dưới chân hắn, đã là vố số nhánh cây được chất thành đống, còn nếu như quan sát kỹ hơn thì sẽ phát hiện, những nhánh cây này thế mà lại rất hợp quy tắc, nơi chặt cũng vuông vức bóng loáng, cái này đã không thể nói là nhánh cây, mà là đã đạt tới tiêu chuẩn từng cây củi ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!