Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1106: CHƯƠNG 1106: KHÔNG CHỈ CÓ TRỘM, HƠN NỮA CÒN ĂN!

Cổ Thần gào thét thê thảm, giọng nói vang vọng ở bên trong Đệ Nhất giới, khiến sắc mặt tất cả mọi người của Cổ tộc đều thay đổi.

"Chuyện gì xảy ra?"

Thân hình Cổ Huy lập tức vượt qua không gian xuất hiện tại đó, trầm mặt hỏi.

Hắn không thể nào chấp nhận được, Cổ tộc lúc này chân trước vừa mới thực sự bước ra khỏi cửa nhà, thì chân sau bị người đánh chạy trở về.

Cổ Thần khóc lóc kể lể: "Đệ Thất giới rất quỷ dị, thế mà xuất hiện mấy tên cường giả có chiến lực vô song, đánh cho đại quân Cổ tộc chúng ta tan rã a!"

"Đệ Thất giới, lại là Đệ Thất giới!"

Sắc mặt Cổ Huy biến hóa không ngừng, hành động thất bại nhiều lần như vậy tất cả đều có quan hệ với Đệ Thất giới này, một giới này hắn đều đã nghe tới nhiều muốn nôn ra rồi, chẳng lẽ có xung đột với chính mình?

Đột nhiên, ánh mắt của hắn ngưng tụ lại, nghi ngờ không thôi nhìn chằm chằm vào vết thương trên người của Cổ Thần, từ trên đó, cảm nhận được một cỗ khí tức vô cùng quen thuộc.

Hắn mở miệng hỏi: "Những tổn thương trên người của ngươi này là chuyện gì xảy ra?"

Cổ Thần khuất nhục nói: "Là bởi một cái xiên phân và một cái thùng phân quỷ dị, cái xiên phân đó ẩn chứa bản nguyên cường đại, càng là có lực lượng cổ quái, khiến cho vết thương của ta không thể khép lại."

"Còn có trên đầu của ta, là bị thùng phân che lại, dẫn tới tóc có hơi ướt sũng."

Cổ Huy không có mở miệng, chỉ là trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào, hơi thở càng ngày càng nhanh chóng.

Ở miệng vết thương của Cổ Thần lây dính lấy một chút cặn bã màu vàng và trắng, còn ở trên đầu cũng dính một chút nước, tỏa ra từng đợt mùi hôi thối ...

Mặc kệ màu sắc của những thứ này hay là cái mùi vị này đều khiến cho Cổ Huy có tới chết cũng khó quên đi được.

Quả thực rất quen thuộc.

Một hơi cũng không thở nổi, thiếu chút thì ngạt thở, đầu óc quay cuồng, một bộ dáng vẻ như bị đả kích.

Thùng phân, xiên phân?

Vậy trước đó ta ăn chính là thứ gì?!

"Không, không có khả năng, đây không phải là thật!"

Cổ Huy gào thét điên cuồng một tiếng, nhìn vào Cổ Thành trước mặt thì lại một trận buồn nôn, kích động đưa tay vỗ ra một chưởng!

"Ầm!"

Cổ Thần còn không kịp phản ứng, cả người đã giống như là diều đứt dây bay ngược ra ngoài, tốc độ bay rất nhanh, biến thành một ngôi sao băng, sau đó thì nổ tung lên ở giữa thiên địa.

Chết ngay lập tức!

Không còn sót lại một chút cặn bã nào.

Có tới chết hắn cũng không hiểu, tại sao Cổ Tổ lại kích động tới như vậy, còn muốn giết chính mình.

Những người khác của Cổ tộc cũng chưa kịp phản ứng, từng tên đều nhìn vào Cổ Huy, mặt mũi đầy vẻ sợ hãi, sau đó thì thi nhau quỳ xuống, kinh hoàng nói: "Thuộc hạ làm việc không tốt, còn xin Cổ Tổ trách phạt."

Bọn họ còn tưởng rằng Cổ Tổ là bởi vì lần thất bại này mà giận chó đánh mèo giết chết Cổ Thần.

Cổ Huy hít sâu một hơi, ngửa mặt lên trời cáu kỉnh quát ầm lên: "Ta và Đệ Thất giới không đội trời chung!"

Giọng nói vang vọng, ẩn chứa lửa giận vô tận, làm cho cả Đệ Nhất giới phải rung động không thôi.

Hắn giống như chúa tể, giận dữ mà làm thiên địa sụp đổ!

"Đúng lúc, chúng ta cũng không đội trời chung với Cổ tộc!"

Theo một giọng nói đạm mạc truyền tới, thông đạo giới vực vặn vẹo một cái, hiển lộ ra thân ảnh đám người Đại Hắc.

Đang nhìn đám người Cổ tộc một cách lạnh lùng.

"Là bọn họ, bọn họ chính là đám người Đệ Thất giới kia!"

"Điên rồi, bọn họ lại dám truy kích tới nơi này của chúng ta, muốn chết rồi đi!"

"Cổ Tổ đại nhân, đám người này trên người có rất nhiều thứ quỷ dị, báo thù giúp chúng ta a!"

"Cổ Tổ đại nhân cẩn thận, nữ tử đánh đàn kia đánh ra khúc nhạc hết sức khó nghe, đây là bóng ma cả đời."

Đại quân Cổ tộc vừa chinh chiến về thi nhau sợ hãi, nhìn vào đám người Đại Hắc mà toát ra vẻ sợ hãi.

Khí thế của Cổ Huy khóa chặt vào trên đám người Đại Hắc, cười lạnh nói: "Được một cái Đệ Thất giới, quả thực không biết trời cao đất rộng, thế mà lại dám tới nơi này! Đã các ngươi đi tìm cái chết, vậy thì đơn giản hơn nhiều! Ha ha ha ..."

Hắn không cách nào rời khỏi Đệ Nhất giới, đang lo nên đối phó Đệ Thất giới như thế nào đây a, đối phương thế mà đưa mình tới cửa, quả thực tri kỷ.

Lúc này, Vương Tôn lại đột nhiên hỏi nghi hoặc trong lòng mình ra, "Trên người của ngươi tại sao lại có mùi vị phân mà ta nhặt?"

Hắn làm nhân viên nhặt phân có thâm niên, đối với loại mùi vị này tự nhiên là cực kỳ nhạy cảm, bây giờ thế mà lại ngửi được mùi giống như vậy, thậm chí mùi vị ở trên người Cổ Huy còn muốn nồng đậm hơn so với hắn, chuyện này rất kỳ lạ.

Nụ cười trên mặt Cổ Huy đột nhiên vụt tắt, trên mặt lập tức biến thành màu gan heo, pháp lực toàn thân cuộn trào lên, tới biên giới bạo tẩu.

Giữa lông mày của hắn có một luồng khí đen lưu động, kinh mạch nhô lên.

Cắn răng nói: "Các ngươi còn có mặt mũi để mà hỏi sao? Thế mà dùng loại thủ đoạn hèn hạ nham hiểm như vậy, mau lấy thuốc giải ra đưa cho ta!"

Mắt chó Đại Hắc trợn trắng mắt lên, khinh bỉ nói: "Xem ra ngươi bị dính độc tới đầu óc cũng hỏng mất rồi, phàm là một người bình thường một chút thì sẽ không đưa ra loại yêu cầu buồn cười này."

Niếp Niếp chỉ vào Cổ Huy, giật mình nói: "Trúng độc? A, ta đã hiểu, hắn cũng là kẻ trộm phân!"

Long Nhi gật đầu nói: "Không chỉ có trộm, hơn nữa còn ăn!"

"Cái gì? Cuộc đời của ta ghét nhất chính là kẻ trộm phân, đây là sự sỉ nhục đối với công việc của ta!"

Sắc mặt Vương Tôn lập tức trầm xuống, trong đôi mắt lộ ra vẻ tức giận, đưa tay quăng thùng phân ra ngoài.

Thùng phân đón gió mà lớn, còn quấn lấy khí tức kỳ lạ, hóa thành một ngọn núi nhỏ, trấn áp về phía Cổ Huy!

Mọi người kẻ xướng người họa quả thực chính là xát muối vào lên trên vết thương lòng của Cổ Huy, khiến khuôn mặt hắn vặn vẹo, đã hoàn toàn nổi giận.

Ta phân cũng đã ăn, hơn nữa còn bởi ăn phân mà trúng độc, còn phải chịu đựng cảnh các ngươi trào phúng, các ngươi mới thực sự là chó a!

Quát lớn lên: "Các ngươi muốn chết!"

Hắn đưa tay tung ra một chưởng đánh về phía thùng phân, nói với những người khác, cái thùng phân này giống như thiên, có thể trấn áp mọi thứ, tuy nhiên, ở trong tay Cổ Huy thì lại chỉ là một chưởng thuận tay thôi đã đánh bay thùng phân ra ngoài.

Thậm chí, còn có lực lượng dư thừa kinh khủng, oanh kích về phía Vương Tôn!

Sắc mặt Vương Tôn ngưng trọng lại, hét lớn một tiếng, hai tay cầm chặt lấy xiên phân, hội tụ lực lượng toàn thân, đâm về phía trước!

Tuy nhiên, lực lượng Cổ Huy giống như dời núi lấp biển, giống như vạn con thú đạp bằng mọi thứ, giẫm đạp vào Vương Tôn một cách không thương tiếc, khiến hắn như gặp phải công kích nặng nề, trong miệng phun ra máu.

"Có thể tiếp nhận được một kích tiện tay của ta thì quả nhiên là có chút bản lĩnh."

Cổ Huy mở miệng hững hờ, lại giơ tay lên một lần nữa, đánh ra một chưởng về phía Vương Tôn, lộ ra sát ý vô biên!

"Cẩn thận!"

Đám người Niếp Niếp biến sắc, đương nhiên sẽ không trơ mắt mà nhìn, đều tiến lên, thi triển thần thông hỗ trợ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!